@lyiee1: Đến một độ tuổi nào đó, người ta không còn mong ai phải hiểu mình nữa. Buồn thì tự chịu, mệt thì tự nghỉ, tổn thương thì tự chữa lành. Không phải vì mạnh mẽ hơn, mà vì đã hiểu rằng chẳng phải lúc nào cũng có người sẵn sàng ở bên mình. Có những mối quan hệ từng nghĩ sẽ đi cùng nhau rất lâu, cuối cùng lại chỉ có thể dừng ở hai chữ “đã từng”. Thôi thì cảm ơn những người đã đến, cảm ơn cả những người đã rời đi. Nhờ vậy mà mình biết trân trọng bản thân hơn, biết buông bỏ đúng lúc và biết rằng bình yên đôi khi chính là không cần ai nữa. 🌙