@falandonalata6: #tiktokshopbr88 #serum #clareadordemanchas

falandonalata
falandonalata
Open In TikTok:
Region: BR
Monday 10 August 2026 19:07:26 GMT
418
2
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @falandonalata6, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trang Tử nói: “Sinh là gửi tạm, chết là trở về.” (生者,寄也;死者,归也。) Con người sống trên thế gian chỉ là ở nhờ một thời gian. Cái chết mới là nơi trở về cuối cùng. Nhìn theo góc độ ấy, mọi buồn vui, thành bại trong đời chỉ là phong cảnh trên đường; không ai có thể tránh được điểm cuối của số mệnh. Khi ở trong nghịch cảnh, con người thường nghĩ rằng số phận đã bỏ rơi mình. Thực ra không phải vậy. Đáy vực không phải là sự trừng phạt, mà là để buộc ta dừng bước, gìn giữ chính mình. Như Trang Tử nói: “Cây vô dụng lại có thể sống trọn tuổi trời.” (无用之木,生以全其天年。) Điều tưởng như vô dụng đôi khi chính vì không tranh giành nên mới tồn tại lâu dài. Lúc thất bại hay gian nan, cần hiểu rằng đó cũng là điều tất nhiên. Số mệnh khiến con người vấp ngã không phải để hủy diệt, mà để rèn luyện tâm tính. Lão  Tử nói: “Mềm yếu thắng cứng mạnh.” (柔弱胜刚强。) Chính những lần đổ vỡ dạy ta buông bỏ chấp niệm, học cách mềm dẻo và biết chuyển hướng. Khi thành công hay đắc ý, đừng tưởng mình có thể tranh cao thấp với trời. Số mệnh ban cho vinh quang thì cũng có thể thu lại bất cứ lúc nào. Lão Tử nói: “Nắm giữ đến đầy tràn, chẳng bằng biết dừng đúng lúc.” (持而盈之,不如其已。) Chiếc cốc đầy rồi sớm muộn cũng sẽ tràn. Biết thu mình đúng lúc mới là trí tuệ lâu dài. Khi thuận buồm xuôi gió, lại càng phải tỉnh táo. Đời người không có sự yên ổn vĩnh viễn; thuận cảnh cũng là một phép thử của số mệnh. Nếu chìm đắm trong đó, tất sẽ có ngày rẽ ngoặt. Chỉ người giữ được sự sáng suốt mới có thể đi đường dài. Trang Tử nói: “Nỗi bi ai lớn nhất là tâm đã chết; còn cái chết của thân xác chỉ đứng sau.” (哀莫大于心死,而人死亦次之。) Điều đáng sợ nhất không phải cái chết, mà là tâm hồn đã trở nên tê liệt. Sinh tử đều có mệnh, không thể cưỡng cầu. Nhưng chỉ cần trong lòng còn ánh sáng thì dù số mệnh nhiều trắc trở, con người vẫn có thể bình thản bước tiếp. Đời người ở thế gian chỉ là một chuyến ở trọ; trở về mới là quê nhà. Thấp hay cao, thành công hay thất bại, tất cả đều chỉ là phong cảnh trên con đường của số mệnh. Hiểu thấu điều ấy thì sẽ không còn bị vui buồn trói buộc. Vì thế: * Thuận cảnh thì không cuồng vọng. * Nghịch cảnh thì không tuyệt vọng. Đến khi đi hết chặng đường đời, vẫn có thể mỉm cười thản nhiên mà nói: “Ta đã không phụ kiếp sống này.”
Trang Tử nói: “Sinh là gửi tạm, chết là trở về.” (生者,寄也;死者,归也。) Con người sống trên thế gian chỉ là ở nhờ một thời gian. Cái chết mới là nơi trở về cuối cùng. Nhìn theo góc độ ấy, mọi buồn vui, thành bại trong đời chỉ là phong cảnh trên đường; không ai có thể tránh được điểm cuối của số mệnh. Khi ở trong nghịch cảnh, con người thường nghĩ rằng số phận đã bỏ rơi mình. Thực ra không phải vậy. Đáy vực không phải là sự trừng phạt, mà là để buộc ta dừng bước, gìn giữ chính mình. Như Trang Tử nói: “Cây vô dụng lại có thể sống trọn tuổi trời.” (无用之木,生以全其天年。) Điều tưởng như vô dụng đôi khi chính vì không tranh giành nên mới tồn tại lâu dài. Lúc thất bại hay gian nan, cần hiểu rằng đó cũng là điều tất nhiên. Số mệnh khiến con người vấp ngã không phải để hủy diệt, mà để rèn luyện tâm tính. Lão Tử nói: “Mềm yếu thắng cứng mạnh.” (柔弱胜刚强。) Chính những lần đổ vỡ dạy ta buông bỏ chấp niệm, học cách mềm dẻo và biết chuyển hướng. Khi thành công hay đắc ý, đừng tưởng mình có thể tranh cao thấp với trời. Số mệnh ban cho vinh quang thì cũng có thể thu lại bất cứ lúc nào. Lão Tử nói: “Nắm giữ đến đầy tràn, chẳng bằng biết dừng đúng lúc.” (持而盈之,不如其已。) Chiếc cốc đầy rồi sớm muộn cũng sẽ tràn. Biết thu mình đúng lúc mới là trí tuệ lâu dài. Khi thuận buồm xuôi gió, lại càng phải tỉnh táo. Đời người không có sự yên ổn vĩnh viễn; thuận cảnh cũng là một phép thử của số mệnh. Nếu chìm đắm trong đó, tất sẽ có ngày rẽ ngoặt. Chỉ người giữ được sự sáng suốt mới có thể đi đường dài. Trang Tử nói: “Nỗi bi ai lớn nhất là tâm đã chết; còn cái chết của thân xác chỉ đứng sau.” (哀莫大于心死,而人死亦次之。) Điều đáng sợ nhất không phải cái chết, mà là tâm hồn đã trở nên tê liệt. Sinh tử đều có mệnh, không thể cưỡng cầu. Nhưng chỉ cần trong lòng còn ánh sáng thì dù số mệnh nhiều trắc trở, con người vẫn có thể bình thản bước tiếp. Đời người ở thế gian chỉ là một chuyến ở trọ; trở về mới là quê nhà. Thấp hay cao, thành công hay thất bại, tất cả đều chỉ là phong cảnh trên con đường của số mệnh. Hiểu thấu điều ấy thì sẽ không còn bị vui buồn trói buộc. Vì thế: * Thuận cảnh thì không cuồng vọng. * Nghịch cảnh thì không tuyệt vọng. Đến khi đi hết chặng đường đời, vẫn có thể mỉm cười thản nhiên mà nói: “Ta đã không phụ kiếp sống này.”

About