@xusi_barber_:

BARBERSHOPER
BARBERSHOPER
Open In TikTok:
Region: UZ
Wednesday 12 August 2026 12:15:27 GMT
229
4
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @xusi_barber_, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Vũ Trọng Phụng (1912-1939) là một nhà văn “sống trong sự bần bạc chết trong sự bần bạc”, như lời điếu văn thống thiết của thi sĩ Lưu Trọng Lư. Suốt đời ông phải nằm bò ra (theo nghĩa đen) để viết. Viết tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch, phóng sự, bình luận, dịch thuật, tiểu phẩm… cho từng số nhật trình. Viết xong, báo chưa ráo mực đã hết nhuận bút. Lại bò ra viết. Để nuôi bà nội, nuôi mẹ, sau này là vợ, con. Để chết vì bệnh lao, chủ yếu do lao lực khi còn quá trẻ. Lúc gần chết, chỉ biết than một câu với bạn bè, rằng giá như mỗi ngày tôi có miếng thịt như thế này để ăn thì đâu đến nông nỗi! Cay nghiệt, nhạo báng giới thượng lưu, nhà giàu qua từng câu từng chữ, những tưởng là do hoàn cảnh nhà văn quá nghèo đói, bần hàn nên mới sinh ra thái độ ấy. Nhưng không. Luôn không có đồng bạc dắt lưng, nhưng Vũ Trọng Phụng lại sẵn sàng từ chối những cơ hội kiếm được nhiều tiền.  Đến khi qua đời năm 27 tuổi, Vũ Trọng Phụng đã để lại một gia tài văn chương khổng lồ với 9 tập tiểu thuyết, 9 tập phóng sự, 7 vở kịch và hơn 30 truyện ngắn, trong đó có nhiều tiểu thuyết, nhiều tập phóng sự như: “Số đỏ”, “Giông tố”, “Làm đĩ”, “Kỹ nghệ lấy Tây”,… đã trở thành những tác phẩm nổi tiếng trong văn học Việt Nam đến giờ. Chỉ tiếc là vì lao lực để kiếm cái ăn nuôi cả gia đình, vì phải ăn uống kham khổ, Vũ Trọng Phụng đã mất khi mới 27 tuổi vì bệnh lao phổi. Trước khi mất, ông đã phải thốt lên với người bạn văn Vũ Bằng: “Nếu mỗi ngày tôi có một miếng bít tết để ăn thì đâu có phải chết non như thế này”. Khi qua đời ở tuổi 27, nhà văn Vũ Trọng Phụng để lại một người mẹ già, một người vợ trẻ góa bụa và một cô con gái nhỏ mới được 1 tuổi. Bà Vũ Mỵ Nương – vợ của nhà văn Vũ Trọng Phụng đã phải tần tảo suốt cuộc đời mình để nuôi mẹ chồng và đứa con gái nhỏ.
Vũ Trọng Phụng (1912-1939) là một nhà văn “sống trong sự bần bạc chết trong sự bần bạc”, như lời điếu văn thống thiết của thi sĩ Lưu Trọng Lư. Suốt đời ông phải nằm bò ra (theo nghĩa đen) để viết. Viết tiểu thuyết, truyện ngắn, kịch, phóng sự, bình luận, dịch thuật, tiểu phẩm… cho từng số nhật trình. Viết xong, báo chưa ráo mực đã hết nhuận bút. Lại bò ra viết. Để nuôi bà nội, nuôi mẹ, sau này là vợ, con. Để chết vì bệnh lao, chủ yếu do lao lực khi còn quá trẻ. Lúc gần chết, chỉ biết than một câu với bạn bè, rằng giá như mỗi ngày tôi có miếng thịt như thế này để ăn thì đâu đến nông nỗi! Cay nghiệt, nhạo báng giới thượng lưu, nhà giàu qua từng câu từng chữ, những tưởng là do hoàn cảnh nhà văn quá nghèo đói, bần hàn nên mới sinh ra thái độ ấy. Nhưng không. Luôn không có đồng bạc dắt lưng, nhưng Vũ Trọng Phụng lại sẵn sàng từ chối những cơ hội kiếm được nhiều tiền. Đến khi qua đời năm 27 tuổi, Vũ Trọng Phụng đã để lại một gia tài văn chương khổng lồ với 9 tập tiểu thuyết, 9 tập phóng sự, 7 vở kịch và hơn 30 truyện ngắn, trong đó có nhiều tiểu thuyết, nhiều tập phóng sự như: “Số đỏ”, “Giông tố”, “Làm đĩ”, “Kỹ nghệ lấy Tây”,… đã trở thành những tác phẩm nổi tiếng trong văn học Việt Nam đến giờ. Chỉ tiếc là vì lao lực để kiếm cái ăn nuôi cả gia đình, vì phải ăn uống kham khổ, Vũ Trọng Phụng đã mất khi mới 27 tuổi vì bệnh lao phổi. Trước khi mất, ông đã phải thốt lên với người bạn văn Vũ Bằng: “Nếu mỗi ngày tôi có một miếng bít tết để ăn thì đâu có phải chết non như thế này”. Khi qua đời ở tuổi 27, nhà văn Vũ Trọng Phụng để lại một người mẹ già, một người vợ trẻ góa bụa và một cô con gái nhỏ mới được 1 tuổi. Bà Vũ Mỵ Nương – vợ của nhà văn Vũ Trọng Phụng đã phải tần tảo suốt cuộc đời mình để nuôi mẹ chồng và đứa con gái nhỏ.

About