@juli89vaynguqccc: Váy ngủ tiểu thư gu ai hốt lẹ nha hihi #fyp #vaynguquyenru #vayngu #vaynguxinh #xh

JULI SLEEPWEAR
JULI SLEEPWEAR
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 12 August 2026 09:35:00 GMT
289
9
0
1

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @juli89vaynguqccc, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Đêm không bắt đầu khi bóng tối phủ xuống cửa sổ. Nó bắt đầu vào lúc chiếc máy bên giường bệnh ngừng kêu trong một khoảng rất ngắn. “Tít...” Rồi im lặng. Người cha ngẩng đầu. “Tít.” Ông thở phào. Ngoài cửa sổ, sương phủ lên thành phố một màu trắng đục. Trên trần nhà có một vệt nước loang hình chiếc lá. Đứa bé sáu tuổi nhìn nó rất lâu. Căn bệnh có một cái tên dài đến mức người cha không bao giờ nhớ nổi. Bác sĩ nói nó bằng giọng bình tĩnh. Người cha gật đầu cũng bằng một giọng bình tĩnh. Chỉ có bàn tay ông không bình tĩnh. Nó nắm lấy bàn tay đứa bé dưới tấm chăn. Bàn tay ấy nhỏ đến mức ông có thể bao trọn trong lòng bàn tay mình.  Ông đã từng dùng chính đôi tay này để xây một căn nhà. Bây giờ ông chỉ muốn dùng chúng để giữ một đứa trẻ ở lại. Đứa bé chưa biết bệnh tật là gì. Nó chỉ biết mỗi lần thứ nước màu vàng nhạt chảy qua dây truyền, chân nó đau như có ai đang bẻ từng khúc xương. Nó khóc. Rồi thét. Tiếng thét bay lên trần nhà, va vào những bức tường trắng, rồi quay trở lại căn phòng. Người cha cúi xuống. “Bố đây.” Đó là câu duy nhất ông có thể thốt nên lời. Khi cơn đau dịu xuống, đứa bé nhìn lên vệt nước trên trần. “Bố ơi.” “Ừ?” “Cái lá đó có rơi xuống không?” Người cha nhìn lên. Ông biết đó không phải chiếc lá. Chỉ là một vết ố do mái nhà dột. Nhưng ông vẫn gật đầu. “Có.” “Bao giờ?” Ông im lặng một lúc. “Mai.” Đứa bé mỉm cười. Nó nhắm mắt. Đêm ấy, người cha không ngủ. Ông ngồi trên chiếc ghế gấp màu xanh, tay vẫn đặt trên bàn tay con. Ngoài hành lang, một y tá đi ngang. Ở đâu đó, một chiếc xe đẩy va vào bức tường. “Leng keng.” Mọi thứ vẫn tiếp tục như thể chẳng có gì xảy ra. Đó là điều kỳ lạ nhất của những đêm trong bệnh viện: một người có thể đang tan vỡ, nhưng thế giới không vì thế mà ngừng lại. Gần sáng, đứa bé mở mắt. “Bố.” “Bố đây.” “Chiếc lá rơi rồi.” Người cha ngẩng lên. Vệt nước trên trần vẫn còn nguyên. Ông nhìn con. Rồi nhìn bàn tay nhỏ đang nằm trong tay mình. Ông hiểu. Đứa bé đã mơ. Ông mỉm cười. “Ừ. Rơi rồi.” Và lần đầu tiên trong đêm ấy, ông nói một lời nói dối mà không thấy mình có lỗi. Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng. Một chiếc lá thật sự rơi xuống sân bệnh viện. Không ai nhìn thấy. Chỉ có người cha, sau này, mỗi khi nhớ lại đêm ấy, vẫn tin rằng đó là chiếc lá đầu tiên mà con trai ông đã kịp nhìn thấy trước khi mùa thu đi qua.
Đêm không bắt đầu khi bóng tối phủ xuống cửa sổ. Nó bắt đầu vào lúc chiếc máy bên giường bệnh ngừng kêu trong một khoảng rất ngắn. “Tít...” Rồi im lặng. Người cha ngẩng đầu. “Tít.” Ông thở phào. Ngoài cửa sổ, sương phủ lên thành phố một màu trắng đục. Trên trần nhà có một vệt nước loang hình chiếc lá. Đứa bé sáu tuổi nhìn nó rất lâu. Căn bệnh có một cái tên dài đến mức người cha không bao giờ nhớ nổi. Bác sĩ nói nó bằng giọng bình tĩnh. Người cha gật đầu cũng bằng một giọng bình tĩnh. Chỉ có bàn tay ông không bình tĩnh. Nó nắm lấy bàn tay đứa bé dưới tấm chăn. Bàn tay ấy nhỏ đến mức ông có thể bao trọn trong lòng bàn tay mình. Ông đã từng dùng chính đôi tay này để xây một căn nhà. Bây giờ ông chỉ muốn dùng chúng để giữ một đứa trẻ ở lại. Đứa bé chưa biết bệnh tật là gì. Nó chỉ biết mỗi lần thứ nước màu vàng nhạt chảy qua dây truyền, chân nó đau như có ai đang bẻ từng khúc xương. Nó khóc. Rồi thét. Tiếng thét bay lên trần nhà, va vào những bức tường trắng, rồi quay trở lại căn phòng. Người cha cúi xuống. “Bố đây.” Đó là câu duy nhất ông có thể thốt nên lời. Khi cơn đau dịu xuống, đứa bé nhìn lên vệt nước trên trần. “Bố ơi.” “Ừ?” “Cái lá đó có rơi xuống không?” Người cha nhìn lên. Ông biết đó không phải chiếc lá. Chỉ là một vết ố do mái nhà dột. Nhưng ông vẫn gật đầu. “Có.” “Bao giờ?” Ông im lặng một lúc. “Mai.” Đứa bé mỉm cười. Nó nhắm mắt. Đêm ấy, người cha không ngủ. Ông ngồi trên chiếc ghế gấp màu xanh, tay vẫn đặt trên bàn tay con. Ngoài hành lang, một y tá đi ngang. Ở đâu đó, một chiếc xe đẩy va vào bức tường. “Leng keng.” Mọi thứ vẫn tiếp tục như thể chẳng có gì xảy ra. Đó là điều kỳ lạ nhất của những đêm trong bệnh viện: một người có thể đang tan vỡ, nhưng thế giới không vì thế mà ngừng lại. Gần sáng, đứa bé mở mắt. “Bố.” “Bố đây.” “Chiếc lá rơi rồi.” Người cha ngẩng lên. Vệt nước trên trần vẫn còn nguyên. Ông nhìn con. Rồi nhìn bàn tay nhỏ đang nằm trong tay mình. Ông hiểu. Đứa bé đã mơ. Ông mỉm cười. “Ừ. Rơi rồi.” Và lần đầu tiên trong đêm ấy, ông nói một lời nói dối mà không thấy mình có lỗi. Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng. Một chiếc lá thật sự rơi xuống sân bệnh viện. Không ai nhìn thấy. Chỉ có người cha, sau này, mỗi khi nhớ lại đêm ấy, vẫn tin rằng đó là chiếc lá đầu tiên mà con trai ông đã kịp nhìn thấy trước khi mùa thu đi qua.

About