@isilissko: saçlarımın sonucunu attımm #grwm #hairstyle #dyson

isil
isil
Open In TikTok:
Region: TR
Monday 10 August 2026 19:00:06 GMT
899782
43994
287
1962

Music

Download

Comments

gamzebyzell
🪬 :
Bu abla nasıl 2010lu
2026-08-11 09:56:56
4729
user061230987
Hayat :
Abla hangi bolumu okuyosun
2026-08-10 20:26:23
665
cigkofteduruum
ipek :
sen benden kucuk musun abla
2026-08-11 09:51:37
3158
_b3yzanuur
beyzanuur :
az daha abla dicektim 11e geçtiğini öğrendim 😭😭
2026-08-11 03:49:57
583
nesligll_1
Nesligül :
NE YANİ BEN SENDEN 3 YAŞ BÜYÜKMÜYÜM
2026-08-11 00:35:18
547
berratci
berre :
ben basit bir kadınım Tarkan duydum mu begenirim
2026-08-11 12:40:19
42
dilaa.w7
dilaa ⭐ :
ben nasıl senden büyüğüm
2026-08-11 13:07:44
87
yamur5331lv
yağmur5331lv :
o saç yağı kadar müthiş bişey görmedim indirim varsa da yoksa da gördüğüm an kapıyorum kokusu mu desem hissetirdiğü yumuşaklık mi müthiş yaaaa
2026-08-10 22:35:02
50
bbemmtyy
N. :
SUSADIM
2026-08-11 11:31:14
8
deffnnc
Defne :
bu videonun neresinde yaşını öğrendiniz
2026-08-12 16:48:46
18
nazzli_safarli
nazzli_safarli :
Ipad markasi ne bide memnun musun ?🥹
2026-08-10 19:15:39
6
warwanat
:(: :
Fahriye Evcenin yaprak dökümü zamanlarına benziyorsun çok güzelsin abi
2026-08-12 12:05:09
9
melikeecnn
melikeecnn :
11. Sınıfa gectigimde bi tane sac kremim yoktu ablam masallah sana
2026-08-11 17:42:56
8
landofharry
aurorawaysoul :
abla kesın cok guzel kokuyosubdur ya
2026-08-11 10:35:21
29
nikah.masas
nikah.masası :
Girll benlerin çok hoş duruyor
2026-08-11 13:42:05
13
duruniseverr
D🌟 :
barbie ferreira Türk versiyonu
2026-08-11 10:08:08
8
bptssww
nisanur🇹🇷 :
farkli bir guzelligi var ya goren donup bir daha bakar
2026-08-12 08:50:51
6
utopicnakeely
utopicnakeely :
Balım saç yağını ısıdan önce kullanmak saçı yakıyor onun icin ısı işlemi bittikten sonra kullanman daha faydalı olur😭
2026-08-10 22:44:28
8
denizelaplt
denizelaplt :
Ben sana aşığım
2026-08-10 19:03:01
7
To see more videos from user @isilissko, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ngoại truyện 4: Lần này, chúng ta cùng về nhà Một năm sau. Buổi tối. Ling lái xe đưa Orm trở về sau bữa tiệc. Con đường quen thuộc hiện ra trước mắt. Orm đang nhìn ngoài cửa sổ bỗng im lặng. Ling cũng nhận ra. Đây chính là con đường năm đó. Nơi vụ tai nạn xảy ra. Ling chậm rãi giảm tốc độ. “Em sợ không?” Orm lắc đầu. “Không.” Chiếc xe dừng bên đường. Hai người cùng bước xuống. Nơi từng xảy ra tai nạn giờ đã được sửa lại hoàn toàn. Không còn kính vỡ. Không còn máu. Không còn tiếng còi cấp cứu. Chỉ có ánh đèn thành phố trải dài. Orm đứng bên cạnh Ling. “Ngày đó…” “Em thật sự nghĩ mình sẽ mất chị.” Ling im lặng. Rồi nắm lấy tay cô. “Xin lỗi.” Orm quay sang. “Chị xin lỗi gì?” “Vì làm em sợ.” “Nhưng chị cứu em mà.” Ling khẽ cười. “Nếu quay lại…” “Chị vẫn sẽ làm như vậy.” Orm lập tức cau mày. “Không.” “Hửm?” “Lần sau không được lấy mình che cho em nữa.” Ling nhìn cô. “Vậy phải làm sao?” Orm đan chặt mười ngón tay hai người. “Cùng tránh.” “Không ai được bỏ người kia lại.” Ling im lặng vài giây. Rồi mỉm cười. “Được.” “Hứa nhé?” “Hứa.” Hai người đứng cạnh nhau thật lâu. Một lúc sau. Orm bỗng bật cười. “Nhưng nghĩ lại cũng lạ.” “Chuyện gì?” “Sau tai nạn chị quên hết.” “Không nhớ ông nội.” “Không nhớ nhà.” “Không nhớ bản thân bao nhiêu tuổi.” “Vậy mà vừa thấy em…” Orm cố tình bắt chước giọng ngày ấy. “Chị đẹp.” Ling lập tức đưa tay che mặt. “Đừng nhắc.” Orm cười lớn. “Chị còn nói mình ba tuổi.” “Orm.” “Còn đòi ôm.” “Được rồi.” “Còn nói Orm thơm.” Ling đỏ cả tai. “Em nhớ kỹ quá vậy?” “Đương nhiên.” Orm vòng tay ôm lấy eo cô. “Đó là khoảng thời gian em nuôi một bé Ling mà.” Ling cúi xuống nhìn cô. “Vậy em thích Ling nào hơn?” “Ling tổng hay bé Ling?” Orm giả vờ suy nghĩ. “Ling tổng thì lạnh lùng.” “Bé Ling thì nhõng nhẽo.” “Khó chọn quá.” Ling nheo mắt. “Vậy thôi.” Cô giả vờ buông tay. Orm lập tức kéo lại. “Nhưng cả hai đều là của em.” Ling bật cười. “Tham lam.” “Em học chị.” Hai người nhìn nhau. Rồi cùng bật cười. … Trên đường về. Orm ngồi ghế phụ. Ling lái xe. Giống hệt đêm năm ấy. Chỉ khác rằng lần này— Không còn chiếc xe nào lao tới. Không còn sợ hãi. Không còn chia lìa. Đến đèn đỏ. Ling dừng xe. Orm quay sang. “Ling.” “Hửm?” “Về nhà nhé.” Ling mỉm cười. Bàn tay đưa sang nắm lấy tay cô. “Ừ.” “Chúng ta về nhà.” Đèn chuyển xanh. Chiếc xe chậm rãi lăn bánh. Orm tựa đầu lên vai Ling. Còn Ling vẫn giữ chặt bàn tay cô. Có những người từng lạc mất ký ức. Nhưng chưa từng lạc mất nhau. Bởi ngay cả khi Ling quên cả thế giới— Cô vẫn nhớ cảm giác muốn đến gần Orm. Vẫn biết Orm là người khiến mình an tâm. Vẫn muốn gọi người ấy bằng cái tên đầu tiên xuất hiện trong trái tim— “Chị đẹp.” Và lần này… Họ không cần tìm đường quay về nữa. Bởi từ rất lâu rồi— Người bên cạnh chính là nhà. — NGOẠI TRUYỆN HOÀN —#lingorm #miyajinsoo
Ngoại truyện 4: Lần này, chúng ta cùng về nhà Một năm sau. Buổi tối. Ling lái xe đưa Orm trở về sau bữa tiệc. Con đường quen thuộc hiện ra trước mắt. Orm đang nhìn ngoài cửa sổ bỗng im lặng. Ling cũng nhận ra. Đây chính là con đường năm đó. Nơi vụ tai nạn xảy ra. Ling chậm rãi giảm tốc độ. “Em sợ không?” Orm lắc đầu. “Không.” Chiếc xe dừng bên đường. Hai người cùng bước xuống. Nơi từng xảy ra tai nạn giờ đã được sửa lại hoàn toàn. Không còn kính vỡ. Không còn máu. Không còn tiếng còi cấp cứu. Chỉ có ánh đèn thành phố trải dài. Orm đứng bên cạnh Ling. “Ngày đó…” “Em thật sự nghĩ mình sẽ mất chị.” Ling im lặng. Rồi nắm lấy tay cô. “Xin lỗi.” Orm quay sang. “Chị xin lỗi gì?” “Vì làm em sợ.” “Nhưng chị cứu em mà.” Ling khẽ cười. “Nếu quay lại…” “Chị vẫn sẽ làm như vậy.” Orm lập tức cau mày. “Không.” “Hửm?” “Lần sau không được lấy mình che cho em nữa.” Ling nhìn cô. “Vậy phải làm sao?” Orm đan chặt mười ngón tay hai người. “Cùng tránh.” “Không ai được bỏ người kia lại.” Ling im lặng vài giây. Rồi mỉm cười. “Được.” “Hứa nhé?” “Hứa.” Hai người đứng cạnh nhau thật lâu. Một lúc sau. Orm bỗng bật cười. “Nhưng nghĩ lại cũng lạ.” “Chuyện gì?” “Sau tai nạn chị quên hết.” “Không nhớ ông nội.” “Không nhớ nhà.” “Không nhớ bản thân bao nhiêu tuổi.” “Vậy mà vừa thấy em…” Orm cố tình bắt chước giọng ngày ấy. “Chị đẹp.” Ling lập tức đưa tay che mặt. “Đừng nhắc.” Orm cười lớn. “Chị còn nói mình ba tuổi.” “Orm.” “Còn đòi ôm.” “Được rồi.” “Còn nói Orm thơm.” Ling đỏ cả tai. “Em nhớ kỹ quá vậy?” “Đương nhiên.” Orm vòng tay ôm lấy eo cô. “Đó là khoảng thời gian em nuôi một bé Ling mà.” Ling cúi xuống nhìn cô. “Vậy em thích Ling nào hơn?” “Ling tổng hay bé Ling?” Orm giả vờ suy nghĩ. “Ling tổng thì lạnh lùng.” “Bé Ling thì nhõng nhẽo.” “Khó chọn quá.” Ling nheo mắt. “Vậy thôi.” Cô giả vờ buông tay. Orm lập tức kéo lại. “Nhưng cả hai đều là của em.” Ling bật cười. “Tham lam.” “Em học chị.” Hai người nhìn nhau. Rồi cùng bật cười. … Trên đường về. Orm ngồi ghế phụ. Ling lái xe. Giống hệt đêm năm ấy. Chỉ khác rằng lần này— Không còn chiếc xe nào lao tới. Không còn sợ hãi. Không còn chia lìa. Đến đèn đỏ. Ling dừng xe. Orm quay sang. “Ling.” “Hửm?” “Về nhà nhé.” Ling mỉm cười. Bàn tay đưa sang nắm lấy tay cô. “Ừ.” “Chúng ta về nhà.” Đèn chuyển xanh. Chiếc xe chậm rãi lăn bánh. Orm tựa đầu lên vai Ling. Còn Ling vẫn giữ chặt bàn tay cô. Có những người từng lạc mất ký ức. Nhưng chưa từng lạc mất nhau. Bởi ngay cả khi Ling quên cả thế giới— Cô vẫn nhớ cảm giác muốn đến gần Orm. Vẫn biết Orm là người khiến mình an tâm. Vẫn muốn gọi người ấy bằng cái tên đầu tiên xuất hiện trong trái tim— “Chị đẹp.” Và lần này… Họ không cần tìm đường quay về nữa. Bởi từ rất lâu rồi— Người bên cạnh chính là nhà. — NGOẠI TRUYỆN HOÀN —#lingorm #miyajinsoo

About