@witchtipsbyaryana: Healing is your responsibility. Don’t make someone with a good heart carry the weight of wounds they never gave you. 🤍 #witchesoftiktok #healing

witchtipsbyaryana
witchtipsbyaryana
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 12 August 2026 20:43:25 GMT
5866
394
0
10

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @witchtipsbyaryana, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Có một con mèo hoang thường đến nhà vào những ngày mưa phùn. Nó không biết người cha đang bệnh nặng. Mèo vốn không có thói quen hỏi han về bệnh tật. Nó chỉ biết dưới mái hiên ấy có một khoảng khô ráo, một cái bát nhỏ đựng nước, và đôi khi có mùi cháo bay ra từ căn bếp. Buổi sáng hôm đó, nó nằm cuộn tròn bên bậc cửa. Bên trong, chiếc máy phát nhạc đang quay một bản nhạc xưa. Kim máy chạm nhẹ lên mặt đĩa than, phát ra những tiếng lách tách đều đặn, như tiếng một người đang cố nhớ lại một câu chuyện nhưng cứ quên mất đoạn giữa. Người cha nằm trên chiếc giường kê sát tường. Căn nhà lát gạch trắng, trắng đến mức ánh sáng xám của ngày mưa làm mọi thứ có vẻ nhợt nhạt hơn. Ông đã nằm như thế nhiều ngày. Có những ngày ông nói chuyện được, có những ngày không. Hôm nay, ông không nói gì. Đứa bé ngồi đối diện chiếc giường. Nó bày một cửa hàng nhỏ trên nền nhà. Hai cái cốc nhựa là hai chiếc ghế, một chiếc hộp giấy là quầy bán hàng, một con búp bê tóc vàng đứng phía sau. “Ba mua gì?” Nó hỏi. Người cha không trả lời. Đứa bé chờ một lúc rồi tự trả lời thay: “Ba mua cháo.” Nó lấy một cái thìa nhựa đặt trước mặt con búp bê. “Nóng lắm đó.” Trong bếp, người mẹ đang nấu cháo. Tiếng muỗng chạm vào thành nồi. Một âm thanh rất nhỏ, nhưng trong căn nhà im ắng, nó nghe như tiếng đồng hồ. Bà không biết chiếc đồng hồ treo tường đã ngừng chạy từ hôm qua. Bà cũng không biết bản nhạc ngoài phòng khách đã quay đến lần thứ ba. Những người chăm sóc một người bệnh thường không còn sống bằng thời gian. Họ sống bằng những việc phải làm: múc cháo, giặt khăn, đun nước, khép cửa, mở cửa, nhìn người bệnh nằm trên giường, rồi lại quay về bếp. Có một buổi sáng khác, người cha từng bế đứa bé ra sân. Hôm ấy trời nắng. Con bé chỉ vào một con chim trên mái nhà và hỏi: “Nó có nhà không ba?” Ông nói: “Có chứ.” “Nó đâu?” Ông chỉ lên bầu trời. Con bé nhìn theo. Sau đó nó hỏi: “Vậy sao nó cứ bay?” Người cha không trả lời. Có những câu hỏi của trẻ con không cần người lớn trả lời. Chúng chỉ cần được để lại trong không khí một lúc. Ngoài hiên, con mèo hoang mở mắt. Mưa phùn vẫn rơi. Nó nhìn vào căn phòng. Không có gì xảy ra. Và có lẽ đó là điều buồn nhất. Không có tiếng khóc. Không có ai chạy vào. Không có một bàn tay thần kỳ nào đặt lên trán người bệnh. Chỉ có bản nhạc cổ điển, chiếc máy quay, một đứa trẻ chơi đồ hàng, một người mẹ khuấy nồi cháo và một người đàn ông đang nằm im lìm. Đứa bé bỗng đứng dậy. Nó đi đến bên giường. “Ba ơi.” Không có tiếng trả lời. Nó cúi xuống, đặt một chiếc cốc nhựa lên mép giường. “Cháo của ba đây.” Rồi nó quay lại chơi tiếp. Trẻ con có một cách kỳ lạ để sống. Nó không biết cái chết đang đứng đâu đó ngoài cửa. Nó chỉ biết cửa hàng của mình chưa đóng. Chiếc đĩa than chạy đến cuối. Kim máy phát ra tiếng lặp lại: tách, tách, tách. Rồi im. Người mẹ từ bếp bước ra. Bà đứng giữa căn phòng. Nhìn người chồng. Nhìn đứa con. Nhìn cái cốc nhựa bên giường. Bà không nói gì. Bên ngoài, con mèo đứng dậy, duỗi người, rồi đi mất trong màn mưa. Sau này, nếu có ai hỏi ngày hôm ấy buồn đến thế nào, người mẹ có lẽ sẽ không nhớ. Người ta thường nhớ những điều lớn lao. Nhưng bà sẽ nhớ rất rõ một chuyện nhỏ: nồi cháo hôm ấy bị khê. Bà đã quên tắt bếp. Đó là điều duy nhất trong ngày mà bà cho rằng mình đã làm sai. Còn người đàn ông trên giường, ông không biết nồi cháo bị khê. Có lẽ ông cũng không biết bản nhạc đã dừng. Có lẽ ông chỉ nghe thấy tiếng con mình đang chơi. Một giọng nói bé xíu: “Ba mua gì?” Và trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, nếu có một điều gì đáng gọi là bình yên, thì có lẽ nó không nằm ở việc căn bệnh biến mất. Nó nằm trong một căn nhà lát gạch trắng, giữa một buổi chiều mưa phùn, nơi một đứa trẻ vẫn tiếp tục chơi trò bán hàng đối diện cha mình. Không ai bảo nó phải buồn. Không ai bảo nó phải vui. Nó chỉ ở đó. Và sự sống, không cần giải thích, vẫn tiếp tục làm công việc rất nhỏ của mình. Ngoài hiên, con mèo quay đầu nhìn lại căn nhà lần cuối. Rồi nó đi. Không phải vì hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chỉ vì trời đã lạnh.
Có một con mèo hoang thường đến nhà vào những ngày mưa phùn. Nó không biết người cha đang bệnh nặng. Mèo vốn không có thói quen hỏi han về bệnh tật. Nó chỉ biết dưới mái hiên ấy có một khoảng khô ráo, một cái bát nhỏ đựng nước, và đôi khi có mùi cháo bay ra từ căn bếp. Buổi sáng hôm đó, nó nằm cuộn tròn bên bậc cửa. Bên trong, chiếc máy phát nhạc đang quay một bản nhạc xưa. Kim máy chạm nhẹ lên mặt đĩa than, phát ra những tiếng lách tách đều đặn, như tiếng một người đang cố nhớ lại một câu chuyện nhưng cứ quên mất đoạn giữa. Người cha nằm trên chiếc giường kê sát tường. Căn nhà lát gạch trắng, trắng đến mức ánh sáng xám của ngày mưa làm mọi thứ có vẻ nhợt nhạt hơn. Ông đã nằm như thế nhiều ngày. Có những ngày ông nói chuyện được, có những ngày không. Hôm nay, ông không nói gì. Đứa bé ngồi đối diện chiếc giường. Nó bày một cửa hàng nhỏ trên nền nhà. Hai cái cốc nhựa là hai chiếc ghế, một chiếc hộp giấy là quầy bán hàng, một con búp bê tóc vàng đứng phía sau. “Ba mua gì?” Nó hỏi. Người cha không trả lời. Đứa bé chờ một lúc rồi tự trả lời thay: “Ba mua cháo.” Nó lấy một cái thìa nhựa đặt trước mặt con búp bê. “Nóng lắm đó.” Trong bếp, người mẹ đang nấu cháo. Tiếng muỗng chạm vào thành nồi. Một âm thanh rất nhỏ, nhưng trong căn nhà im ắng, nó nghe như tiếng đồng hồ. Bà không biết chiếc đồng hồ treo tường đã ngừng chạy từ hôm qua. Bà cũng không biết bản nhạc ngoài phòng khách đã quay đến lần thứ ba. Những người chăm sóc một người bệnh thường không còn sống bằng thời gian. Họ sống bằng những việc phải làm: múc cháo, giặt khăn, đun nước, khép cửa, mở cửa, nhìn người bệnh nằm trên giường, rồi lại quay về bếp. Có một buổi sáng khác, người cha từng bế đứa bé ra sân. Hôm ấy trời nắng. Con bé chỉ vào một con chim trên mái nhà và hỏi: “Nó có nhà không ba?” Ông nói: “Có chứ.” “Nó đâu?” Ông chỉ lên bầu trời. Con bé nhìn theo. Sau đó nó hỏi: “Vậy sao nó cứ bay?” Người cha không trả lời. Có những câu hỏi của trẻ con không cần người lớn trả lời. Chúng chỉ cần được để lại trong không khí một lúc. Ngoài hiên, con mèo hoang mở mắt. Mưa phùn vẫn rơi. Nó nhìn vào căn phòng. Không có gì xảy ra. Và có lẽ đó là điều buồn nhất. Không có tiếng khóc. Không có ai chạy vào. Không có một bàn tay thần kỳ nào đặt lên trán người bệnh. Chỉ có bản nhạc cổ điển, chiếc máy quay, một đứa trẻ chơi đồ hàng, một người mẹ khuấy nồi cháo và một người đàn ông đang nằm im lìm. Đứa bé bỗng đứng dậy. Nó đi đến bên giường. “Ba ơi.” Không có tiếng trả lời. Nó cúi xuống, đặt một chiếc cốc nhựa lên mép giường. “Cháo của ba đây.” Rồi nó quay lại chơi tiếp. Trẻ con có một cách kỳ lạ để sống. Nó không biết cái chết đang đứng đâu đó ngoài cửa. Nó chỉ biết cửa hàng của mình chưa đóng. Chiếc đĩa than chạy đến cuối. Kim máy phát ra tiếng lặp lại: tách, tách, tách. Rồi im. Người mẹ từ bếp bước ra. Bà đứng giữa căn phòng. Nhìn người chồng. Nhìn đứa con. Nhìn cái cốc nhựa bên giường. Bà không nói gì. Bên ngoài, con mèo đứng dậy, duỗi người, rồi đi mất trong màn mưa. Sau này, nếu có ai hỏi ngày hôm ấy buồn đến thế nào, người mẹ có lẽ sẽ không nhớ. Người ta thường nhớ những điều lớn lao. Nhưng bà sẽ nhớ rất rõ một chuyện nhỏ: nồi cháo hôm ấy bị khê. Bà đã quên tắt bếp. Đó là điều duy nhất trong ngày mà bà cho rằng mình đã làm sai. Còn người đàn ông trên giường, ông không biết nồi cháo bị khê. Có lẽ ông cũng không biết bản nhạc đã dừng. Có lẽ ông chỉ nghe thấy tiếng con mình đang chơi. Một giọng nói bé xíu: “Ba mua gì?” Và trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, nếu có một điều gì đáng gọi là bình yên, thì có lẽ nó không nằm ở việc căn bệnh biến mất. Nó nằm trong một căn nhà lát gạch trắng, giữa một buổi chiều mưa phùn, nơi một đứa trẻ vẫn tiếp tục chơi trò bán hàng đối diện cha mình. Không ai bảo nó phải buồn. Không ai bảo nó phải vui. Nó chỉ ở đó. Và sự sống, không cần giải thích, vẫn tiếp tục làm công việc rất nhỏ của mình. Ngoài hiên, con mèo quay đầu nhìn lại căn nhà lần cuối. Rồi nó đi. Không phải vì hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chỉ vì trời đã lạnh.

About