𝘿.𝙏.𝙃.𝙏𝙄𝙀𝙉 :
“Tụi mình tha thứ cho nhau nha.”
Có những mùa đi qua không phải vì người ta hết thương, mà vì chẳng ai còn đủ sức đứng mãi dưới một cơn mưa đã kéo dài quá lâu. Sau cùng, điều ở lại không phải là ai đã đúng, ai đã sai, mà là hai người từng đứng chung dưới một khoảng trời, từng nghĩ chỉ cần nắm tay đủ chặt thì sẽ đi được đến tận cùng.
Nhưng con người cũng như những chuyến tàu, có những ga chỉ để gặp nhau, chứ không phải để cùng đi đến ga cuối.
Nên nếu một ngày nhìn lại, xin đừng nhớ nhau bằng những ngày mưa. Hãy nhớ một buổi chiều nào đó có nắng, nơi chúng ta từng cười rất thật, từng tin vào một điều gì đó rất đẹp.
Và nếu có thể, tụi mình tha thứ cho nhau nha.
Tha thứ cho những điều đã không kịp nói, cho những lần quay lưng, cho những bàn tay đã từng buông ra vì chẳng biết phải giữ nhau thế nào.
Để những gì đã từng đẹp được ở lại là đẹp. Để một người đi qua đời mình, dù không ở lại, vẫn không trở thành một vết thương.
2026-08-12 03:47:20