@kezonlyy: hampir berdebu akunnya😃

kenapanyak
kenapanyak
Open In TikTok:
Region: ID
Saturday 08 August 2026 12:21:56 GMT
6171
1434
7
193

Music

Download

Comments

secpopp
secpopp :
begini dong aktiff lagiii❤️
2026-08-09 02:50:40
2
userxxxxxxxxm
Vannnnn :
lu mah cakep sebadan badannya 😭
2026-08-08 21:24:18
0
koala.terbang7
Bizhaf :
duh pusing kepala
2026-08-08 15:23:22
0
iamkenzie110
avatar :
manteb bgt 🥰
2026-08-10 03:22:58
0
jekikooogini
sugar no :
2026-08-08 21:13:31
0
ismailhasan7890
ismail_hasan7890 :
👍
2026-08-08 17:40:20
0
To see more videos from user @kezonlyy, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

THỨ GIAM CẦM BẠN, CHƯA BAO GIỜ LÀ THIẾU TIỀN, GẶP SAI NGƯỜI HAY SỐ PHẬN HẨM HIU Mà là vì bạn quá muốn biến mọi thứ trên đời này thành “của tôi”. Bạn nghĩ thân thể là của mình, nên sợ bệnh tật, sợ già. Nghĩ tiền là của mình, nên sợ mất. Nghĩ con cái là của mình, nên sợ chúng không nghe lời. Nghĩ người bạn đời là của mình, nên sợ họ thay lòng, sợ họ rời đi. Vậy khổ đau từ đâu mà ra? Từ khoảnh khắc bạn nghĩ: “Thứ này đáng lẽ phải là của tôi, vậy mà nó lại sắp rời đi.” Nhưng sự thật là: trên đời này, bạn chẳng sở hữu được bất cứ thứ gì. Bạn chỉ có quyền sử dụng. Ngay cả sinh mạng cũng chỉ là đi mượn. Trăm năm sau, cát bụi lại về với cát bụi. Bạn chẳng mang theo được một xu, cũng chẳng mang theo được một ai. Với con cái Cha mẹ thường nghĩ: “Tôi cho con sự sống, nên con phải nghe tôi.” Đó là tư duy sở hữu. Nhưng con cái đến với thế giới này qua bạn, không phải để thuộc về bạn. Bạn là người nuôi dưỡng và dẫn đường, không phải người quyết định thay chúng. Khi chúng muốn bay, việc bạn cần làm là buông tay, không phải bẻ gãy đôi cánh. Với người bạn đời Vợ chồng là hai người vì tình yêu và một giao ước mà cùng đi một đoạn đường. Trong một trượng là vợ chồng, ngoài một trượng là người dưng. Yêu không có nghĩa là sở hữu. Bởi không ai muốn bị chiếm hữu, con người ai cũng khao khát tự do. Bạn càng muốn biến một người thành “của mình”, bạn càng dễ biến tình yêu thành chiếc lồng. Với tiền bạc Nếu coi tiền là thứ phải giữ thật chặt, bạn sẽ thành nô lệ của tiền. Nếu coi tiền là công cụ để tạo giá trị và trải nghiệm, bạn mới là người sử dụng nó. Thứ giam cầm bạn không phải sự mất mát, mà là sự chấp trước vào “sở hữu”. Hãy nghĩ về một căn phòng khách sạn. Bạn biết ngày mai phải trả phòng, nhưng tối nay vẫn ngủ ngon. Vì bạn biết căn phòng ấy chỉ là nơi mình ở tạm. Cuộc đời cũng là một chuyến trọ dài. Thân thể, tiền bạc, nhà cửa, công việc, các mối quan hệ… tất cả đều chỉ đi qua đời bạn. Vạn vật chẳng thuộc về ta, nhưng vạn vật đều có thể được ta dùng. Vì vốn chưa từng sở hữu, thì mất đi cái gì? Cuộc hôn nhân đến, hãy trọn vẹn trải nghiệm sự gắn bó. Mối quan hệ kết thúc, hãy trọn vẹn trải nghiệm sự cô độc. Thành công, hãy nếm vị thành tựu. Thất bại, hãy trải nghiệm việc làm lại. Đó không phải buông xuôi. Đó là tự do. Khi không còn sợ mất, bạn không còn hành động trong hoảng loạn. Bạn dám rời khỏi điều không phù hợp. Dám yêu mà không đòi hỏi đáp trả. Dám trao đi mà không cần giữ chặt. Vậy làm thế nào? Xóa cụm từ “của tôi” khỏi từ điển của bạn, thay bằng “đi qua”. Đừng nói “con tôi”, hãy nghĩ: “Một sinh mệnh đi qua tay tôi để được nuôi dưỡng.” Đừng nói “tiền của tôi”, hãy nghĩ: “Một nguồn lực đi qua tay tôi để được quản lý.” Đừng nói “thành tựu của tôi”, hãy nghĩ: “Một quá trình đi qua nỗ lực của tôi.” Đây không phải trò chơi chữ. Đây là cách thay đổi cách bạn nhìn cuộc đời. Hãy buông “quyền sở hữu”, cầm lấy “quyền sử dụng”. Xe là để lái, không phải để thờ. Tiền là để dùng, không phải để đếm. Con người là để yêu thương, không phải để quản lý. Mạng sống là để sống, không phải để sợ. Và đừng hiểu vô sở hữu thành vô trách nhiệm. Biết con không thuộc về mình không có nghĩa là không yêu con. Biết tiền không thuộc về mình không có nghĩa là không kiếm tiền. Biết người bạn đời không thuộc về mình không có nghĩa là không gìn giữ tình yêu. Ngược lại. Chính vì biết mọi thứ đều vô thường, nên hãy trân trọng khi nó còn ở đây. Khi một người đến, hãy yêu thương. Khi một người còn bên cạnh, hãy trân trọng. Khi một điều tốt đẹp đang có mặt, hãy sống trọn vẹn. Và khi nó phải đi, hãy hiểu: Nó chưa bao giờ thật sự là của bạn. Nó chỉ từng đi qua đời bạn. Đến cuối cùng, thứ bạn mang theo không phải những gì bạn đã sở hữu. Mà là cách bạn đã sống trong khoảng thời gian tất cả những thứ ấy đi qua tay mình. Vậy nên: Hãy sống để trải nghiệm những gì đang có trong tay, và dùng cho thật đẹp. Tiền là để tiêu, không phải để đếm. Con người là để yêu thương, không phải để quản lý.. Khi bạn không còn cố sở hữu bất cứ thứ gì, bạn sẽ nhận ra cả thế giới này đều là của bạn....#phatphapnhiemmau #loihayydep #nuongtamnoiphat #xhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh
THỨ GIAM CẦM BẠN, CHƯA BAO GIỜ LÀ THIẾU TIỀN, GẶP SAI NGƯỜI HAY SỐ PHẬN HẨM HIU Mà là vì bạn quá muốn biến mọi thứ trên đời này thành “của tôi”. Bạn nghĩ thân thể là của mình, nên sợ bệnh tật, sợ già. Nghĩ tiền là của mình, nên sợ mất. Nghĩ con cái là của mình, nên sợ chúng không nghe lời. Nghĩ người bạn đời là của mình, nên sợ họ thay lòng, sợ họ rời đi. Vậy khổ đau từ đâu mà ra? Từ khoảnh khắc bạn nghĩ: “Thứ này đáng lẽ phải là của tôi, vậy mà nó lại sắp rời đi.” Nhưng sự thật là: trên đời này, bạn chẳng sở hữu được bất cứ thứ gì. Bạn chỉ có quyền sử dụng. Ngay cả sinh mạng cũng chỉ là đi mượn. Trăm năm sau, cát bụi lại về với cát bụi. Bạn chẳng mang theo được một xu, cũng chẳng mang theo được một ai. Với con cái Cha mẹ thường nghĩ: “Tôi cho con sự sống, nên con phải nghe tôi.” Đó là tư duy sở hữu. Nhưng con cái đến với thế giới này qua bạn, không phải để thuộc về bạn. Bạn là người nuôi dưỡng và dẫn đường, không phải người quyết định thay chúng. Khi chúng muốn bay, việc bạn cần làm là buông tay, không phải bẻ gãy đôi cánh. Với người bạn đời Vợ chồng là hai người vì tình yêu và một giao ước mà cùng đi một đoạn đường. Trong một trượng là vợ chồng, ngoài một trượng là người dưng. Yêu không có nghĩa là sở hữu. Bởi không ai muốn bị chiếm hữu, con người ai cũng khao khát tự do. Bạn càng muốn biến một người thành “của mình”, bạn càng dễ biến tình yêu thành chiếc lồng. Với tiền bạc Nếu coi tiền là thứ phải giữ thật chặt, bạn sẽ thành nô lệ của tiền. Nếu coi tiền là công cụ để tạo giá trị và trải nghiệm, bạn mới là người sử dụng nó. Thứ giam cầm bạn không phải sự mất mát, mà là sự chấp trước vào “sở hữu”. Hãy nghĩ về một căn phòng khách sạn. Bạn biết ngày mai phải trả phòng, nhưng tối nay vẫn ngủ ngon. Vì bạn biết căn phòng ấy chỉ là nơi mình ở tạm. Cuộc đời cũng là một chuyến trọ dài. Thân thể, tiền bạc, nhà cửa, công việc, các mối quan hệ… tất cả đều chỉ đi qua đời bạn. Vạn vật chẳng thuộc về ta, nhưng vạn vật đều có thể được ta dùng. Vì vốn chưa từng sở hữu, thì mất đi cái gì? Cuộc hôn nhân đến, hãy trọn vẹn trải nghiệm sự gắn bó. Mối quan hệ kết thúc, hãy trọn vẹn trải nghiệm sự cô độc. Thành công, hãy nếm vị thành tựu. Thất bại, hãy trải nghiệm việc làm lại. Đó không phải buông xuôi. Đó là tự do. Khi không còn sợ mất, bạn không còn hành động trong hoảng loạn. Bạn dám rời khỏi điều không phù hợp. Dám yêu mà không đòi hỏi đáp trả. Dám trao đi mà không cần giữ chặt. Vậy làm thế nào? Xóa cụm từ “của tôi” khỏi từ điển của bạn, thay bằng “đi qua”. Đừng nói “con tôi”, hãy nghĩ: “Một sinh mệnh đi qua tay tôi để được nuôi dưỡng.” Đừng nói “tiền của tôi”, hãy nghĩ: “Một nguồn lực đi qua tay tôi để được quản lý.” Đừng nói “thành tựu của tôi”, hãy nghĩ: “Một quá trình đi qua nỗ lực của tôi.” Đây không phải trò chơi chữ. Đây là cách thay đổi cách bạn nhìn cuộc đời. Hãy buông “quyền sở hữu”, cầm lấy “quyền sử dụng”. Xe là để lái, không phải để thờ. Tiền là để dùng, không phải để đếm. Con người là để yêu thương, không phải để quản lý. Mạng sống là để sống, không phải để sợ. Và đừng hiểu vô sở hữu thành vô trách nhiệm. Biết con không thuộc về mình không có nghĩa là không yêu con. Biết tiền không thuộc về mình không có nghĩa là không kiếm tiền. Biết người bạn đời không thuộc về mình không có nghĩa là không gìn giữ tình yêu. Ngược lại. Chính vì biết mọi thứ đều vô thường, nên hãy trân trọng khi nó còn ở đây. Khi một người đến, hãy yêu thương. Khi một người còn bên cạnh, hãy trân trọng. Khi một điều tốt đẹp đang có mặt, hãy sống trọn vẹn. Và khi nó phải đi, hãy hiểu: Nó chưa bao giờ thật sự là của bạn. Nó chỉ từng đi qua đời bạn. Đến cuối cùng, thứ bạn mang theo không phải những gì bạn đã sở hữu. Mà là cách bạn đã sống trong khoảng thời gian tất cả những thứ ấy đi qua tay mình. Vậy nên: Hãy sống để trải nghiệm những gì đang có trong tay, và dùng cho thật đẹp. Tiền là để tiêu, không phải để đếm. Con người là để yêu thương, không phải để quản lý.. Khi bạn không còn cố sở hữu bất cứ thứ gì, bạn sẽ nhận ra cả thế giới này đều là của bạn....#phatphapnhiemmau #loihayydep #nuongtamnoiphat #xhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh

About