@seventeen: Valid points were made, @ashbygentry 🤣 We will never not beat a dead horse! #mylifewiththewalterboys #mlwtwb #alexwalter #ashbygentry #netflix

Seventeen
Seventeen
Open In TikTok:
Region: US
Monday 10 August 2026 19:38:35 GMT
10801
705
6
15

Music

Download

Comments

lehcksay
Lexi :
Oh Ashby the man that you are
2026-08-11 13:01:12
5
gomezluna04
Luna :
Can you please help me
2026-08-10 19:40:38
1
audreeanais
💗 ☆ Audree&Anais ☆ 💗 :
Season 4 plss
2026-08-11 03:12:53
1
kimberly.venegas44
☆las pecas de Felix☆ :
😊😊😊
2026-08-10 19:41:33
0
rainynight604
🍁🐌 coyalicious 🐌🍁 :
@s
2026-08-11 02:01:30
0
To see more videos from user @seventeen, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Hùng mà không trầm chỉ là Trâu điên, trầm mà như hùng mới là mặt hồ nhưng lại chứa sóng cả. Và điểm phân biệt sâu nhất không nằm ở vẻ mặt, giọng nói hay cách biểu đạt, mà nằm ở cấu trúc nội tâm tạo ra hành vi lặp đi lặp lại.  1. Trước hết: “Hùng” và “Trầm” không phải hai cực đối lập Tôi sẽ định nghĩa rất gọn: Hùng là: lực hướng ra ngoài. Trầm là: lực liễm vào trong. Hùng mà không trầm là: có lực nhưng lực dễ lộ. Trầm mà không hùng là: có chiều sâu nhưng thiếu khả năng phát lực. Trầm-hùng là: lực rất lớn nhưng được nén, không cần biểu diễn, đó là đỉnh cao khí lực Đây là điểm cực kỳ quan trọng. Một người “hùng” có thể làm người khác cảm thấy: “Người này sẽ lao tới.” Một người “trầm-hùng” lại làm người khác cảm thấy: “Người này chưa làm gì cả, nhưng nếu đã làm thì rất khó ngăn.” Hai thứ này nhìn bên ngoài đôi khi đều là uy. Nhưng nguồn phát của uy khác nhau. 2. “Hùng mà không trầm”: vì sao giống Trâu điên? “Hùng” thuần túy thường có mấy đặc tính: lực, tốc độ, phản ứng, áp đảo.  Nó thiên về phát. Người có khí chất này thường không thích ở trạng thái bị động. Khi gặp vật cản, phản xạ tự nhiên là: “Đẩy nó ra.” Nếu nội tâm chưa đủ tĩnh, cái hùng rất dễ biến thành: nóng; trực diện; thích thắng ngay; dễ để lộ ý đồ; dễ bị kích động; thích chứng minh sức mạnh; khi bị đụng vào thì lực bật ra rất nhanh. Đó là cái bạn gọi rất hay là “Trâu điên”. Trâu không phải không có lực. Ngược lại, nó quá nhiều lực. Nhưng vấn đề là: lực không có tầng chứa. Một người có 100 đơn vị lực nhưng 100 đơn vị đều nằm trên bề mặt thì người khác nhìn thấy gần như toàn bộ. Cho nên có thể đoán được lúc nào họ nổi lúc nào họ phản ứng họ muốn gì điểm nào kích thích họ. Đấy là nhược điểm căn bản của hùng mà không trầm. 3. Còn “trầm” thực sự là gì? Trầm không phải là ít nói. Cũng không phải mặt lạnh. Càng không phải cố tỏ ra bí hiểm. Trầm là khả năng chứa lực mà không cần lập tức phát lực. Đây mới là thứ đáng nói. Một người trầm thật có một khoảng cách giữa: kích thích, suy xét, lựa chọn, hành động. Khoảng cách ấy càng lớn thì khả năng tự chủ càng cao. Người nông thường: bị kích thích: phản ứng. Người có chiều sâu: bị kích thích: quan sát, cân nhắc, lựa chọn thời điểm, mới hành động. Vì thế, trầm chính là nội lực sâu để bảo toàn quyền lựa chọn. Và khi một người vừa có lực, vừa có khả năng trì hoãn lực, ta bắt đầu thấy thứ mà tôi nói với bạn nó gọi là: “trầm mà như hùng.” 4. “Trầm mà như hùng” mới là cảnh giới đáng sợ Hình ảnh mặt hồ chứa sóng cả. Mặt hồ phẳng không có nghĩa bên dưới không có năng lượng. Ngược lại, cái đáng nể là: bề mặt tĩnh nhưng hệ thống bên dưới cực kỳ động. Đó là sự khác nhau giữa uy do biểu hiện và uy do nội lực. “Hùng” thuần: Tôi cho anh thấy tôi mạnh. “Trầm-hùng”: Tôi không cần cho anh thấy. Anh tự cảm nhận được. Một người như vậy có thể nói rất nhẹ nhưng quyết định rất nặng. Có thể ngồi im rất lâu. Có thể để người khác nói hết. Có thể không tranh công. Có thể không phản ứng ngay khi bị khiêu khích. Nhưng không đồng nghĩa với yếu. Đến thời điểm hành động thì lực phát ra rất lớn. Đấy chính là: tàng phong. Gió không cần phải thổi ào ào mọi lúc. Nhưng người biết gió hiểu rằng một cơn bão thật sự không cần phải “diễn” sức mạnh của nó. Vũ Nhôm hình tượng “hùng lộ” Cảm giác “hùng” ở đây thiên về ngoại phát: lực, sự tự tin, trực diện, chủ động, áp sát hoàn cảnh. Đây là loại khí chất khiến người đối diện dễ cảm nhận: “Người này có gan.” Nhưng cái hùng lộ có một vấn đề: lực càng lớn mà độ nén càng thấp thì càng dễ biến thành sự phô lộ của lực. Nó giống một động cơ công suất lớn nhưng tiếng máy cũng rất rõ. Nguyễn Tấn Dũng hình tượng “trầm-hùng” Hình tượng ở ông Dũng lại khác. Không nhất thiết là “trầm” theo nghĩa ít nói hay lạnh lùng. Mà là một dạng: không cần liên tục phát tín hiệu quyền lực nhưng vẫn tạo cảm giác có quyền lực, có uy trấn lẫm liệt  chỗ thú vị. Nó tạo ra cảm giác: “Người này không cần chứng minh mình mạnh.” Và chính việc không cần chứng minh lại tạo thành một dạng sức mạnh cao hơn. Một điểm cực kỳ quan trọng: nội tâm là cái tiên quyết. Khí chất không phải thứ luyện bằng cách bắt chước. #tramhung #vunhom #nguyentandung
Hùng mà không trầm chỉ là Trâu điên, trầm mà như hùng mới là mặt hồ nhưng lại chứa sóng cả. Và điểm phân biệt sâu nhất không nằm ở vẻ mặt, giọng nói hay cách biểu đạt, mà nằm ở cấu trúc nội tâm tạo ra hành vi lặp đi lặp lại. 1. Trước hết: “Hùng” và “Trầm” không phải hai cực đối lập Tôi sẽ định nghĩa rất gọn: Hùng là: lực hướng ra ngoài. Trầm là: lực liễm vào trong. Hùng mà không trầm là: có lực nhưng lực dễ lộ. Trầm mà không hùng là: có chiều sâu nhưng thiếu khả năng phát lực. Trầm-hùng là: lực rất lớn nhưng được nén, không cần biểu diễn, đó là đỉnh cao khí lực Đây là điểm cực kỳ quan trọng. Một người “hùng” có thể làm người khác cảm thấy: “Người này sẽ lao tới.” Một người “trầm-hùng” lại làm người khác cảm thấy: “Người này chưa làm gì cả, nhưng nếu đã làm thì rất khó ngăn.” Hai thứ này nhìn bên ngoài đôi khi đều là uy. Nhưng nguồn phát của uy khác nhau. 2. “Hùng mà không trầm”: vì sao giống Trâu điên? “Hùng” thuần túy thường có mấy đặc tính: lực, tốc độ, phản ứng, áp đảo. Nó thiên về phát. Người có khí chất này thường không thích ở trạng thái bị động. Khi gặp vật cản, phản xạ tự nhiên là: “Đẩy nó ra.” Nếu nội tâm chưa đủ tĩnh, cái hùng rất dễ biến thành: nóng; trực diện; thích thắng ngay; dễ để lộ ý đồ; dễ bị kích động; thích chứng minh sức mạnh; khi bị đụng vào thì lực bật ra rất nhanh. Đó là cái bạn gọi rất hay là “Trâu điên”. Trâu không phải không có lực. Ngược lại, nó quá nhiều lực. Nhưng vấn đề là: lực không có tầng chứa. Một người có 100 đơn vị lực nhưng 100 đơn vị đều nằm trên bề mặt thì người khác nhìn thấy gần như toàn bộ. Cho nên có thể đoán được lúc nào họ nổi lúc nào họ phản ứng họ muốn gì điểm nào kích thích họ. Đấy là nhược điểm căn bản của hùng mà không trầm. 3. Còn “trầm” thực sự là gì? Trầm không phải là ít nói. Cũng không phải mặt lạnh. Càng không phải cố tỏ ra bí hiểm. Trầm là khả năng chứa lực mà không cần lập tức phát lực. Đây mới là thứ đáng nói. Một người trầm thật có một khoảng cách giữa: kích thích, suy xét, lựa chọn, hành động. Khoảng cách ấy càng lớn thì khả năng tự chủ càng cao. Người nông thường: bị kích thích: phản ứng. Người có chiều sâu: bị kích thích: quan sát, cân nhắc, lựa chọn thời điểm, mới hành động. Vì thế, trầm chính là nội lực sâu để bảo toàn quyền lựa chọn. Và khi một người vừa có lực, vừa có khả năng trì hoãn lực, ta bắt đầu thấy thứ mà tôi nói với bạn nó gọi là: “trầm mà như hùng.” 4. “Trầm mà như hùng” mới là cảnh giới đáng sợ Hình ảnh mặt hồ chứa sóng cả. Mặt hồ phẳng không có nghĩa bên dưới không có năng lượng. Ngược lại, cái đáng nể là: bề mặt tĩnh nhưng hệ thống bên dưới cực kỳ động. Đó là sự khác nhau giữa uy do biểu hiện và uy do nội lực. “Hùng” thuần: Tôi cho anh thấy tôi mạnh. “Trầm-hùng”: Tôi không cần cho anh thấy. Anh tự cảm nhận được. Một người như vậy có thể nói rất nhẹ nhưng quyết định rất nặng. Có thể ngồi im rất lâu. Có thể để người khác nói hết. Có thể không tranh công. Có thể không phản ứng ngay khi bị khiêu khích. Nhưng không đồng nghĩa với yếu. Đến thời điểm hành động thì lực phát ra rất lớn. Đấy chính là: tàng phong. Gió không cần phải thổi ào ào mọi lúc. Nhưng người biết gió hiểu rằng một cơn bão thật sự không cần phải “diễn” sức mạnh của nó. Vũ Nhôm hình tượng “hùng lộ” Cảm giác “hùng” ở đây thiên về ngoại phát: lực, sự tự tin, trực diện, chủ động, áp sát hoàn cảnh. Đây là loại khí chất khiến người đối diện dễ cảm nhận: “Người này có gan.” Nhưng cái hùng lộ có một vấn đề: lực càng lớn mà độ nén càng thấp thì càng dễ biến thành sự phô lộ của lực. Nó giống một động cơ công suất lớn nhưng tiếng máy cũng rất rõ. Nguyễn Tấn Dũng hình tượng “trầm-hùng” Hình tượng ở ông Dũng lại khác. Không nhất thiết là “trầm” theo nghĩa ít nói hay lạnh lùng. Mà là một dạng: không cần liên tục phát tín hiệu quyền lực nhưng vẫn tạo cảm giác có quyền lực, có uy trấn lẫm liệt chỗ thú vị. Nó tạo ra cảm giác: “Người này không cần chứng minh mình mạnh.” Và chính việc không cần chứng minh lại tạo thành một dạng sức mạnh cao hơn. Một điểm cực kỳ quan trọng: nội tâm là cái tiên quyết. Khí chất không phải thứ luyện bằng cách bắt chước. #tramhung #vunhom #nguyentandung

About