@v_h_1994: Rất ất lâu về trước, mình từng thắc mắc: Sao lại có người buồn đến mức không thể ăn, không thể ngủ, thậm chí chẳng còn sức để làm bất cứ điều gì. Mãi đến bây giờ mình mới hiểu. Hóa ra có những nỗi đau lớn đến mức người ta chỉ biết gồng mình lên để tồn tại. Không phải vì đã mạnh mẽ hơn, mà vì nếu buông lỏng một chút thôi, mọi cảm xúc sẽ vỡ òa và còn đau hơn gấp bội. Có những ngày, chỉ cần cố gắng sống bình thường thôi cũng đã là một sự cố gắng rất lớn...