@tran.chill8: Nghiện Em Hơn Cả Khói Thuốc Chương 24: Đêm Kỷ Niệm Đêm. Sau bữa tiệc sinh nhật. Biệt thự dần yên tĩnh. Quản gia cùng mọi người đã trở về khu nhà riêng. Chỉ còn lại Ling và Orm. Hai người ngồi trên ban công tầng hai. Mỗi người cầm một ly trà nóng. Ling nhìn bầu trời đầy sao. Khẽ lên tiếng. “Em.” “Hửm?” “Hôm nay.” “Có vui không?” Orm gật đầu. “Rất vui.” “Đây là sinh nhật hạnh phúc nhất của em.” Ling mỉm cười. “Vậy là tốt.” … Orm nghiêng đầu nhìn cô. “Chị.” “Hửm?” “Em có quà cho chị.” Ling hơi bất ngờ. “Hôm nay là sinh nhật em.” “Sao lại tặng quà cho chị?” Orm đứng dậy. Đi vào phòng. Một lát sau. Cô cầm ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Đặt vào tay Ling. “Mở đi.” Ling nhẹ nhàng mở nắp. Bên trong. Là một chiếc bật lửa màu bạc. Nhưng… Không còn đá lửa. Không còn gas. Đã được tháo hết. Mặt sau khắc một dòng chữ nhỏ. “Từ hôm nay, chị không cần thứ này nữa.” Ling khựng lại. Đầu ngón tay khẽ vuốt lên từng nét khắc. Orm mỉm cười. “Đây là chiếc bật lửa cuối cùng.” “Em giữ lại.” “Để nhắc chị.” “Chị đã chiến thắng chính mình.” Ling nhìn cô. Đôi mắt dịu hẳn. “Chị rất thích.” “Thật?” “Ừ.” “Đây là món quà quý nhất.” … Orm bỗng lấy điện thoại ra. “Mau lại đây.” “Làm gì?” “Chụp ảnh.” Ling ngoan ngoãn ngồi sát lại. Orm mở album. Bên trong là rất nhiều tấm hình. Ling ngủ gục trên sofa. Ling mặc tạp dề nấu ăn. Ling ngồi bóc tôm. Ling lén nhìn Orm khi cô đọc sách. Ling ôm Orm ngủ. Ling cười. Ling làm nũng. Ling hôn trán cô. Ling ngẩn người. Ling đỏ tai. Ling vì cô mà thay đổi. Ling xem từng tấm. Khóe môi không tự chủ được mà cong lên. “Sao em chụp nhiều vậy?” Orm cười khúc khích. “Vì…” “Em thích lưu lại.” “Tất cả khoảnh khắc của chị.” Ling khẽ nắm tay cô. “Đổi điện thoại.” “Cũng không được xóa.” “Không xóa.” “Cả đời cũng không.” … Đúng lúc ấy. Điện thoại của Ling rung lên. Là tin nhắn từ A Thành. Chủ tịch, ngày mai có cuộc họp lúc 7 giờ sáng. Ling nhìn màn hình. Rồi… Tắt máy. Orm ngạc nhiên. “Không trả lời à?” Ling bình thản. “Hôm nay.” “Không làm việc.” “Chỉ ở với vợ.” Orm cười đến cong cả mắt. “Nếu A Thành biết…” Ling nhún vai. “Mai giải thích.” “Hôm nay.” “Vợ quan trọng hơn.” … Đêm khuya. Hai người trở về phòng ngủ. Orm vừa nằm xuống. Ling đã ôm cô vào lòng. Orm cười. “Chị.” “Hửm?” “Hôm nay ôm em bao nhiêu lần rồi?” Ling nghiêm túc suy nghĩ. “Không nhớ.” “Nhiều lắm?” “Ừ.” “Vẫn chưa đủ.” Orm đưa tay véo nhẹ má cô. “Chủ tịch Ling.” “Chị thật sự hết cứu rồi.” Ling gật đầu. “Đúng.” “Không cứu nữa.” “Cho chị nghiện luôn.” Orm bật cười. “Nghiện gì?” Ling cúi xuống. Đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán cô. “Nghiện…” “Được ôm em.” “Hôn em.” “Chăm sóc em.” “Và…” “Yêu em.” Orm lặng người vài giây. Rồi chậm rãi vòng tay ôm lấy Ling. “Vậy.” “Cho phép.” “Chị nghiện em.” “Cả đời.” Ling mỉm cười mãn nguyện. Khẽ hôn lên mái tóc Orm. “Không đổi.” “Không cai.” “Không buông.” “Đời này.” “Chị chỉ muốn…” “Làm chồng…” À không. “Làm người vợ luôn ở bên em.” Orm bật cười thành tiếng. “Nói nhầm rồi.” Ling cũng cười theo. “Ừ.” “Nhưng ý không nhầm.” “Dù là vai nào.” “Chị cũng sẽ ở cạnh em.” Ngoài cửa sổ. Ánh trăng dịu dàng phủ lên căn biệt thự. Bên trong. Hai người ôm nhau ngủ thật ngon. Không còn những đêm đầy khói thuốc. Chỉ còn hương thơm dịu nhẹ của mái tóc Orm… Mà Ling muốn lưu luyến suốt cả cuộc đời.#lingorm #miyajinsoo