@tran.chill8: Chương 6: Ling ghen rồi Sáng hôm sau. Biệt thự nhà họ Kwong yên tĩnh hơn thường lệ. Orm đang ở trong bếp pha sữa cho Ling. Từ sau khi xuất viện, bác sĩ dặn nên bổ sung dinh dưỡng nên mỗi sáng Orm đều tự tay chuẩn bị bữa ăn. “Cốc này ít đường…” “Cốc này thêm vitamin…” Đúng lúc ấy. Một vòng tay bất ngờ ôm lấy eo cô từ phía sau. Orm giật mình. “Ling?” Ling áp má lên vai Orm. Đôi mắt vẫn còn ngái ngủ. “Không thấy Orm…” “Tưởng Orm đi mất.” Orm bật cười. “Em chỉ xuống bếp thôi.” Ling lắc đầu. “Lần sau gọi Ling.” “Được.” “Không được bỏ Ling một mình.” “Ừ.” Orm xoay người lại. Nhìn mái tóc rối bù của Ling mà không nhịn được cười. “Chị còn chưa chải tóc.” Ling cúi đầu. “Orm chải.” “Lại nữa à?” Ling gật đầu. “Ừm.” Orm bất lực. “Được rồi.” … Sau bữa sáng. Một người đàn ông trẻ mặc vest bước vào biệt thự. Đó là Trần Minh. Trợ lý riêng của Ling suốt nhiều năm. Anh cúi đầu chào. “Chào tiểu thư Orm.” “Tôi đến báo cáo một số công việc của tiểu thư Ling.” Orm gật đầu. “Vào đi.” Vừa nhìn thấy người lạ. Ling lập tức bước tới. Đứng chắn trước mặt Orm. Hai tay dang ra. Ánh mắt đầy cảnh giác. “Anh là ai?” Trần Minh hơi sững người. “Ling tổng…” “Tôi là Trần Minh.” “Trợ lý của cô.” Ling lắc đầu. “Không quen.” “Anh đứng xa Orm.” Trần Minh ngơ ngác. “…Dạ?” Orm khẽ kéo tay Ling. “Chị.” “Đây là trợ lý của chị.” Ling vẫn lắc đầu. “Không.” “Không thích.” “Anh nhìn Orm.” Trần Minh đứng hình. Mình… nhìn tiểu thư Orm lúc nào? Anh chỉ mới chào một câu thôi mà! Orm cố nhịn cười. “Anh ấy chỉ đến đưa tài liệu.” Ling ôm lấy cánh tay Orm. “Không cho.” “Orm là của Ling.” Cả phòng khách rơi vào im lặng. Ông Kwong đang uống trà suýt nữa thì sặc. Ông nhìn cháu gái mình rồi bật cười thành tiếng. “Ha ha ha…” “Biết ghen luôn rồi.” Orm đỏ mặt. “Ling…” Ling vẫn nghiêm túc. “Không cho anh nhìn.” Trần Minh vội vàng cúi đầu. “Dạ… tôi nhìn tài liệu.” “Tôi không nhìn tiểu thư Orm.” Ling vẫn chưa yên tâm. Cô kéo Orm ra sau lưng mình. “Vậy được.” Trần Minh chỉ biết cười méo. Ngày trước. Ling tổng lạnh lùng đến đáng sợ. Hôm nay… Lại giống một em bé ba tuổi đang giữ món đồ chơi quý nhất của mình. … Sau khi Trần Minh rời đi. Orm không nhịn được nữa. Cô bật cười. “Ling.” “Hửm?” “Chị vừa ghen à?” Ling nghiêng đầu. “Ghen là gì?” “Là không thích người khác đến gần em.” Ling suy nghĩ vài giây. Rồi rất thành thật. “Có.” “Không thích.” “Tại sao?” Ling ôm lấy cánh tay Orm. “Vì Orm là của Ling.” Orm cảm thấy trái tim mình mềm nhũn. Cô đưa tay véo nhẹ má Ling. “Em có chạy đi đâu đâu.” Ling lắc đầu. “Không được.” “Phải ở cạnh Ling.” “Được.” “Em ở cạnh chị.” Nghe vậy. Ling mới nở nụ cười hài lòng. … Buổi chiều. Orm ngồi ngoài vườn đọc sách. Ling nằm gối đầu lên đùi cô. Thỉnh thoảng lại nghịch ngón tay của Orm. “Ling.” “Hửm?” “Chị có biết hôm nay chị làm gì không?” Ling lắc đầu. “Không.” “Chị ghen.” Ling chớp mắt. “Xấu không?” Orm bật cười. “Không.” “Dễ thương.” “Dễ thương?” “Ừ.” “Em thích.” Nghe ba chữ ấy. Ling cười tít cả mắt. Cô bất ngờ ngồi dậy. Rồi ôm chầm lấy Orm. “Thế ngày nào Ling cũng ghen.” Orm phì cười. “Không được.” “Tại sao?” “Vì ghen nhiều sẽ mệt.” Ling bĩu môi. “Nhưng…” “Không thích ai lại gần Orm.” Orm khẽ xoa mái tóc mềm của cô. “Được rồi.” “Trong mắt em…” “Chỉ có một mình chị.” Ling ngẩng đầu. “Thật?” “Thật.” “Không lừa?” “Không lừa.” Ling cười đến cong cả mắt. Rồi bất ngờ hôn nhẹ lên má Orm một cái. Chụt! Orm sững người. “Ling!” Ling ngây thơ chớp mắt. “Hôn.” “Tại vui.” Orm đưa tay chạm lên má mình, đỏ mặt đến tận mang tai. “Cái này… ai dạy chị?” Ling lắc đầu. “Không ai.” “Muốn hôn.” “Thì hôn.” Nói xong, cô lại cười ngốc nghếch rồi ôm lấy Orm như chưa hề biết mình vừa khiến người yêu tim đập loạn nhịp. Orm nhìn Ling, bất lực bật cười. “Càng ngày càng hư rồi…” Ở phía xa. Ông Kwong đứng trên ban công nhìn xuống khu vườn. Ông mỉm cười hiếm hoi. Đã rất lâu rồi… Biệt thự nhà họ Kwong mới lại tràn ngập tiếng cười như thế. Và ông chỉ mong. Khoảng thời gian bình yên này… Có thể kéo dài thêm thật lâu.#lingorm #miyajinsoo