@scrollstopuni: day 1 without the brisket and he's already spiraling 😭🥩 the withdrawal is real, someone check on this man #youngsheldon #brisket #funny #tvshow #fyp #foryoupage #relatable #comedy #sitcom #shorts #viral #trending

ScrollStop Uni
ScrollStop Uni
Open In TikTok:
Region: US
Tuesday 11 August 2026 16:30:00 GMT
86044
6765
87
3981

Music

Download

Comments

pattymcd8
Patty :
5 nights at georges
2026-09-19 15:10:53
148
go.away.daniel
💤go away Daniel :
why tf is this funny😭
2026-09-18 21:15:52
33
not_ian143
Not Ian :
Bro did not died for this 😭
2026-09-20 01:30:23
0
that_e70
Lucas :
General ruckus ahh
2026-09-20 03:21:19
0
real.george_cooper0
George Cooper :
That’s not me
2026-09-19 21:26:02
0
bbyd356
Scoobyjew69 :
Brisket brisket briskets
2026-09-20 00:08:12
0
holden.mcdaniel6
Holden McDaniel :
What the water is going to btw
2026-09-19 23:45:45
1
strangeman290
Kratos :
George cooper
2026-09-19 22:45:51
0
krxzy22
$krxzy :
2026-09-19 14:06:05
11
mr.niceguy67
L :
Maybe I should switch to YouTube shorts
2026-09-19 21:55:31
6
isaiahsprivlife8
⚚ :
BRO IM FUCKING SCARED
2026-09-20 01:44:33
0
thebullfrogg
Robert Light🇲🇽🐸 :
This shi not supposed to be this funny
2026-09-13 05:26:51
7
livi_1418
liv :
2026-09-19 00:26:46
7
d1013978
d1013978 :
2026-08-11 21:19:41
11
ml410_racing
ml410_racing :
It comes back and outcome all the stickers
2026-09-07 05:42:01
4
user502470617814
melon :
2026-09-12 14:50:33
8
dopamine.bugs
dopamine.bugs :
we've lost the plot
2026-09-09 05:03:21
3
eathanbranards
Add your preferred name :
2026-09-13 06:11:42
1
ragnarboss88.hehimhis
ragnarboss88.hehimhis :
2026-08-20 01:17:37
1
1958_ford_f100
Aiden_f100🔧 :
2026-09-19 22:15:42
0
imsotiredman81
CaffeineKing(  ̄▽ ̄) :
2026-09-20 02:01:32
0
To see more videos from user @scrollstopuni, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những lúc trong đời, dừng lại không có nghĩa là bỏ cuộc. Cũng như con thuyền đang xuôi giữa dòng, đôi khi phải neo lại một chút, không phải vì sợ sóng mà để biết mình đang đi về đâu. Con người càng trưởng thành càng dễ rơi vào một guồng quay rất lạ sáng thức dậy đã nghĩ đến công việc, ban ngày chạy theo trách nhiệm, tối về lại mang theo những điều chưa hoàn thành. Ta quen với việc phải tiến lên đến mức đôi khi không còn nhớ mình bắt đầu hành trình ấy. Ta sợ chậm hơn người khác. Sợ bỏ lỡ một cơ hội. Sợ người khác đã đi xa còn mình vẫn đứng lại. Thế là cứ đi. Nhưng đi nhanh không đồng nghĩa với đi đúng hướng. Một con thuyền có thể xuôi rất nhanh theo dòng nước, nhưng nếu hướng đi đã sai thì càng đi xa, ngày trở lại càng dài. Bởi vậy, người chèo thuyền khôn ngoan không chỉ biết căng buồm lúc thuận gió, mà còn biết khi nào nên neo lại để nhìn trời, xem nước và định lại phương hướng. Đời người sẽ có những lúc ta cần tự cho mình một khoảng lặng để hỏi công việc mình đang cố gắng từng ngày? Mối quan hệ mình đang cố giữ có còn đem lại sự tử tế cho cả hai? Những thứ mình đang cố gắng có thật sự đáng giá? Và cuộc sống mình đang có là điều mình từng mong muốn, hay chỉ là cuộc đời mà người khác bảo rằng mình nên sống? Có những câu hỏi không thể tìm được đáp án giữa tiếng ồn. Bởi vậy, “Bình yên” ở đây không nhất thiết là bỏ hết công việc, rời thành phố hay tìm một nơi chẳng còn bon chen. Có người bình yên khi trở về căn nhà nhỏ có người đợi cơm. Có người bình yên khi được làm công việc mình yêu dù chẳng quá giàu sang. Có người đi qua nửa đời mới hiểu điều mình cần nhất chẳng phải hơn người, mà là đêm về ngủ được một giấc không phải nặng lòng. Bình yên của mỗi người khác nhau. Vì vậy, không ai có thể chỉ cho ta chính xác “bến” nào nên đến. Chỉ khi lòng đủ lặng, ta mới nghe được điều mình thực sự muốn. Và đôi khi điều đáng sợ nhất không phải là mình đi chậm. Mà là mải miết đi rất xa, đến một ngày ngoảnh lại mới nhận ra nơi mình đến chưa từng là nơi lòng mình muốn tới. Nếu không biết nên đi đâu, đừng vội chạy theo bất kỳ con đường nào chỉ vì thấy người khác đang đi. Thuyền neo lại không phải vì sợ biển rộng. Người dừng chân cũng chẳng phải vì yếu lòng. Đôi khi phải có đủ can đảm để dừng giữa một cuộc đời đang vội, ta mới nhận ra đi được bao xa chưa chắc quan trọng bằng biết mình muốn đi về đâu. Có được bao nhiêu chưa chắc quý bằng biết điều gì khiến lòng mình bình yên.
Có những lúc trong đời, dừng lại không có nghĩa là bỏ cuộc. Cũng như con thuyền đang xuôi giữa dòng, đôi khi phải neo lại một chút, không phải vì sợ sóng mà để biết mình đang đi về đâu. Con người càng trưởng thành càng dễ rơi vào một guồng quay rất lạ sáng thức dậy đã nghĩ đến công việc, ban ngày chạy theo trách nhiệm, tối về lại mang theo những điều chưa hoàn thành. Ta quen với việc phải tiến lên đến mức đôi khi không còn nhớ mình bắt đầu hành trình ấy. Ta sợ chậm hơn người khác. Sợ bỏ lỡ một cơ hội. Sợ người khác đã đi xa còn mình vẫn đứng lại. Thế là cứ đi. Nhưng đi nhanh không đồng nghĩa với đi đúng hướng. Một con thuyền có thể xuôi rất nhanh theo dòng nước, nhưng nếu hướng đi đã sai thì càng đi xa, ngày trở lại càng dài. Bởi vậy, người chèo thuyền khôn ngoan không chỉ biết căng buồm lúc thuận gió, mà còn biết khi nào nên neo lại để nhìn trời, xem nước và định lại phương hướng. Đời người sẽ có những lúc ta cần tự cho mình một khoảng lặng để hỏi công việc mình đang cố gắng từng ngày? Mối quan hệ mình đang cố giữ có còn đem lại sự tử tế cho cả hai? Những thứ mình đang cố gắng có thật sự đáng giá? Và cuộc sống mình đang có là điều mình từng mong muốn, hay chỉ là cuộc đời mà người khác bảo rằng mình nên sống? Có những câu hỏi không thể tìm được đáp án giữa tiếng ồn. Bởi vậy, “Bình yên” ở đây không nhất thiết là bỏ hết công việc, rời thành phố hay tìm một nơi chẳng còn bon chen. Có người bình yên khi trở về căn nhà nhỏ có người đợi cơm. Có người bình yên khi được làm công việc mình yêu dù chẳng quá giàu sang. Có người đi qua nửa đời mới hiểu điều mình cần nhất chẳng phải hơn người, mà là đêm về ngủ được một giấc không phải nặng lòng. Bình yên của mỗi người khác nhau. Vì vậy, không ai có thể chỉ cho ta chính xác “bến” nào nên đến. Chỉ khi lòng đủ lặng, ta mới nghe được điều mình thực sự muốn. Và đôi khi điều đáng sợ nhất không phải là mình đi chậm. Mà là mải miết đi rất xa, đến một ngày ngoảnh lại mới nhận ra nơi mình đến chưa từng là nơi lòng mình muốn tới. Nếu không biết nên đi đâu, đừng vội chạy theo bất kỳ con đường nào chỉ vì thấy người khác đang đi. Thuyền neo lại không phải vì sợ biển rộng. Người dừng chân cũng chẳng phải vì yếu lòng. Đôi khi phải có đủ can đảm để dừng giữa một cuộc đời đang vội, ta mới nhận ra đi được bao xa chưa chắc quan trọng bằng biết mình muốn đi về đâu. Có được bao nhiêu chưa chắc quý bằng biết điều gì khiến lòng mình bình yên.

About