@k.x7rx: قوة العمليات الخاصة/الحرس الملكي السعودي /SRG #القوات_المسلحة_السعودية #السعودية #الحرس_الوطني_السعودي #الحرس_الملكي_السعودي #🇸🇦

k.x7rx
k.x7rx
Open In TikTok:
Region: SA
Sunday 09 August 2026 09:23:22 GMT
1777
106
2
25

Music

Download

Comments

am.mustache
MUSTACHE෴ :
🔥🔥🔥
2026-08-09 09:26:59
0
To see more videos from user @k.x7rx, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tuy nhiên ngay cả một lối sống đẹp cũng có thể trở thành chiếc lồng mới,nếu ta biến nó thành một công thức phải tuân theo để trở thành “một người đúng”. Ngày trước người ta khổ vì phải giàu,phải nổi tiếng,phải được công nhận. Sau đó người ta lại khổ theo một cách tinh tế hơn. Cái áo thay đổi nhưng cái tôi vẫn đang miệt mài xây dựng một hình ảnh mới về chính mình. Người thật sự bình an không cần “sống ẩn” như một phương pháp. Có chuyện riêng thì giữ riêng vì chẳng thấy cần mang ra ngoài.Có điều đáng chia sẻ thì vẫn chia sẻ,cần xuất hiện thì xuất hiện.Hết việc thì trở về cuộc sống của mình. Mạng xã hội khi ấy chỉ là một công cụ chứ không phải nơi quyết định mình là ai. Có người đăng bài mỗi ngày nhưng bên trong rất tự do,cũng có người biến mất khỏi mạng xã hội nhưng đầu óc cả ngày vẫn sống trong ánh mắt của người khác. Ẩn hay hiện không quan trọng bằng việc: tâm mình có còn phụ thuộc vào ánh mắt của thế giới hay không. Nói ít cũng vậy,im lặng chưa chắc là trí tuệ.Nói nhiều cũng chưa chắc là vô minh. Có lúc cần nói thì nói,có lúc chẳng cần nói thêm. Người trưởng thành không nhất thiết phải luyện mình thành một người ít nói.Chỉ là họ không còn cần nói để chứng minh mình đúng để giành phần hơn,để khoe mình biết,để bảo vệ hình ảnh hay để được chú ý. Khi bên trong không còn quá nhiều thứ cần được xác nhận,lời nói tự nhiên ít rác hơn. Làm việc chăm chỉ và theo đuổi mục tiêu cũng đừng biến thành một tôn giáo mới. Có mục tiêu thì cứ đi về phía nó,làm thì làm hết lòng. Nghỉ thì nghỉ thật sự,đường đổi thì nhìn lại. Mục tiêu sinh ra để dẫn đường cho cuộc sống,chứ cuộc sống không sinh ra để làm nô lệ cho mục tiêu. Ăn uống tử tế, ngủ đủ, vận động, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng cũng vậy. Hãy chăm sóc cơ thể vì mình tôn trọng nó, chứ không phải vì sợ mình chưa đủ “healthy”. Một hôm ngủ muộn không khiến bạn trở thành người thất bại. Ăn một miếng bánh cũng không phá hỏng cả cuộc đời. Một đời sống lành mạnh mà khiến bạn căng thẳng để duy trì nó thì đôi khi chính sự căng thẳng ấy đã đi ngược lại điều bạn đang tìm kiếm. “Tránh drama” nghe rất hợp lý. Nhưng cuộc đời đâu phải con đường đã được quét sạch để ta đi qua mà không gặp người khó chịu,mất mát, phản bội hay những chuyện trái ý. Có chuyện không đáng thì bỏ qua,có chuyện cần đối diện thì đối diện. Bình an không phải là khiến cuộc đời không còn điều gì làm mình khó chịu.Bình an là khi điều khó chịu xảy ra mình không lập tức biến nó thành một bộ phim dài trong đầu. Tử tế và khiêm tốn cũng không cần trở thành một thứ đạo đức để trình diễn. Khi nhìn đủ sâu ta sẽ nhận ra chẳng có thành tựu nào hoàn toàn được tạo nên bởi riêng mình. Phía sau một con người luôn có gia đình,thầy cô,những người từng giúp đỡ,những người từng làm mình đau để mình trưởng thành cùng vô số điều kiện mà ta chưa từng tự tạo ra. Thấy đủ sâu thì khiêm tốn tự xuất hiện,chẳng cần nhắc mình “hãy khiêm tốn”. Và khám phá cuộc đời cũng không nhất thiết phải đi thật xa. Có người đi 50 quốc gia nhưng vẫn mang nguyên cái đầu cũ đến từng nơi. Cũng có người chỉ đi bộ trên một con đường quen thuộc nhưng lần đầu thật sự nhìn thấy ánh nắng xuyên qua một chiếc lá. Khám phá sâu nhất có lẽ không phải là đi được bao xa. Mà là nhìn cuộc sống mà không để những điều mình đã biết che mất những gì đang hiện diện. Cho nên chẳng có “viên thuốc thần kỳ” nào cả. Cứ ngủ khi cần ngủ,ăn cho tử tế,vận động cơ thể,làm việc hết lòng,kiếm tiền và tạo ra giá trị,mặc thứ mình thấy đẹp và sạch sẽ,yêu người đáng yêu,rời nơi cần rời,nói khi cần nói,im khi chẳng có gì đáng nói,lên mạng khi muốn,tắt điện thoại khi cần sống,đi xa nếu muốn nhìn thế giới. Và đôi khi chỉ cần ngồi dưới một cái cây để nhìn lại chính mình. Cuộc đời đưa niềm vui tới thì tận hưởng Đưa khó khăn tới thì đi qua Đưa người tới thì gặp Người đi thì tiễn Thành công tới đừng biến nó thành căn cước. Thất bại tới cũng đừng biến nó thành định nghĩa về mình. Đến một lúc ta sẽ nhận ra: Sống đúng chẳng cần nhiều nguyên tắc đến thế. Khi không còn liên tục kể cho bản thân nghe rằng mình đang thiếu gì,sự đủ đầy vốn đã ở đó.
Tuy nhiên ngay cả một lối sống đẹp cũng có thể trở thành chiếc lồng mới,nếu ta biến nó thành một công thức phải tuân theo để trở thành “một người đúng”. Ngày trước người ta khổ vì phải giàu,phải nổi tiếng,phải được công nhận. Sau đó người ta lại khổ theo một cách tinh tế hơn. Cái áo thay đổi nhưng cái tôi vẫn đang miệt mài xây dựng một hình ảnh mới về chính mình. Người thật sự bình an không cần “sống ẩn” như một phương pháp. Có chuyện riêng thì giữ riêng vì chẳng thấy cần mang ra ngoài.Có điều đáng chia sẻ thì vẫn chia sẻ,cần xuất hiện thì xuất hiện.Hết việc thì trở về cuộc sống của mình. Mạng xã hội khi ấy chỉ là một công cụ chứ không phải nơi quyết định mình là ai. Có người đăng bài mỗi ngày nhưng bên trong rất tự do,cũng có người biến mất khỏi mạng xã hội nhưng đầu óc cả ngày vẫn sống trong ánh mắt của người khác. Ẩn hay hiện không quan trọng bằng việc: tâm mình có còn phụ thuộc vào ánh mắt của thế giới hay không. Nói ít cũng vậy,im lặng chưa chắc là trí tuệ.Nói nhiều cũng chưa chắc là vô minh. Có lúc cần nói thì nói,có lúc chẳng cần nói thêm. Người trưởng thành không nhất thiết phải luyện mình thành một người ít nói.Chỉ là họ không còn cần nói để chứng minh mình đúng để giành phần hơn,để khoe mình biết,để bảo vệ hình ảnh hay để được chú ý. Khi bên trong không còn quá nhiều thứ cần được xác nhận,lời nói tự nhiên ít rác hơn. Làm việc chăm chỉ và theo đuổi mục tiêu cũng đừng biến thành một tôn giáo mới. Có mục tiêu thì cứ đi về phía nó,làm thì làm hết lòng. Nghỉ thì nghỉ thật sự,đường đổi thì nhìn lại. Mục tiêu sinh ra để dẫn đường cho cuộc sống,chứ cuộc sống không sinh ra để làm nô lệ cho mục tiêu. Ăn uống tử tế, ngủ đủ, vận động, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng cũng vậy. Hãy chăm sóc cơ thể vì mình tôn trọng nó, chứ không phải vì sợ mình chưa đủ “healthy”. Một hôm ngủ muộn không khiến bạn trở thành người thất bại. Ăn một miếng bánh cũng không phá hỏng cả cuộc đời. Một đời sống lành mạnh mà khiến bạn căng thẳng để duy trì nó thì đôi khi chính sự căng thẳng ấy đã đi ngược lại điều bạn đang tìm kiếm. “Tránh drama” nghe rất hợp lý. Nhưng cuộc đời đâu phải con đường đã được quét sạch để ta đi qua mà không gặp người khó chịu,mất mát, phản bội hay những chuyện trái ý. Có chuyện không đáng thì bỏ qua,có chuyện cần đối diện thì đối diện. Bình an không phải là khiến cuộc đời không còn điều gì làm mình khó chịu.Bình an là khi điều khó chịu xảy ra mình không lập tức biến nó thành một bộ phim dài trong đầu. Tử tế và khiêm tốn cũng không cần trở thành một thứ đạo đức để trình diễn. Khi nhìn đủ sâu ta sẽ nhận ra chẳng có thành tựu nào hoàn toàn được tạo nên bởi riêng mình. Phía sau một con người luôn có gia đình,thầy cô,những người từng giúp đỡ,những người từng làm mình đau để mình trưởng thành cùng vô số điều kiện mà ta chưa từng tự tạo ra. Thấy đủ sâu thì khiêm tốn tự xuất hiện,chẳng cần nhắc mình “hãy khiêm tốn”. Và khám phá cuộc đời cũng không nhất thiết phải đi thật xa. Có người đi 50 quốc gia nhưng vẫn mang nguyên cái đầu cũ đến từng nơi. Cũng có người chỉ đi bộ trên một con đường quen thuộc nhưng lần đầu thật sự nhìn thấy ánh nắng xuyên qua một chiếc lá. Khám phá sâu nhất có lẽ không phải là đi được bao xa. Mà là nhìn cuộc sống mà không để những điều mình đã biết che mất những gì đang hiện diện. Cho nên chẳng có “viên thuốc thần kỳ” nào cả. Cứ ngủ khi cần ngủ,ăn cho tử tế,vận động cơ thể,làm việc hết lòng,kiếm tiền và tạo ra giá trị,mặc thứ mình thấy đẹp và sạch sẽ,yêu người đáng yêu,rời nơi cần rời,nói khi cần nói,im khi chẳng có gì đáng nói,lên mạng khi muốn,tắt điện thoại khi cần sống,đi xa nếu muốn nhìn thế giới. Và đôi khi chỉ cần ngồi dưới một cái cây để nhìn lại chính mình. Cuộc đời đưa niềm vui tới thì tận hưởng Đưa khó khăn tới thì đi qua Đưa người tới thì gặp Người đi thì tiễn Thành công tới đừng biến nó thành căn cước. Thất bại tới cũng đừng biến nó thành định nghĩa về mình. Đến một lúc ta sẽ nhận ra: Sống đúng chẳng cần nhiều nguyên tắc đến thế. Khi không còn liên tục kể cho bản thân nghe rằng mình đang thiếu gì,sự đủ đầy vốn đã ở đó.

About