@hawkar1990:

🖤HAWKAR🖤
🖤HAWKAR🖤
Open In TikTok:
Region: GB
Monday 10 August 2026 07:06:28 GMT
469
16
0
4

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @hawkar1990, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Một người từng đi qua địa ngục, nỗi đau của họ không còn cùng tầng với người bình thường. Những thứ người khác còn bận tâm: tiền bạc, được mất, sĩ diện, tình cảm, với họ nhẹ như không. Vì họ đã từng trải qua những thứ nặng hơn tất cả. Những đêm không ai biết. Những lần tuyệt vọng không lối thoát. Những cú đau đến từ chính người thân. Những khoảnh khắc bị cuộc đời nghiền nát. Ở những lúc đó, họ đã “chết” một lần rồi. Nên khi quay lại,thứ còn lại trên người họ là một sự bình tĩnh khiến người khác sợ. Không phải lạnh lùng. Mà là đã cháy xong rồi. Ánh mắt họ nhìn bạn không còn muốn gì, cũng không chống lại gì. Giống như nước sâu. Không khuấy được. Cũng không kéo được. Vì họ đã thấy những thứ tệ hơn rất nhiều. Sau tất cả, họ hiểu: Không có công bằng tuyệt đối. Chỉ có cân bằng. Không có mãi mãi. Chỉ có thay đổi. Khi một người nhìn thấu đến đây, họ sẽ trở nên rất dịu. Nhưng cái dịu đó không phải yếu. Mà là: không còn gì đủ sức làm họ dao động nữa. Họ không tranh. Không giải thích. Không chứng minh. Không phải vì không biết nói. Mà là không còn thấy cần nói. Khi bạn nóng, họ im. Khi bạn đánh giá, họ nhìn. Ánh mắt đó như đang nói: “Tôi đã từng giống bạn.” Họ không muốn thay đổi ai. Không muốn cứu ai. Vì họ hiểu: Mỗi người đều phải tự đi qua phần của mình. Họ có thể cười với người đang vì tình mà đau. Không phải vì coi nhẹ. Mà vì họ đã từng đau như vậy. Họ có thể gật đầu với người đang chạy theo danh lợi. Không phải vì đồng ý. Mà vì họ biết, người đó đang lấp một khoảng trống không bao giờ đầy. Từ lúc đó, họ không còn là người “trong cuộc” nữa. Họ là người quan sát. Ở giữa đời nhưng không còn bị đời kéo đi. Lý do rất đơn giản: họ đã chấp nhận điều tệ nhất rồi. Người bình thường sợ mất. Nên lo.  Không được như ý. Nên giận. Nhưng với người đã đi qua địa ngục, không còn gì để mất nữa. Những gì họ có chỉ là tạm giữ. Những gì mất đi chỉ là trả lại. Và chính cái nhìn đó khiến họ nhẹ đi. Không cần mọi thứ hoàn hảo. Không cần mọi thứ công bằng. Chỉ cần hiểu. Họ đi giữa đám đông như đi một mình. Ngồi giữa ồn ào mà trong lòng rất yên. Nếu bạn gặp một người như vậy, hãy giữ khoảng tôn trọng. Không phải họ lạnh. Mà là họ đã đi quá xa. Sự bình tĩnh của họ, được xây từ rất nhiều lần sụp đổ. Và nếu một ngày nào đó, sau tất cả những gì bạn trải qua, bạn không còn muốn trách, không còn muốn giải thích,chỉ còn lại sự hiểu… Thì bạn đã bước sang một tầng khác rồi. Lúc đó bạn sẽ nhận ra: cuối của địa ngục không phải là đau hơn, mà là tự do. Một kiểu tự do không cần ai cho, và cũng không ai lấy đi được. Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng! #ngẫm #songtute #binhyen #songcham #ChuaLanh
Một người từng đi qua địa ngục, nỗi đau của họ không còn cùng tầng với người bình thường. Những thứ người khác còn bận tâm: tiền bạc, được mất, sĩ diện, tình cảm, với họ nhẹ như không. Vì họ đã từng trải qua những thứ nặng hơn tất cả. Những đêm không ai biết. Những lần tuyệt vọng không lối thoát. Những cú đau đến từ chính người thân. Những khoảnh khắc bị cuộc đời nghiền nát. Ở những lúc đó, họ đã “chết” một lần rồi. Nên khi quay lại,thứ còn lại trên người họ là một sự bình tĩnh khiến người khác sợ. Không phải lạnh lùng. Mà là đã cháy xong rồi. Ánh mắt họ nhìn bạn không còn muốn gì, cũng không chống lại gì. Giống như nước sâu. Không khuấy được. Cũng không kéo được. Vì họ đã thấy những thứ tệ hơn rất nhiều. Sau tất cả, họ hiểu: Không có công bằng tuyệt đối. Chỉ có cân bằng. Không có mãi mãi. Chỉ có thay đổi. Khi một người nhìn thấu đến đây, họ sẽ trở nên rất dịu. Nhưng cái dịu đó không phải yếu. Mà là: không còn gì đủ sức làm họ dao động nữa. Họ không tranh. Không giải thích. Không chứng minh. Không phải vì không biết nói. Mà là không còn thấy cần nói. Khi bạn nóng, họ im. Khi bạn đánh giá, họ nhìn. Ánh mắt đó như đang nói: “Tôi đã từng giống bạn.” Họ không muốn thay đổi ai. Không muốn cứu ai. Vì họ hiểu: Mỗi người đều phải tự đi qua phần của mình. Họ có thể cười với người đang vì tình mà đau. Không phải vì coi nhẹ. Mà vì họ đã từng đau như vậy. Họ có thể gật đầu với người đang chạy theo danh lợi. Không phải vì đồng ý. Mà vì họ biết, người đó đang lấp một khoảng trống không bao giờ đầy. Từ lúc đó, họ không còn là người “trong cuộc” nữa. Họ là người quan sát. Ở giữa đời nhưng không còn bị đời kéo đi. Lý do rất đơn giản: họ đã chấp nhận điều tệ nhất rồi. Người bình thường sợ mất. Nên lo. Không được như ý. Nên giận. Nhưng với người đã đi qua địa ngục, không còn gì để mất nữa. Những gì họ có chỉ là tạm giữ. Những gì mất đi chỉ là trả lại. Và chính cái nhìn đó khiến họ nhẹ đi. Không cần mọi thứ hoàn hảo. Không cần mọi thứ công bằng. Chỉ cần hiểu. Họ đi giữa đám đông như đi một mình. Ngồi giữa ồn ào mà trong lòng rất yên. Nếu bạn gặp một người như vậy, hãy giữ khoảng tôn trọng. Không phải họ lạnh. Mà là họ đã đi quá xa. Sự bình tĩnh của họ, được xây từ rất nhiều lần sụp đổ. Và nếu một ngày nào đó, sau tất cả những gì bạn trải qua, bạn không còn muốn trách, không còn muốn giải thích,chỉ còn lại sự hiểu… Thì bạn đã bước sang một tầng khác rồi. Lúc đó bạn sẽ nhận ra: cuối của địa ngục không phải là đau hơn, mà là tự do. Một kiểu tự do không cần ai cho, và cũng không ai lấy đi được. Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng! #ngẫm #songtute #binhyen #songcham #ChuaLanh

About