@francella_12:

Francellacher🍒
Francellacher🍒
Open In TikTok:
Region: SV
Monday 10 August 2026 02:28:55 GMT
3755
881
14
38

Music

Download

Comments

anonimotodotipodevideos
🐢🎨🖌️ ENIGMA 🎭😎🇲🇽 :
Que hermosa de mujer 🙂‍↔️
2026-08-10 02:54:46
0
fernando.escobar274
Fernando Escobar :
hermosa
2026-08-10 05:38:23
0
daniel_55hjk
Daniel Martinez :
la más hermosa 😍😍😍
2026-08-10 02:51:09
0
shado2340
shadow ⭐🍊 :
Que bonita
2026-08-10 04:30:05
0
useralexgp
🩸꧁🩸ൠคĹ€x☠🩸꧂🩸 :
🤩🤩🤩
2026-08-10 03:58:07
0
user270715270715
Martin :
❤️❤️
2026-08-10 02:36:54
0
reynaldoquintanil32
reynaldoquintanil32 :
😍😍😍
2026-08-10 02:36:32
0
oscardanilomartin73
oscar :
♥️♥️♥️
2026-08-10 05:06:13
0
dios.aka47
Dios Aka47 :
😍😍😍
2026-08-10 02:35:15
0
edwardsaravia1
Edward :
❤️❤️❤️
2026-08-10 14:21:48
0
To see more videos from user @francella_12, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Dạy anh cách quên em đi… nếu điều đó thật sự có thể. Anh đã từng nghĩ rằng thời gian sẽ làm mờ tất cả. Người ta nói “rồi sẽ quen thôi”, “rồi sẽ ổn thôi”, “rồi sẽ hết đau thôi”. Nhưng hình như trái tim anh chẳng nghe theo bất kỳ lý lẽ nào cả. Càng cố quên, hình ảnh của em lại càng rõ ràng hơn. Chỉ cần anh ngừng bận rộn một chút, chỉ cần anh có một khoảnh khắc chậm lại thôi, ký ức về em lại dâng lên, tràn qua mọi suy nghĩ, như một cơn sóng không gì ngăn nổi. Anh yêu em nhiều đến mức khi em rời đi, phần lớn con người anh cũng rời đi theo. Anh không còn nhận ra mình nữa. Anh vẫn sống, vẫn đi qua từng ngày, vẫn cười nói như thể mọi thứ đều ổn, nhưng trong sâu thẳm, anh chỉ đang tồn tại cho qua những giờ đồng hồ dài lê thê. Bên trong anh trống rỗng, tối và lạnh, đến mức chính anh cũng thấy sợ. Anh lạc hướng trong cuộc đời của chính mình, không biết phải bước tiếp về đâu khi điểm tựa duy nhất đã không còn. Có những ngày anh tưởng mình đã đỡ hơn, tưởng như nỗi đau đã chịu buông tha. Nhưng chỉ cần một bài hát quen, một mùi hương cũ, một góc quán hay con đường từng đi cùng nhau… tất cả lại vỡ ra. Trái tim anh bị siết chặt đến nghẹt thở. Anh đứng im, không nói được gì, không khóc được, chỉ cảm thấy nỗi đau lan khắp lồng ngực. Anh nhớ em theo cách không thể diễn tả bằng lời – chỉ có thể cảm nhận bằng sự nhức nhối kéo dài không dứt. Nếu có thể, hãy dạy anh cách quên em. Dạy anh cách đi qua những kỷ niệm mà không phải trốn tránh chúng. Dạy anh cách chấp nhận rằng có những người sinh ra để gặp gỡ và yêu thương, nhưng không phải để ở lại bên nhau đến cuối cùng. Anh không trách em. Anh không trách những lựa chọn đã đưa hai chúng ta sang hai hướng khác nhau. Chỉ là anh chưa học được cách sống khi không có em bên cạnh. Anh đã quen có em trong mọi suy nghĩ, quen có người để kể chuyện mỗi ngày, quen với việc có một người để nhớ, để thương, để đợi. Khi những điều đó biến mất, anh như người bị mất phương hướng, không biết phải bắt đầu lại từ đâu. Nỗi nhớ về em trong anh không ồn ào. Nó lặng lẽ nhưng dai dẳng. Nó không cần gõ cửa mà cứ thế bước vào, chiếm trọn tâm trí anh. Anh nhớ từ nụ cười của em, ánh mắt em, cái cách em hờn dỗi, cho đến cả những khoảng lặng giữa hai đứa mà khi đó anh nghĩ chẳng có gì đặc biệt. Giờ đây, chính những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại khiến anh đau nhất. Anh không xin em quay về. Anh cũng không xin em thương hại. Anh hiểu có những cánh cửa khi đã đóng lại thì không bao giờ mở ra theo cách cũ nữa. Chỉ là nếu em đã rời khỏi cuộc đời anh, nếu em đã chọn buông tay, thì xin hãy dạy anh cách làm điều tương tự với những ký ức về em. Dạy anh cách đặt xuống tình yêu này mà không xé nát trái tim mình. Dạy anh cách ngủ mà không mơ thấy em. Dạy anh cách thức dậy mà không tìm em trong từng thói quen nhỏ. Dạy anh cách nghe nhắc đến tên em mà không thấy tim mình thắt lại. Anh thật sự mệt rồi – mệt với những cuộc đấu tranh không tiếng nói trong lòng giữa “phải quên đi” và “vẫn còn thương”. Anh biết mình phải tự học cách bước tiếp, nhưng mỗi lần cố gắng, anh lại vô thức quay về nơi có em. Như thể trái tim anh chỉ biết một điều duy nhất: yêu em. Nếu có một điều ước dành cho anh, anh không ước em quay lại. Anh chỉ ước có thể bình thản khi nhớ về em, có thể xem đoạn đường đã qua như một kỷ niệm đẹp, thay vì một vết thương chưa lành. Dạy anh cách quên em đi… Vì đến tận bây giờ, anh vẫn chưa làm được.#không_quên_được #danongluysau #fyp #olai #viral
Dạy anh cách quên em đi… nếu điều đó thật sự có thể. Anh đã từng nghĩ rằng thời gian sẽ làm mờ tất cả. Người ta nói “rồi sẽ quen thôi”, “rồi sẽ ổn thôi”, “rồi sẽ hết đau thôi”. Nhưng hình như trái tim anh chẳng nghe theo bất kỳ lý lẽ nào cả. Càng cố quên, hình ảnh của em lại càng rõ ràng hơn. Chỉ cần anh ngừng bận rộn một chút, chỉ cần anh có một khoảnh khắc chậm lại thôi, ký ức về em lại dâng lên, tràn qua mọi suy nghĩ, như một cơn sóng không gì ngăn nổi. Anh yêu em nhiều đến mức khi em rời đi, phần lớn con người anh cũng rời đi theo. Anh không còn nhận ra mình nữa. Anh vẫn sống, vẫn đi qua từng ngày, vẫn cười nói như thể mọi thứ đều ổn, nhưng trong sâu thẳm, anh chỉ đang tồn tại cho qua những giờ đồng hồ dài lê thê. Bên trong anh trống rỗng, tối và lạnh, đến mức chính anh cũng thấy sợ. Anh lạc hướng trong cuộc đời của chính mình, không biết phải bước tiếp về đâu khi điểm tựa duy nhất đã không còn. Có những ngày anh tưởng mình đã đỡ hơn, tưởng như nỗi đau đã chịu buông tha. Nhưng chỉ cần một bài hát quen, một mùi hương cũ, một góc quán hay con đường từng đi cùng nhau… tất cả lại vỡ ra. Trái tim anh bị siết chặt đến nghẹt thở. Anh đứng im, không nói được gì, không khóc được, chỉ cảm thấy nỗi đau lan khắp lồng ngực. Anh nhớ em theo cách không thể diễn tả bằng lời – chỉ có thể cảm nhận bằng sự nhức nhối kéo dài không dứt. Nếu có thể, hãy dạy anh cách quên em. Dạy anh cách đi qua những kỷ niệm mà không phải trốn tránh chúng. Dạy anh cách chấp nhận rằng có những người sinh ra để gặp gỡ và yêu thương, nhưng không phải để ở lại bên nhau đến cuối cùng. Anh không trách em. Anh không trách những lựa chọn đã đưa hai chúng ta sang hai hướng khác nhau. Chỉ là anh chưa học được cách sống khi không có em bên cạnh. Anh đã quen có em trong mọi suy nghĩ, quen có người để kể chuyện mỗi ngày, quen với việc có một người để nhớ, để thương, để đợi. Khi những điều đó biến mất, anh như người bị mất phương hướng, không biết phải bắt đầu lại từ đâu. Nỗi nhớ về em trong anh không ồn ào. Nó lặng lẽ nhưng dai dẳng. Nó không cần gõ cửa mà cứ thế bước vào, chiếm trọn tâm trí anh. Anh nhớ từ nụ cười của em, ánh mắt em, cái cách em hờn dỗi, cho đến cả những khoảng lặng giữa hai đứa mà khi đó anh nghĩ chẳng có gì đặc biệt. Giờ đây, chính những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại khiến anh đau nhất. Anh không xin em quay về. Anh cũng không xin em thương hại. Anh hiểu có những cánh cửa khi đã đóng lại thì không bao giờ mở ra theo cách cũ nữa. Chỉ là nếu em đã rời khỏi cuộc đời anh, nếu em đã chọn buông tay, thì xin hãy dạy anh cách làm điều tương tự với những ký ức về em. Dạy anh cách đặt xuống tình yêu này mà không xé nát trái tim mình. Dạy anh cách ngủ mà không mơ thấy em. Dạy anh cách thức dậy mà không tìm em trong từng thói quen nhỏ. Dạy anh cách nghe nhắc đến tên em mà không thấy tim mình thắt lại. Anh thật sự mệt rồi – mệt với những cuộc đấu tranh không tiếng nói trong lòng giữa “phải quên đi” và “vẫn còn thương”. Anh biết mình phải tự học cách bước tiếp, nhưng mỗi lần cố gắng, anh lại vô thức quay về nơi có em. Như thể trái tim anh chỉ biết một điều duy nhất: yêu em. Nếu có một điều ước dành cho anh, anh không ước em quay lại. Anh chỉ ước có thể bình thản khi nhớ về em, có thể xem đoạn đường đã qua như một kỷ niệm đẹp, thay vì một vết thương chưa lành. Dạy anh cách quên em đi… Vì đến tận bây giờ, anh vẫn chưa làm được.#không_quên_được #danongluysau #fyp #olai #viral

About