@nialia57386: Asap keluar🤣🤣🤣#fpy #speaker #line #array

FUNINC-Sistem AVL Komunikasi
FUNINC-Sistem AVL Komunikasi
Open In TikTok:
Region: MY
Wednesday 12 August 2026 09:58:39 GMT
225443
2390
37
267

Music

Download

Comments

jangkung2266
saefulloh :
hal seprti ini sering trjadi tapi penyebnya belum pernah ada yg njelasin apakah wot power trllu besar apa ada penyebab lain
2026-08-15 06:15:47
10
djunbeatable1979
U Sounds :
Wow
2026-08-18 07:44:00
0
pelayer472
астром*MPV.# :
😭😭😭 panggil damkar napa😭😭ih
2026-08-17 14:09:51
0
bahrus.syarif
SYARIF PRATAMA :
listrik terlalu besar tdk sesuai dg speaker akibatnya kabel te4bakar tak.mampu menahan kekuatan api
2026-08-17 06:15:16
2
gonjales796797275229
user gonjales :
Alhamdulillah apa untung nya 🤣🤣🤣
2026-08-15 13:02:19
2
user8022307547880
user8022307547880 :
saya pernah ngalami begitu ternyata sumbernya dari R 0,5 5w akibat volume over nggak kuat panas sampe timbul api
2026-08-17 06:20:08
1
user640267703
Maryam Maryam :
dimn itu?
2026-08-18 05:27:23
0
kaezza456
sumarto :
paling nggak sound sistm kayak ini ya bawa APAR bos
2026-08-15 15:13:57
1
trisusanto9673
Tri susanto :
totalan bos
2026-08-18 08:47:16
0
reni.i2
Reni i :
itu terlalu over, speaker gak sanggup
2026-08-16 11:14:56
1
bengkelsumsel8
lemer motor :
keren bisa 🔥🔥🔥🔥
2026-08-17 07:35:23
0
wwwkompak.com
💫 LUSIANA SAFARA 💫 :
frekuensi nya terlalu tinggi
2026-08-18 01:39:03
0
wanto.wanto063
Mr.,G :
midel kemedul koyone disumeti mercon kebul nyampek gitu
2026-08-16 03:30:08
0
mas.boy1782
mas boy :
2026-08-17 06:58:58
0
tamma68
kopi dingin :
ws tau
2026-08-17 07:09:11
0
mardiaksah
mardi :
awas kebakar
2026-08-17 03:13:36
0
belld.sajjallah
4 8 3 N :
di paksa kerja keras... ya gitu
2026-08-19 00:34:31
0
dadanglesmana44
dadanglesmana44 :
bos itu ke napa salon
2026-08-17 02:13:12
0
losstcontroll
LOST CONTROL :
2026-08-19 05:45:40
0
foo_kopi
fafat sehett :
itu power nya mungkin
2026-08-16 07:46:59
0
nandir_al_fatih
Cafe Heaven :
bisa daya amplifier terlalu besar, terjadi Singal distorsi/cliping, atau terlalu bosting frekuensi.
2026-08-15 07:40:36
1
daryanto3850
daryanto :
biasa ny yg terbakar power nya, , itu hanya konten
2026-08-15 11:43:33
2
selep918
selep :
kenapa terbakar bang smoga tak ada yng lain.
2026-08-15 02:38:11
0
sapujagad039
Begin What Next :
lober karjeneh nik kadiron
2026-08-17 10:58:16
0
al_sukaberbagi1
@shaleh😎🔥🫠 :
wah bahan genen ki
2026-08-17 10:05:29
0
To see more videos from user @nialia57386, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ling rời nhà vào sáng hôm đó. Không mang theo nhiều đồ. Cũng không nói mình sẽ đi bao lâu. Chỉ để lại một câu rất ngắn: “Em cứ sống như em muốn. Tôi sẽ không làm phiền nữa.” Orm đứng ở cửa nhìn theo chiếc xe khuất dần. Cô không đuổi. Không gọi. Cũng không nói một lời giữ lại. Bởi chính cô đã từng muốn như vậy. Muốn Ling thôi quản mình. Muốn cuộc hôn nhân này kết thúc. Muốn được trở về với cuộc sống trước kia. Vậy mà khi Ling thật sự bước ra khỏi căn nhà... Orm lại thấy mọi thứ mình từng mong muốn trở nên vô nghĩa. Chiều hôm đó, cô nhận được một tập hồ sơ. Không cần mở cũng biết bên trong là gì. Orm đặt nó lên bàn. Ngồi đối diện rất lâu. Cuối cùng cô vẫn mở. Tên của hai người nằm cạnh nhau. Ngày đăng ký kết hôn. Những điều khoản ban đầu. Và ở cuối cùng... một trang giấy trắng chờ chữ ký. Orm nhìn xuống. Cô từng nghĩ chỉ cần đặt bút xuống đây, tất cả sẽ kết thúc. Nhưng bây giờ bàn tay cô không nhúc nhích. Điện thoại trên bàn sáng lên. Là tin nhắn từ người đàn ông kia. “Anh muốn gặp em. Chúng ta nói chuyện lần cuối được không?” Orm nhìn màn hình. Không còn cảm giác đau như trước. Chỉ còn một sự mệt mỏi rất sâu. Cô trả lời: “Không cần nữa.” Một lát sau, bên kia nhắn lại. “Em thay đổi rồi.” Orm nhìn dòng chữ ấy. Cô khẽ cười. “Không.” Cô nói với chính mình. “Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhìn rõ.” Orm xóa cuộc trò chuyện. Rồi ngồi bất động trước tập hồ sơ. Cô nhận ra người mình muốn nói chuyện lúc này không phải anh ta. Mà là Ling. Tối xuống. Căn nhà không còn tiếng động. Orm đi qua từng căn phòng. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Chiếc ghế Ling thường ngồi. Tách cà phê cô hay dùng. Cuốn sách còn mở trên bàn. Một chiếc áo khoác vẫn treo ở nơi cũ. Những thứ nhỏ nhặt đến mức trước đây Orm chưa từng để tâm. Bây giờ lại khiến cô không thể nhìn lâu. Cô bước đến trước cửa phòng Ling. Đứng đó. Không mở. Chỉ đưa tay đặt lên tay nắm cửa. Rồi rút lại. “Chị đi thật rồi…” Cô nói rất khẽ. Lần đầu tiên, Orm không còn muốn tự lừa mình. Cô nhớ Ling. Không phải vì cô đơn. Không phải vì sợ cuộc hôn nhân kết thúc. Mà vì cô nhớ chính người ấy. Nhớ cách Ling luôn để phần thức ăn cô thích ở bên cạnh. Nhớ những lần Ling chờ cô về dù chẳng bao giờ nói mình đang chờ. Nhớ cả vẻ mặt lạnh lùng mỗi khi Orm cố tình chọc giận. Hóa ra tình cảm không phải lúc nào cũng đến bằng một khoảnh khắc đặc biệt. Có khi nó nằm trong hàng trăm điều nhỏ đến mức người ta chỉ nhận ra sau khi tất cả đã biến mất. Orm cúi đầu. Nước mắt rơi xuống. “Ling…” Cô gọi tên ấy lần đầu tiên mà không còn chút chống đối. “Em sai rồi.” Căn nhà im lặng. Orm lau nước mắt. Cô quay lại phòng khách. Tập hồ sơ vẫn nằm trên bàn. Orm cầm nó lên. Nhưng lần này, cô không nhìn trang cuối. Cô đóng lại. Đặt sang một bên. Đêm đó, Ling gọi điện. Orm nhìn màn hình rất lâu mới nghe máy. “Ừ.” Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Em chưa ngủ?” “Chưa.” “Đã nhận được hồ sơ chưa?” Orm siết điện thoại. “Rồi.” “Vậy tốt.” Chỉ hai chữ. Orm nhắm mắt. Cô đã tưởng mình sẽ nhẹ nhõm khi nghe giọng Ling. Nhưng càng nghe, lòng càng đau. “Chị định thật sự kết thúc sao?” “Đó là điều em từng muốn.” “Em biết.” “Vậy thì…” “Nhưng bây giờ em không muốn nữa.” Đầu dây bên kia im bặt. Orm cắn môi. Cô chưa từng nghĩ có ngày mình phải nói những lời này. “Em không biết từ lúc nào.” Giọng cô chậm lại. “Có thể là từ những chuyện rất nhỏ. Cũng có thể là từ lúc chị thôi hỏi em đi đâu, khi nào về.” Ling vẫn im lặng. Orm bật cười rất khẽ. “Em từng nghĩ mình ghét việc chị quan tâm.” “Nhưng đến lúc chị thật sự không quan tâm nữa…” Cô dừng lại. “…em mới biết mình đã quen với điều đó mất rồi.” Một khoảng lặng rất dài. Cuối cùng Ling hỏi: “Orm.” “Ừ?” “Em đang nói vì không muốn ly hôn, hay vì em thật sự muốn ở lại?” Orm nhắm mắt. Câu hỏi ấy khiến cô đau hơn tất cả. Bởi lần này, cô không thể trả lời bằng cảm xúc nhất thời. Cô phải thành thật. “Em không biết liệu mình có đủ tư cách để xin chị ở lại hay không.” Giọng cô run lên. “Nhưng nếu chị hỏi em có muốn không…” Cô hít vào thật sâu. “Có.” “Em muốn.” Ling không nói. Orm tiếp tục: “Không phải vì em sợ một mình.” “Không phải vì người kia không còn quan trọng.” “Càng không phải vì em thấy có lỗi.” ... Còn ở cmt. #pov #lingorm #linglingkwong #ormkornnaphat
Ling rời nhà vào sáng hôm đó. Không mang theo nhiều đồ. Cũng không nói mình sẽ đi bao lâu. Chỉ để lại một câu rất ngắn: “Em cứ sống như em muốn. Tôi sẽ không làm phiền nữa.” Orm đứng ở cửa nhìn theo chiếc xe khuất dần. Cô không đuổi. Không gọi. Cũng không nói một lời giữ lại. Bởi chính cô đã từng muốn như vậy. Muốn Ling thôi quản mình. Muốn cuộc hôn nhân này kết thúc. Muốn được trở về với cuộc sống trước kia. Vậy mà khi Ling thật sự bước ra khỏi căn nhà... Orm lại thấy mọi thứ mình từng mong muốn trở nên vô nghĩa. Chiều hôm đó, cô nhận được một tập hồ sơ. Không cần mở cũng biết bên trong là gì. Orm đặt nó lên bàn. Ngồi đối diện rất lâu. Cuối cùng cô vẫn mở. Tên của hai người nằm cạnh nhau. Ngày đăng ký kết hôn. Những điều khoản ban đầu. Và ở cuối cùng... một trang giấy trắng chờ chữ ký. Orm nhìn xuống. Cô từng nghĩ chỉ cần đặt bút xuống đây, tất cả sẽ kết thúc. Nhưng bây giờ bàn tay cô không nhúc nhích. Điện thoại trên bàn sáng lên. Là tin nhắn từ người đàn ông kia. “Anh muốn gặp em. Chúng ta nói chuyện lần cuối được không?” Orm nhìn màn hình. Không còn cảm giác đau như trước. Chỉ còn một sự mệt mỏi rất sâu. Cô trả lời: “Không cần nữa.” Một lát sau, bên kia nhắn lại. “Em thay đổi rồi.” Orm nhìn dòng chữ ấy. Cô khẽ cười. “Không.” Cô nói với chính mình. “Chỉ là cuối cùng tôi cũng nhìn rõ.” Orm xóa cuộc trò chuyện. Rồi ngồi bất động trước tập hồ sơ. Cô nhận ra người mình muốn nói chuyện lúc này không phải anh ta. Mà là Ling. Tối xuống. Căn nhà không còn tiếng động. Orm đi qua từng căn phòng. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Chiếc ghế Ling thường ngồi. Tách cà phê cô hay dùng. Cuốn sách còn mở trên bàn. Một chiếc áo khoác vẫn treo ở nơi cũ. Những thứ nhỏ nhặt đến mức trước đây Orm chưa từng để tâm. Bây giờ lại khiến cô không thể nhìn lâu. Cô bước đến trước cửa phòng Ling. Đứng đó. Không mở. Chỉ đưa tay đặt lên tay nắm cửa. Rồi rút lại. “Chị đi thật rồi…” Cô nói rất khẽ. Lần đầu tiên, Orm không còn muốn tự lừa mình. Cô nhớ Ling. Không phải vì cô đơn. Không phải vì sợ cuộc hôn nhân kết thúc. Mà vì cô nhớ chính người ấy. Nhớ cách Ling luôn để phần thức ăn cô thích ở bên cạnh. Nhớ những lần Ling chờ cô về dù chẳng bao giờ nói mình đang chờ. Nhớ cả vẻ mặt lạnh lùng mỗi khi Orm cố tình chọc giận. Hóa ra tình cảm không phải lúc nào cũng đến bằng một khoảnh khắc đặc biệt. Có khi nó nằm trong hàng trăm điều nhỏ đến mức người ta chỉ nhận ra sau khi tất cả đã biến mất. Orm cúi đầu. Nước mắt rơi xuống. “Ling…” Cô gọi tên ấy lần đầu tiên mà không còn chút chống đối. “Em sai rồi.” Căn nhà im lặng. Orm lau nước mắt. Cô quay lại phòng khách. Tập hồ sơ vẫn nằm trên bàn. Orm cầm nó lên. Nhưng lần này, cô không nhìn trang cuối. Cô đóng lại. Đặt sang một bên. Đêm đó, Ling gọi điện. Orm nhìn màn hình rất lâu mới nghe máy. “Ừ.” Đầu dây bên kia im lặng vài giây. “Em chưa ngủ?” “Chưa.” “Đã nhận được hồ sơ chưa?” Orm siết điện thoại. “Rồi.” “Vậy tốt.” Chỉ hai chữ. Orm nhắm mắt. Cô đã tưởng mình sẽ nhẹ nhõm khi nghe giọng Ling. Nhưng càng nghe, lòng càng đau. “Chị định thật sự kết thúc sao?” “Đó là điều em từng muốn.” “Em biết.” “Vậy thì…” “Nhưng bây giờ em không muốn nữa.” Đầu dây bên kia im bặt. Orm cắn môi. Cô chưa từng nghĩ có ngày mình phải nói những lời này. “Em không biết từ lúc nào.” Giọng cô chậm lại. “Có thể là từ những chuyện rất nhỏ. Cũng có thể là từ lúc chị thôi hỏi em đi đâu, khi nào về.” Ling vẫn im lặng. Orm bật cười rất khẽ. “Em từng nghĩ mình ghét việc chị quan tâm.” “Nhưng đến lúc chị thật sự không quan tâm nữa…” Cô dừng lại. “…em mới biết mình đã quen với điều đó mất rồi.” Một khoảng lặng rất dài. Cuối cùng Ling hỏi: “Orm.” “Ừ?” “Em đang nói vì không muốn ly hôn, hay vì em thật sự muốn ở lại?” Orm nhắm mắt. Câu hỏi ấy khiến cô đau hơn tất cả. Bởi lần này, cô không thể trả lời bằng cảm xúc nhất thời. Cô phải thành thật. “Em không biết liệu mình có đủ tư cách để xin chị ở lại hay không.” Giọng cô run lên. “Nhưng nếu chị hỏi em có muốn không…” Cô hít vào thật sâu. “Có.” “Em muốn.” Ling không nói. Orm tiếp tục: “Không phải vì em sợ một mình.” “Không phải vì người kia không còn quan trọng.” “Càng không phải vì em thấy có lỗi.” ... Còn ở cmt. #pov #lingorm #linglingkwong #ormkornnaphat

About