@carsalgbw70: #anumwrites✨

ANUM _WRITES
ANUM _WRITES
Open In TikTok:
Region: PK
Wednesday 12 August 2026 17:54:31 GMT
294769
34225
243
6846

Music

Download

Comments

aaditya.yadav4421
Aaditya Yadav :
yes right 👍🥺
2026-08-16 13:36:35
0
koikisikanihota10
I hate love 💔😠 :
:غلطی ہماری تھی جو ہم ان سے زیادہ بات کرنے لگے :❤️‍🩹: جب ہو گئی ہمیں ان کی عادت تو وہ ہمیں نظر انداز کرنے لگے
2026-08-12 18:46:24
13
big.bad.boy.2004
Jaggi :
right bro😒😒
2026-08-16 11:44:21
0
srtar47
◤♪-⋆ST₳R⋆-♪◢• :
preshan na ho
2026-08-12 23:41:37
3
balochsara3
✨❤𝙎𝙖𝙧𝙖𝙝 𝘽𝙖𝙡𝙤𝙘𝙝✨❤ :
🌹🌹❤️
2026-08-12 18:02:07
5
adeeb0294
Adeeb Rajput :
😭😭 right
2026-08-16 00:53:48
2
zahid.mehmood2085
Jaa.jaa💋💋🫂🌹💃🕴👳🧕❤️‍🩹💖 :
اپ ایسا کیوں بولتے اپ کی بہت خوش ہوں بہت اچھی اپ بولتے
2026-08-13 05:28:19
2
wajidurrehman786
Wajid Ur Rehman768 :
I think this 〰➖ for me
2026-08-13 05:19:39
3
shehnaz.bibi028
Shehnaz Bibi :
میرا بھی یہی حال ہے
2026-08-15 19:50:25
2
jejan8877
شا د آباد :
wah je wah
2026-08-12 20:06:20
3
tayab4997
Tayab :
Hyeeeeeeeeee 😭🥺
2026-08-13 18:41:04
3
mariyazaman48
mariyazaman48 :
wow ... 👍👍👍
2026-08-13 13:53:00
3
rahid.khan085
Raheed :
اپ سے خوش ہوتے ہیں کہ شیر پیش کرتے ہیں لیکن میں اسے اپنی خوش ہوتے ہوں جو اپنے شعر مجھے
2026-08-15 15:09:33
2
raj.bhai6097
Raj Bhai :
me bi yar
2026-08-15 00:19:03
1
abdul.ghafoor9062
تنہا لڑکا ❤️‍🩹 :
کوئی بھی مجھ سے خوش نہیں ہے میں بھی خود سے پر یشان ہوں اج کل🥺🥺
2026-08-15 15:03:40
3
awaisnumberdaar11
اویس نمبردار :
Har moskal ka bad asni ha / jasa rat ka bad din ha👍👍👍. 🥰
2026-08-17 15:46:02
0
dilshadalinizaman7
Dilshad Sindhi :
sem ❤️‍🩹
2026-08-16 15:43:38
0
rahul.jaiswal068
Jaiswal ji 🔥💪 :
right 👍👍👍👍
2026-08-16 15:35:19
0
malakadil871
┈━═☆❣️ 𝘼𝙀 ❣️☆═━┈ :
Sach bolate honge aap
2026-08-16 16:49:14
0
irfan.janne
🫣تنہائی پسند لڑکا 🫠 :
right
2026-08-16 17:13:14
0
ch.hassan099
ch.Hassan :
🥰wah
2026-08-12 18:24:01
3
To see more videos from user @carsalgbw70, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

VÌ SAO CÀNG THỨC TỈNH  CON NGƯỜI TRÔNG LẠI LẠNH LÙNG VÀ VÔ TÌNH? Có phải bạn từng gặp một người như vậy? Ngày trước họ rất nhiệt tình. Ai nhờ cũng giúp. Ai tâm sự cũng thức cả đêm để lắng nghe. Thấy ai khổ là muốn lao vào cứu. Nhưng sau một thời gian, họ thay đổi. Họ vẫn mỉm cười, vẫn tử tế, nhưng không còn xen vào chuyện của người khác. Thấy hai vợ chồng cãi nhau, họ không còn cố phân xử. Thấy con cái không nghe lời cha mẹ, họ không còn khuyên can bằng mọi giá. Thấy bạn bè yêu sai người, họ chỉ nói một lần. Không nghe thì thôi. Nhìn vào, nhiều người bảo: “Tu gì mà lạnh lùng vậy?” Thật ra không phải lạnh lùng. Mà là họ đã hiểu. Có những nỗi đau, không ai gánh thay được. Có những bài học, không ai học hộ được. Bạn có thể bế một đứa trẻ qua vũng nước. Nhưng không thể bế nó đi hết cuộc đời. Càng cứu sai cách, người khác càng yếu. Càng can thiệp, có khi càng làm nhân duyên của họ kéo dài thêm. Cho nên, họ học cách tôn trọng nhân quả. Không phải mặc kệ. Mà là biết việc gì nên làm, việc gì không nên xen vào. Họ cũng không còn dễ nổi giận. Bởi khi nhìn kỹ, người làm tổn thương mình thật ra cũng chỉ đang mang đầy vết thương. Người nói dối vì sợ hãi. Người khoe khoang vì thiếu thốn. Người hơn thua vì luôn cảm thấy mình chưa đủ. Mỗi người đều đang bị chính tâm mình dẫn đi. Thấy được điều đó, còn trách ai đây? Họ cũng đọc được lòng người. Biết ai đang thật lòng. Biết ai đang lợi dụng. Biết ai đang đeo mặt nạ. Nhưng họ không vạch trần. Vì người chưa muốn tỉnh thì nói mười câu cũng vô ích. Người đủ duyên để tỉnh, chỉ cần một sự im lặng cũng đủ hiểu. Cho nên, người thức tỉnh ít nói hơn. Ít tranh luận hơn. Ít chứng minh mình đúng hơn. Không phải vì họ thua. Mà vì họ không còn muốn nuôi lớn cái tôi của bất kỳ ai, kể cả chính mình. Đến một lúc, họ nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là bị người khác hiểu lầm. Mà là cả đời cứ mải đi sửa người khác, trong khi chưa từng quay lại nhìn chính cái tâm của mình. Khi ấy, họ buông. Buông không phải vì hết thương. Mà vì thương bằng trí tuệ. Thương nhưng không kiểm soát. Giúp nhưng không dính mắc. Ở thì hết lòng. Đi thì bình thản. Và rồi một ngày chợt thấy… Người làm mình khổ chỉ là một cái duyên. Hoàn cảnh làm mình khổ chỉ là một cái duyên. Ngay cả cái “mình” đang nói rằng “tôi khổ” cũng chỉ là một ý niệm vừa sinh rồi vừa diệt. Đến đây mới hiểu… Thức tỉnh không làm con người trở nên vô tình. Chỉ là không còn sống theo cái tôi nữa. Khi cái tôi lặng xuống… Thì mọi chuyện cũng chỉ là chuyện. Đến rồi đi. Như mây bay qua bầu trời. Còn Tâm, chưa từng bị một đám mây nào làm vẩn đục. Nguồn
VÌ SAO CÀNG THỨC TỈNH CON NGƯỜI TRÔNG LẠI LẠNH LÙNG VÀ VÔ TÌNH? Có phải bạn từng gặp một người như vậy? Ngày trước họ rất nhiệt tình. Ai nhờ cũng giúp. Ai tâm sự cũng thức cả đêm để lắng nghe. Thấy ai khổ là muốn lao vào cứu. Nhưng sau một thời gian, họ thay đổi. Họ vẫn mỉm cười, vẫn tử tế, nhưng không còn xen vào chuyện của người khác. Thấy hai vợ chồng cãi nhau, họ không còn cố phân xử. Thấy con cái không nghe lời cha mẹ, họ không còn khuyên can bằng mọi giá. Thấy bạn bè yêu sai người, họ chỉ nói một lần. Không nghe thì thôi. Nhìn vào, nhiều người bảo: “Tu gì mà lạnh lùng vậy?” Thật ra không phải lạnh lùng. Mà là họ đã hiểu. Có những nỗi đau, không ai gánh thay được. Có những bài học, không ai học hộ được. Bạn có thể bế một đứa trẻ qua vũng nước. Nhưng không thể bế nó đi hết cuộc đời. Càng cứu sai cách, người khác càng yếu. Càng can thiệp, có khi càng làm nhân duyên của họ kéo dài thêm. Cho nên, họ học cách tôn trọng nhân quả. Không phải mặc kệ. Mà là biết việc gì nên làm, việc gì không nên xen vào. Họ cũng không còn dễ nổi giận. Bởi khi nhìn kỹ, người làm tổn thương mình thật ra cũng chỉ đang mang đầy vết thương. Người nói dối vì sợ hãi. Người khoe khoang vì thiếu thốn. Người hơn thua vì luôn cảm thấy mình chưa đủ. Mỗi người đều đang bị chính tâm mình dẫn đi. Thấy được điều đó, còn trách ai đây? Họ cũng đọc được lòng người. Biết ai đang thật lòng. Biết ai đang lợi dụng. Biết ai đang đeo mặt nạ. Nhưng họ không vạch trần. Vì người chưa muốn tỉnh thì nói mười câu cũng vô ích. Người đủ duyên để tỉnh, chỉ cần một sự im lặng cũng đủ hiểu. Cho nên, người thức tỉnh ít nói hơn. Ít tranh luận hơn. Ít chứng minh mình đúng hơn. Không phải vì họ thua. Mà vì họ không còn muốn nuôi lớn cái tôi của bất kỳ ai, kể cả chính mình. Đến một lúc, họ nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là bị người khác hiểu lầm. Mà là cả đời cứ mải đi sửa người khác, trong khi chưa từng quay lại nhìn chính cái tâm của mình. Khi ấy, họ buông. Buông không phải vì hết thương. Mà vì thương bằng trí tuệ. Thương nhưng không kiểm soát. Giúp nhưng không dính mắc. Ở thì hết lòng. Đi thì bình thản. Và rồi một ngày chợt thấy… Người làm mình khổ chỉ là một cái duyên. Hoàn cảnh làm mình khổ chỉ là một cái duyên. Ngay cả cái “mình” đang nói rằng “tôi khổ” cũng chỉ là một ý niệm vừa sinh rồi vừa diệt. Đến đây mới hiểu… Thức tỉnh không làm con người trở nên vô tình. Chỉ là không còn sống theo cái tôi nữa. Khi cái tôi lặng xuống… Thì mọi chuyện cũng chỉ là chuyện. Đến rồi đi. Như mây bay qua bầu trời. Còn Tâm, chưa từng bị một đám mây nào làm vẩn đục. Nguồn " tiệm sửa tâm " #avinbolac #mmodumuc #hagiang

About