@quocmini_motor: 𝐂𝐁𝐑𝟏𝟎𝟎𝟎𝐑𝐑-𝐑 𝐒𝐏 | Like New 1 Chủ Đập Thùng Odo: #334Km (Thiếu mỗi cái thùng) Mời ae đam mê ghé xem xe trực tiếp 📍 Bình Thạnh #CBR #CBR1000RRR #CBR1000SP

Quốc Nguyễn
Quốc Nguyễn
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 12 August 2026 02:32:50 GMT
3057
177
18
4

Music

Download

Comments

khnh.phm.vn41
bảo khánh :
khỏi chạy , để nhà ngắm thôi cũng đủ phê 🥰🥰🥰
2026-08-12 09:30:46
1
mrleeye
Sơn Hà :
Keng quá
2026-08-12 06:58:21
1
paony02
J :
Giá ntnshop ơi?
2026-08-12 06:56:21
1
nn909901
nn909901 :
Qua đẹp
2026-08-12 11:20:54
1
dannayy17
Nay Yan :
giá nhiu ạ
2026-08-14 03:20:16
0
47gocpho
Ngày hôm đó :
Mình có con màu đen chạy hơn ngàn
2026-08-13 02:21:48
0
oanh.v.yu5
Anh Ân 1996 e yêu yêu chị 🌹♥️ :
🥰🥰🥰
2026-08-12 07:15:42
0
wainchithtoo
wainchithtoo :
🥰🥰🥰
2026-08-12 09:23:22
0
nguyenbinh150119
Mẹ Bắt Chạy GRAP :
Date mấy đây a
2026-08-26 15:11:56
0
To see more videos from user @quocmini_motor, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Bạn có đang ở giai đoạn này? Có một thời, ta cứ nghĩ người may mắn là người có một nơi để trở về. Một người để tin. Một bàn tay để nắm. Một bờ vai để tựa. Cho đến khi đi đủ xa, ta mới hiểu: Có những người được cuộc đời dạy bằng cách không cho họ một điểm tựa nào cả. Không phải để họ kh.ổ. Mà để họ biết thế nào là tự đứng. Khi còn trẻ, không ai cứu mình, mình thấy đời bạc. Đến một ngày, không còn ai để trách, mình bắt đầu trưởng thành. Không còn ai quyết định thay, mình học cách quyết định. Không còn ai gánh thay, mình học cách gánh. Không còn ai bảo đảm cho ngày mai, mình học cách trở thành người có thể bảo đảm cho chính mình. Rồi một ngày rất lạ… Ta không còn hỏi: “Ai sẽ giúp tôi?” Mà tự nhiên hỏi: “Nếu không có ai thì sao?” Và câu trả lời cũng tự nhiên xuất hiện: “Thì mình đứng.” Đứng cho đến khi đôi chân đủ vững. Đứng cho đến khi tâm không còn dễ bị ngoại cảnh kéo đi. Đứng cho đến khi lời khen không làm mình bay lên, lời chê không làm mình rơi xuống. Đứng cho đến khi mất một thứ gì đó, mình không còn cảm giác mình mất chính mình. Đó có lẽ là khoảnh khắc một con người bắt đầu trở về Gốc. Ta từng nghĩ sức mạnh là có thật nhiều người đứng phía sau. Sau này mới hiểu: Sức mạnh là khi không có ai đứng phía sau, mình vẫn không ngã. Ta từng nghĩ già.u có là có thật nhiều thứ thuộc về mình. Sau này mới hiểu: Già.u có thật sự là khi có rất nhiều thứ thuộc về mình mà mình không còn bị chúng sở hữu ngược lại. Ta từng nghĩ quyền lực là khiến người khác nghe mình. Sau này mới hiểu: Quyền lự.c sâu nhấ.t là khi chính mình không còn bị dụ.c vọ.ng, s.ợ hã.i và tham cầu sai khiến. Và ta từng nghĩ điểm tựa là nơi để mình dựa vào. Sau này mới hiểu: Điểm tựa chân chính là nơi người khác có thể dựa vào mà mình không cần phải trở thành một bức tường. Bởi một bức tường chỉ đứng đó. Còn một con người có thể giữ thế cho cả một đời. Có những người đi qua nửa đời mới hiểu vì sao mình đã phải cô độc lâu đến vậy. Không phải vì cuộc đời bỏ rơi họ. Mà vì cuộc đời đang âm thầm lấy đi tất cả những thứ họ có thể dựa vào… để họ không còn cách nào khác ngoài việc dựng lại chính mình. Dựng tâm. Dựng chí. Dựng thân. Dựng nghiệp. Đến khi đứng đủ vững, họ mới nhìn lại và nhận ra: Những năm tháng tưởng như mất mát nhấ.t… lại chính là những năm tháng quý giá nhấ.t. Bởi nếu ngày ấy có quá nhiều người đưa tay ra, có lẽ họ đã không học được cách tự mình đi qua giông bão. Nếu ngày ấy có một con đường quá dễ dàng, có lẽ họ đã không có được chiều sâu của ngày hôm nay. Nếu ngày ấy luôn có một người để dựa vào, có lẽ họ sẽ không bao giờ trở thành người mà cả một gia đình, một đội ngũ, một dòng tộc có thể dựa vào. Đời người đôi khi có những món quà được bọc bằng nghịch cảnh. Ta chỉ nhận ra đó là quà… sau khi đã đi qua nó. Và rồi đến một ngày, ta không còn muốn tìm một người đủ mạnh để che chở cho mình nữa. Ta chỉ muốn trở thành một người… đủ vững để sự hiện diện của mình khiến người khác được bình an. Không cần nói nhiều. Không cần chứng minh. Không cần ai gọi tên. Chỉ cần mình ở đó. Gia đình biết có nơi để trở về. Con cái biết có một phương hướng để nhìn. Người đồng hành biết có một người không dễ dàng đổ xuống. Những người phía sau biết rằng: dù thế cuộc có nghiêng đến đâu, vẫn có người giữ thế. Có lẽ đó mới là ý nghĩa của hai chữ: “Người Được Chọn.” Không phải người được trao cho con đường dễ đi. Mà là người được trao cho một hành trình đủ sâu để cuối cùng hiểu được: Mình không sinh ra để đi tìm một điểm tựa. Mình đi qua cả cuộc đời… để trở thành điểm tựa. Và khi ấy, ta không còn cần hỏi cuộc đời đã cho mình bao nhiêu. Bởi chính mình… đã trở thành điều mà cuộc đời có thể trao lại cho rất nhiều người. Tầm Sư - Học Đạo - Tu Thân - Tạo Phúc. Nếu bạn muốn hiểu thêm về con đường Lập Đạo - Lập Chí - Lập Thân - Lập Nghiệp. Hiểu sâu về Đạ.o, nhân qu.ả, biết cách tạo Phúc Đức…?👇👇 ✅️Tất cả sẽ được Tôi chia sẻ trong Khóa HL Tinh hoa: 👉
Bạn có đang ở giai đoạn này? Có một thời, ta cứ nghĩ người may mắn là người có một nơi để trở về. Một người để tin. Một bàn tay để nắm. Một bờ vai để tựa. Cho đến khi đi đủ xa, ta mới hiểu: Có những người được cuộc đời dạy bằng cách không cho họ một điểm tựa nào cả. Không phải để họ kh.ổ. Mà để họ biết thế nào là tự đứng. Khi còn trẻ, không ai cứu mình, mình thấy đời bạc. Đến một ngày, không còn ai để trách, mình bắt đầu trưởng thành. Không còn ai quyết định thay, mình học cách quyết định. Không còn ai gánh thay, mình học cách gánh. Không còn ai bảo đảm cho ngày mai, mình học cách trở thành người có thể bảo đảm cho chính mình. Rồi một ngày rất lạ… Ta không còn hỏi: “Ai sẽ giúp tôi?” Mà tự nhiên hỏi: “Nếu không có ai thì sao?” Và câu trả lời cũng tự nhiên xuất hiện: “Thì mình đứng.” Đứng cho đến khi đôi chân đủ vững. Đứng cho đến khi tâm không còn dễ bị ngoại cảnh kéo đi. Đứng cho đến khi lời khen không làm mình bay lên, lời chê không làm mình rơi xuống. Đứng cho đến khi mất một thứ gì đó, mình không còn cảm giác mình mất chính mình. Đó có lẽ là khoảnh khắc một con người bắt đầu trở về Gốc. Ta từng nghĩ sức mạnh là có thật nhiều người đứng phía sau. Sau này mới hiểu: Sức mạnh là khi không có ai đứng phía sau, mình vẫn không ngã. Ta từng nghĩ già.u có là có thật nhiều thứ thuộc về mình. Sau này mới hiểu: Già.u có thật sự là khi có rất nhiều thứ thuộc về mình mà mình không còn bị chúng sở hữu ngược lại. Ta từng nghĩ quyền lực là khiến người khác nghe mình. Sau này mới hiểu: Quyền lự.c sâu nhấ.t là khi chính mình không còn bị dụ.c vọ.ng, s.ợ hã.i và tham cầu sai khiến. Và ta từng nghĩ điểm tựa là nơi để mình dựa vào. Sau này mới hiểu: Điểm tựa chân chính là nơi người khác có thể dựa vào mà mình không cần phải trở thành một bức tường. Bởi một bức tường chỉ đứng đó. Còn một con người có thể giữ thế cho cả một đời. Có những người đi qua nửa đời mới hiểu vì sao mình đã phải cô độc lâu đến vậy. Không phải vì cuộc đời bỏ rơi họ. Mà vì cuộc đời đang âm thầm lấy đi tất cả những thứ họ có thể dựa vào… để họ không còn cách nào khác ngoài việc dựng lại chính mình. Dựng tâm. Dựng chí. Dựng thân. Dựng nghiệp. Đến khi đứng đủ vững, họ mới nhìn lại và nhận ra: Những năm tháng tưởng như mất mát nhấ.t… lại chính là những năm tháng quý giá nhấ.t. Bởi nếu ngày ấy có quá nhiều người đưa tay ra, có lẽ họ đã không học được cách tự mình đi qua giông bão. Nếu ngày ấy có một con đường quá dễ dàng, có lẽ họ đã không có được chiều sâu của ngày hôm nay. Nếu ngày ấy luôn có một người để dựa vào, có lẽ họ sẽ không bao giờ trở thành người mà cả một gia đình, một đội ngũ, một dòng tộc có thể dựa vào. Đời người đôi khi có những món quà được bọc bằng nghịch cảnh. Ta chỉ nhận ra đó là quà… sau khi đã đi qua nó. Và rồi đến một ngày, ta không còn muốn tìm một người đủ mạnh để che chở cho mình nữa. Ta chỉ muốn trở thành một người… đủ vững để sự hiện diện của mình khiến người khác được bình an. Không cần nói nhiều. Không cần chứng minh. Không cần ai gọi tên. Chỉ cần mình ở đó. Gia đình biết có nơi để trở về. Con cái biết có một phương hướng để nhìn. Người đồng hành biết có một người không dễ dàng đổ xuống. Những người phía sau biết rằng: dù thế cuộc có nghiêng đến đâu, vẫn có người giữ thế. Có lẽ đó mới là ý nghĩa của hai chữ: “Người Được Chọn.” Không phải người được trao cho con đường dễ đi. Mà là người được trao cho một hành trình đủ sâu để cuối cùng hiểu được: Mình không sinh ra để đi tìm một điểm tựa. Mình đi qua cả cuộc đời… để trở thành điểm tựa. Và khi ấy, ta không còn cần hỏi cuộc đời đã cho mình bao nhiêu. Bởi chính mình… đã trở thành điều mà cuộc đời có thể trao lại cho rất nhiều người. Tầm Sư - Học Đạo - Tu Thân - Tạo Phúc. Nếu bạn muốn hiểu thêm về con đường Lập Đạo - Lập Chí - Lập Thân - Lập Nghiệp. Hiểu sâu về Đạ.o, nhân qu.ả, biết cách tạo Phúc Đức…?👇👇 ✅️Tất cả sẽ được Tôi chia sẻ trong Khóa HL Tinh hoa: 👉 "LÃNH ĐẠO TINH HOA NGƯỜI ĐƯỢC CHỌN | LONG MẠCH SỰ NGHIỆP VĨ ĐẠI – CHÂN CHÍNH & TRƯỜNG TỒN." 🎫 Diễn ra vào chủ nhật tuần này. Trực tiếp tại Hà Nội. Nhận vé tham gia 1 buổi không mất phí tại form đầu trang. ⬆️ #NguyenQuocHuy #xuhuong

About