@sanja4387: Partizan nije klub koji voliš, Partizan je ono što jesi 🖤🤍💪🏟⚽️🏠

Sanja
Sanja
Open In TikTok:
Region: RS
Monday 10 August 2026 20:52:09 GMT
35103
5330
11
303

Music

Download

Comments

tea.rackov
🌸TEA🌸 :
Ajmooooo🖤🖤🖤🖤🖤🤍🤍🤍🤍🤍🖤🖤🖤🖤🖤🤍🤍🤍🤍
2026-08-19 16:36:49
1
nexsilentstormasmr
Silent Storm ASMR ☔ :
Braca
2026-08-11 17:23:36
6
alo.pozega
Alo Požega :
JOŠ JAČE PROTIV ŠPANACA PA ŠTA BUDE...BITNO DA GRMI!
2026-08-15 18:19:58
4
aleksandrailic748
aleksandrailic748 :
🖤🤍🖤🤍🖤🤍🖤🤍🫶🏻🫶🏻🫶🏻🫶🏻🫶🏻
2026-08-11 19:27:35
3
boris.dumanovski
Boris Dumanovski :
🖤🖤🖤
2026-08-10 20:53:51
5
alo.pozega
Alo Požega :
💪🏾💪🏾💪🏾💪🏾
2026-08-10 21:39:30
4
nemanja3100
Nemanja :
😁😁😁
2026-08-12 21:02:35
3
miki.6564
miki 65 :
❤️❤️❤️
2026-08-15 17:36:59
3
To see more videos from user @sanja4387, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Trò chuyện 1:1 tại link ghim bio instagram. 🌲 Fanpage: Choose health & healing  🌲 Instagram: comehometoyourself__  ----- Diễn giải dễ hiểu hơn, chấp nhận hoàn toàn ai đó, là bạn để họ sống đúng như con người mà họ đang là, và trong từng khoảnh khắc khi sự đối diện diễn ra, bạn chọn quan sát sự dao động trong nội tâm của mình thay vì liên tục phóng chiếu mọi nghĩ suy hay cảm xúc đang có bên trong lên họ. Quan sát sự dao động trong nội tâm của mình tức là quay vào bên trong và cảm nhận mọi cảm xúc đang hiển lộ bên trong mình. À mình đang khó chịu, và sự khó chịu này ở bên trong. À mình đang sợ hãi, và sự sợ hãi này ở bên trong. À mình đang giận dữ, và sự giận dữ này ở bên trong. Khi bạn nhận diện được sự thật rằng mọi thứ thực sự chỉ đang diễn ra ở bên trong, bạn sẽ nhận trách nhiệm cho việc chuyển hoá nó bằng việc cảm nhận, chấp nhận, và ôm lấy tất thảy những cảm xúc ấy trong tình yêu thuần khiết. Thay vì liên tục hướng sự chú ý hay p.hóng những mũi dao cảm xúc ra bên ngoài rồi ghim nó lên đối tượng mà bạn phóng chiếu. Chính trong khoảnh khắc đó, bạn dừng được việc chiến đấu bằng bản ngã, dừng được việc phản ứng trong vô thức, và tách bản thân ra khỏi những cuộc chiến không thật sự cần thiết để bảo toàn cho nguồn năng lượng quý giá của mình. Trong kinh điển Phật Giáo (Kinh Akkosa thuộc Bộ Tặng Chi Bộ) có một câu chuyện rất hay về sự im lặng Của Đức Phật: Một hôm, khi Phật đang thuyết giảng giáo lý của mình cho các vị đệ tử dưới một gốc cây lớn thì bỗng nhiên có một người tu sĩ Bà La Môn đi đến xúc phạm Ngài và có ý định tấn công Ngài. Nhưng dưới cái nhìn trí tuệ của một bậc toàn giác, Ngài đã phản ứng lại thái độ giận dữ bằng sự im lặng hoàn toàn. Khi ấy, vì quá ngạc nhiên trước cách hành xử của Đức Phật, người đàn ông Bà La Môn đã hỏi Phật rằng tại sao lại im lặng nghe ông ta chửi. Đức Phật đã trả lời một cách bình thản: “Nếu ta tặng ông một món quà, ông không nhận thì món quà đó thuộc về ai? “Thuộc về tôi” - Người đàn ông đáp. Đức Phật gật đầu và giải thích: “Cũng như vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi”. Câu chuyện này có rất nhiều tầng ý nghĩa, nhưng ý nghĩa mà tôi thích nhất ở trong đó là bài học cho chúng sinh về việc chủ động tâm thức. Thái độ của Đức Phật đã dạy chúng ta rằng: 'Khi bên trong ta định tĩnh và vững vàng, ta sẽ biết dùng sự từ bi và trí tuệ để từ chối tiếp nhận năng lượng tiêu cực từ người khác, thay vì 'ngậm đắng nuốt cay' hoặc bằng mọi giá trả đũa họ để thoả mãn cảm xúc tức giận đang cuộn trào bên trong mình.' Bài học ấy cũng làm tôi liên tưởng đến chân lý sâu sắc mà một vị thầy tâm linh đã từng nói với tôi: 'Khi nội tâm của em bình yên và tĩnh lặng, những xáo động và hỗn loạn của thế gian sẽ chẳng bao giờ làm phiền em được.' Phải rất rất lâu sau khi nghe câu chuyện và cả chân lý ấy, tôi mới thực sự có thể thấm thía được rằng, để con người có thể sống hoà bình với nhau, điều quan trọng nhất mà mỗi người chúng ta đều cần phải có là khả năng quay về bên trong và kết nối lại sự tĩnh lặng nội tại. Bởi chỉ có trong sự tĩnh lặng ta mới có thể tìm thấy sự thanh thản, sự hợp nhất, sự xuôi dòng, sự thấu hiểu và tình yêu thương vô điều kiện với chính ta. Và như đã nói, khi ta đã hoàn toàn bình yên với chính mình, thì ta sẽ chẳng còn ghét bỏ được ai khác - đơn giản là vì sự ghét bỏ ấy không còn tồn tại bên trong để ta phải phóng chiếu lên bất kỳ ai. Nhưng ở giữa thời đại có quá nhiều thứ ở bên ngoài mời gọi chúng ta quá, nhiều đến nỗi ta thậm chí không thể dừng lại dù chỉ một phút, đừng nói chi đến việc kết nối lại với nội tâm của chính mình. Đối với chúng ta, việc dành mười phút một ngày để ngồi im, không làm gì, không nói gì, không nghĩ gì thực sự là một điều gì đó qua xa xỉ. Bởi bản ngã liên tục khiến ta tin rằng phải hoạt động, phải suy nghĩ, phải liên tục chuyển động thì cuộc sống của ta mới an toàn.  Đọc tiếp ở comment... #chualanh #yeubanthan #tinhthuc #chanhniem #tamlinh
Trò chuyện 1:1 tại link ghim bio instagram. 🌲 Fanpage: Choose health & healing 🌲 Instagram: comehometoyourself__ ----- Diễn giải dễ hiểu hơn, chấp nhận hoàn toàn ai đó, là bạn để họ sống đúng như con người mà họ đang là, và trong từng khoảnh khắc khi sự đối diện diễn ra, bạn chọn quan sát sự dao động trong nội tâm của mình thay vì liên tục phóng chiếu mọi nghĩ suy hay cảm xúc đang có bên trong lên họ. Quan sát sự dao động trong nội tâm của mình tức là quay vào bên trong và cảm nhận mọi cảm xúc đang hiển lộ bên trong mình. À mình đang khó chịu, và sự khó chịu này ở bên trong. À mình đang sợ hãi, và sự sợ hãi này ở bên trong. À mình đang giận dữ, và sự giận dữ này ở bên trong. Khi bạn nhận diện được sự thật rằng mọi thứ thực sự chỉ đang diễn ra ở bên trong, bạn sẽ nhận trách nhiệm cho việc chuyển hoá nó bằng việc cảm nhận, chấp nhận, và ôm lấy tất thảy những cảm xúc ấy trong tình yêu thuần khiết. Thay vì liên tục hướng sự chú ý hay p.hóng những mũi dao cảm xúc ra bên ngoài rồi ghim nó lên đối tượng mà bạn phóng chiếu. Chính trong khoảnh khắc đó, bạn dừng được việc chiến đấu bằng bản ngã, dừng được việc phản ứng trong vô thức, và tách bản thân ra khỏi những cuộc chiến không thật sự cần thiết để bảo toàn cho nguồn năng lượng quý giá của mình. Trong kinh điển Phật Giáo (Kinh Akkosa thuộc Bộ Tặng Chi Bộ) có một câu chuyện rất hay về sự im lặng Của Đức Phật: Một hôm, khi Phật đang thuyết giảng giáo lý của mình cho các vị đệ tử dưới một gốc cây lớn thì bỗng nhiên có một người tu sĩ Bà La Môn đi đến xúc phạm Ngài và có ý định tấn công Ngài. Nhưng dưới cái nhìn trí tuệ của một bậc toàn giác, Ngài đã phản ứng lại thái độ giận dữ bằng sự im lặng hoàn toàn. Khi ấy, vì quá ngạc nhiên trước cách hành xử của Đức Phật, người đàn ông Bà La Môn đã hỏi Phật rằng tại sao lại im lặng nghe ông ta chửi. Đức Phật đã trả lời một cách bình thản: “Nếu ta tặng ông một món quà, ông không nhận thì món quà đó thuộc về ai? “Thuộc về tôi” - Người đàn ông đáp. Đức Phật gật đầu và giải thích: “Cũng như vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi”. Câu chuyện này có rất nhiều tầng ý nghĩa, nhưng ý nghĩa mà tôi thích nhất ở trong đó là bài học cho chúng sinh về việc chủ động tâm thức. Thái độ của Đức Phật đã dạy chúng ta rằng: 'Khi bên trong ta định tĩnh và vững vàng, ta sẽ biết dùng sự từ bi và trí tuệ để từ chối tiếp nhận năng lượng tiêu cực từ người khác, thay vì 'ngậm đắng nuốt cay' hoặc bằng mọi giá trả đũa họ để thoả mãn cảm xúc tức giận đang cuộn trào bên trong mình.' Bài học ấy cũng làm tôi liên tưởng đến chân lý sâu sắc mà một vị thầy tâm linh đã từng nói với tôi: 'Khi nội tâm của em bình yên và tĩnh lặng, những xáo động và hỗn loạn của thế gian sẽ chẳng bao giờ làm phiền em được.' Phải rất rất lâu sau khi nghe câu chuyện và cả chân lý ấy, tôi mới thực sự có thể thấm thía được rằng, để con người có thể sống hoà bình với nhau, điều quan trọng nhất mà mỗi người chúng ta đều cần phải có là khả năng quay về bên trong và kết nối lại sự tĩnh lặng nội tại. Bởi chỉ có trong sự tĩnh lặng ta mới có thể tìm thấy sự thanh thản, sự hợp nhất, sự xuôi dòng, sự thấu hiểu và tình yêu thương vô điều kiện với chính ta. Và như đã nói, khi ta đã hoàn toàn bình yên với chính mình, thì ta sẽ chẳng còn ghét bỏ được ai khác - đơn giản là vì sự ghét bỏ ấy không còn tồn tại bên trong để ta phải phóng chiếu lên bất kỳ ai. Nhưng ở giữa thời đại có quá nhiều thứ ở bên ngoài mời gọi chúng ta quá, nhiều đến nỗi ta thậm chí không thể dừng lại dù chỉ một phút, đừng nói chi đến việc kết nối lại với nội tâm của chính mình. Đối với chúng ta, việc dành mười phút một ngày để ngồi im, không làm gì, không nói gì, không nghĩ gì thực sự là một điều gì đó qua xa xỉ. Bởi bản ngã liên tục khiến ta tin rằng phải hoạt động, phải suy nghĩ, phải liên tục chuyển động thì cuộc sống của ta mới an toàn. Đọc tiếp ở comment... #chualanh #yeubanthan #tinhthuc #chanhniem #tamlinh

About