@taman7770: Túi đựng đồ makeup, skincare#unboxing #unboxingvideo #tuidungdotrangdiem #tuidungdomakeup #makeupbag

Tâm An
Tâm An
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 12 August 2026 04:34:50 GMT
369
12
6
0

Music

Download

Comments

duhinnn
𝒟𝓊𝐻𝒾𝓃𝓃🤍 :
Đựng đồ makeup hay đồ skincare gọn gàng dễ tìmm💗💗💗
2026-08-12 04:36:49
2
kieumy240800
Kiều My :
Đi du lịch cầm ẻm theo đựng mỹ phẩm gọn ơ lun í 🧸
2026-08-12 04:48:14
2
memotcom
Mẹ Ken nè :
Xịn lắm
2026-08-12 07:27:24
0
thanhsanvip2
Manhunbox ❤️💙 :
Ưng lắm
2026-08-12 05:16:47
0
To see more videos from user @taman7770, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có những ngày như hôm nay, tao chỉ muốn ngồi một mình, không nói, không cười, không giả vờ mạnh mẽ nữa. Chỉ muốn im lặng để nghe lòng mình thở dài. Không phải vì tao yếu đuối... mà là vì tao mệt thật rồi. Tao từng nghĩ: chỉ cần mình sống tử tế, yêu chân thành, lo lắng cho người khác hết lòng, thì rồi sẽ có người thật sự yêu thương và trân trọng tao. Muốn được hỏi han, muốn được đợi chờ. Muốn có một ai đó thật lòng nắm tay tao và nói: 'Về đây, em đừng cố gắng một mình nữa.' Nhưng không... Đời lại không dịu dàng với tao như tao đã từng dịu dàng với nó. Bạn bè thì nhiều mà tri kỉ lại k có, gia đình chẳng mấy khi hiểu, còn người tao thương thì lại chẳng thấy sự cố gắng của tao là điều đáng trân quý. Không ai biết, có những đêm tao nằm co ro trong căn phòng trống,ôm điện thoại chỉ để lấp đi cái sự cô đơn. Chỉ có tao với bóng tối. Chỉ có trái tim tao, rã rời mà không dám nói ra vì sợ làm phiền người khác. Tao mệt cũng không dám nói. Tao buồn cũng chẳng ai cần biết. Người ta vẫn cười, vẫn vui, vẫn mải mê theo những cuộc trò chuyện, những cuộc vui mà không hiểu cho tao, không hề ngoảnh lại xem tao thế nào- hay chỉ là đang cố tồn tại. Đời này, với tao sao mà bạc đến thế? Tao đã từng là chỗ dựa cho người khác... Nhưng chưa từng có ai là chỗ dựa cho tao. Người ta đến với tao khi cần, và rời đi khi tìm được điều đủ đầy hơn... Còn tao, vẫn đứng đó, với trái tim cũ kỹ đầy những vết xước, chờ đợi điều gì đó chẳng bao giờ đến. Tao từng nghĩ, nếu mình yêu đủ nhiều, đủ tử tế, thì sẽ được giữ lại. Nhưng hóa ra, tử tế không bằng thú vị, chân thành không bằng mới mẻ, kiên nhẫn không bằng cái lạ của một người lạ. Và rồi tao vẫn lủi thủi một mình, như cái bóng không ai nhìn thấy. Tao đâu cần ai mang cả thế giới đến cho mình. Tao chỉ cần một người, mỗi khi tao mệt, quay sang nhìn ôm tao 1 cái  Chỉ 1 cái thôi, cũng đủ khiến tao bật khóc. Nhưng Không ai quan tâm. Tao không trách hay hy vọng nữa đâu. Buồn vì đời bạc, buồn vì người ta dễ quên, buồn vì một người tử tế lại phải học cách cô đơn. Và buồn vì trái tim chân thành của mình luôn bị lãng quên.
Có những ngày như hôm nay, tao chỉ muốn ngồi một mình, không nói, không cười, không giả vờ mạnh mẽ nữa. Chỉ muốn im lặng để nghe lòng mình thở dài. Không phải vì tao yếu đuối... mà là vì tao mệt thật rồi. Tao từng nghĩ: chỉ cần mình sống tử tế, yêu chân thành, lo lắng cho người khác hết lòng, thì rồi sẽ có người thật sự yêu thương và trân trọng tao. Muốn được hỏi han, muốn được đợi chờ. Muốn có một ai đó thật lòng nắm tay tao và nói: 'Về đây, em đừng cố gắng một mình nữa.' Nhưng không... Đời lại không dịu dàng với tao như tao đã từng dịu dàng với nó. Bạn bè thì nhiều mà tri kỉ lại k có, gia đình chẳng mấy khi hiểu, còn người tao thương thì lại chẳng thấy sự cố gắng của tao là điều đáng trân quý. Không ai biết, có những đêm tao nằm co ro trong căn phòng trống,ôm điện thoại chỉ để lấp đi cái sự cô đơn. Chỉ có tao với bóng tối. Chỉ có trái tim tao, rã rời mà không dám nói ra vì sợ làm phiền người khác. Tao mệt cũng không dám nói. Tao buồn cũng chẳng ai cần biết. Người ta vẫn cười, vẫn vui, vẫn mải mê theo những cuộc trò chuyện, những cuộc vui mà không hiểu cho tao, không hề ngoảnh lại xem tao thế nào- hay chỉ là đang cố tồn tại. Đời này, với tao sao mà bạc đến thế? Tao đã từng là chỗ dựa cho người khác... Nhưng chưa từng có ai là chỗ dựa cho tao. Người ta đến với tao khi cần, và rời đi khi tìm được điều đủ đầy hơn... Còn tao, vẫn đứng đó, với trái tim cũ kỹ đầy những vết xước, chờ đợi điều gì đó chẳng bao giờ đến. Tao từng nghĩ, nếu mình yêu đủ nhiều, đủ tử tế, thì sẽ được giữ lại. Nhưng hóa ra, tử tế không bằng thú vị, chân thành không bằng mới mẻ, kiên nhẫn không bằng cái lạ của một người lạ. Và rồi tao vẫn lủi thủi một mình, như cái bóng không ai nhìn thấy. Tao đâu cần ai mang cả thế giới đến cho mình. Tao chỉ cần một người, mỗi khi tao mệt, quay sang nhìn ôm tao 1 cái Chỉ 1 cái thôi, cũng đủ khiến tao bật khóc. Nhưng Không ai quan tâm. Tao không trách hay hy vọng nữa đâu. Buồn vì đời bạc, buồn vì người ta dễ quên, buồn vì một người tử tế lại phải học cách cô đơn. Và buồn vì trái tim chân thành của mình luôn bị lãng quên. "Nếu có kiếp sau,tao ước mình sống ích kỷ hơn một chút để khỏi phải đau lòng vì yêu người ta quá nhiều!" Và đời bạc thật,…tao mệt rồi... nên chắc tao sẽ thôi hy vọng nữa. Chỉ sống lặng lẽ như cách người ta vẫn lặng lẽ bỏ tao lại phía sau...

About