@minronghienyuri: Giúp Mạnh Niệm vì Cố Hình đi đúng đường 😱#病嬌妹妹只想讓我欺負她 #emgaibenhkieuchimuontoibatnatemay #girllove #fyp #viral

𝑹𝑴𝑱𝑲
𝑹𝑴𝑱𝑲
Open In TikTok:
Region: VN
Thursday 13 August 2026 06:47:07 GMT
30130
5812
72
445

Music

Download

Comments

samrixplv_
Samrixplv ᖭ༏ᖫ :
Anything to keep the fandom alive I guess
2026-08-15 21:43:12
9
hatsuneshrimpmiku
🦐Hatsune Shriku🦐 :
I thought they would, well ok
2026-08-14 02:52:43
162
_ventilator67_
〆𝓖𝓊𝒾𝓉𝓪𝓻࿐ :
э а где
2026-08-13 18:24:49
61
gr4y_.16p
Gr4y. :
ở chung đi mệt qus😭
2026-08-13 08:14:23
148
nerfleeyum
lee :
What manwha/manga id this
2026-08-15 05:55:52
1
baoanhpham0108
Cà phê Laura :
làm kiểu j v ạ, cái CH vs MN nhảy ý?
2026-08-13 12:19:35
9
m0nikachr
‧₊˚ ⋅♡. ᴩᴏlish˚꩜。‧₊ ᵎᵎ :
там не так поётся
2026-08-14 05:29:23
17
cohinhvochjdou
Xe tải nhỏ :
vui quá, cho em chơi cùng nha
2026-08-13 12:47:12
1
anti_di_hoc
🏳️‍🌈minari🏳️‍🌈 :
noo nay lại hết bth r 😭
2026-08-13 08:27:48
1
.rei_274
Rei :
ủa nhớ chung nhà mà ...
2026-08-15 04:23:21
0
budubai.23
CESKBGCTĐ :
tưởng có xe tải
2026-08-13 14:14:43
0
zin_zyn.com
♑ZinZynn iêu chị🎀 :
tôi đã đc coi trứớc 1 đoạn ở ACC chính
2026-08-13 09:13:11
0
helencm15
Helencruz :
2026-08-13 22:58:56
0
psych.serious
LAMOON :
ủa sao lạ v ta cái xe tải đỏ đâu rồi bành chướng lãnh địa triệu hồi xe tải
2026-08-14 13:49:12
0
yeu_gl0p
Thủ Khoa Ngành Y🌟 :
đi đường có gặp xe tải đỏ ko á
2026-08-13 07:18:15
5
eimikoooooo0
eimiko :
LMAOOOO YOU'RE SO FUNNY PLS GO BALD
2026-08-14 08:10:36
0
To see more videos from user @minronghienyuri, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Anh nhớ em. Không phải kiểu nhớ mà chỉ cần một giấc ngủ là có thể quên đi. Không phải kiểu nhớ mà người ta vẫn thường nói rằng rồi thời gian sẽ chữa lành. Anh nhớ em theo một cách đau đến mức nhiều lúc anh chỉ muốn trái tim mình thôi nghĩ về em một chút, để anh được thở như một người bình thường. Nhưng nó không chịu. Cứ mỗi khi đêm xuống, khi mọi thứ quanh anh im lặng, nỗi nhớ lại len vào từng khoảng trống trong lòng. Anh nhớ giọng em. Nhớ ánh mắt em. Nhớ cảm giác từng có một người để anh thương, để anh chờ, để anh nghĩ rằng chỉ cần mình còn nhau thì những ngày phía trước sẽ chẳng đến mức nào. Bây giờ anh vẫn còn thương. Chỉ là anh chẳng biết phải đặt tình yêu ấy ở đâu nữa. Muốn tìm em cũng không dám. Muốn gọi em cũng không có lý do. Muốn nói một câu “anh nhớ em” cũng phải tự hỏi mình rằng… em có còn muốn nghe hay không. Đó là cảm giác đau nhất. Khi người mình nhớ nhất lại trở thành người mình không còn đủ tư cách để nhớ thành lời. Anh có thể chịu được việc không có em bên cạnh. Anh có thể tập quen với những ngày không còn tin nhắn, những buổi tối không còn ai hỏi anh đã về chưa, những khoảng thời gian chẳng còn một người để anh kể những chuyện chẳng đâu vào đâu. Nhưng anh không chịu được việc trái tim mình vẫn tìm em trong tất cả những điều đó. Anh ghét những đêm mình yếu lòng. Ghét cái khoảnh khắc tay vô thức tìm đến điện thoại, rồi lại dừng lại. Ghét cảm giác muốn nhắn cho em một câu nhưng cuối cùng chỉ biết nhìn màn hình tối đi. Ghét việc mình vẫn còn một ngàn điều muốn nói, nhưng chẳng còn một nơi nào để gửi. Có những lúc anh nghĩ, giá như mình có thể đổi nỗi nhớ này thành một thứ gì đó có hình dạng. Có lẽ anh sẽ nhìn thấy mình đang ôm lấy một vết thương mà chẳng cách nào khép miệng. Nó không chảy máu, nhưng ngày nào cũng đau. Không ai nhìn thấy, nhưng chính anh là người phải sống cùng nó. Anh nhớ em đến mức đôi khi anh không cần em quay lại nữa. Anh chỉ muốn một lần được nghe em gọi tên anh như ngày trước. Chỉ một lần thôi. Để biết rằng những gì giữa chúng ta từng tồn tại không phải là thứ chỉ mình anh còn giữ. Nhưng rồi anh lại sợ. Sợ nếu thật sự nghe thấy giọng em, anh sẽ không đủ mạnh mẽ để buông. Sợ chỉ một ánh mắt của em cũng đủ khiến tất cả những cố gắng quên em của anh trở thành vô nghĩa. Sợ mình lại hy vọng. Mà anh hiểu, điều nguy hiểm nhất sau một cuộc chia tay không phải là nhớ một người… Mà là vẫn còn hy vọng vào một người đã không còn chọn mình. Anh đã từng nghĩ đàn ông thì phải mạnh mẽ. Phải biết bước đi khi một người không còn muốn ở lại. Phải biết im lặng khi tình yêu không còn thuộc về mình. Phải biết quay lưng dù trong lòng vẫn còn hàng nghìn lần muốn quay lại. Nhưng chẳng ai nói cho anh biết phải làm thế nào khi đêm xuống. Chẳng ai nói cho anh biết phải làm sao với một nỗi nhớ không có lối ra. Chẳng ai nói cho anh biết phải làm sao khi người mình muốn ôm nhất lại là người mình không thể chạm vào. Anh vẫn sống. Vẫn cười. Vẫn bước qua những ngày tưởng như chẳng có gì thay đổi. Chỉ có anh biết, bên trong mình có một nơi đã mãi mắc kẹt ở những ngày có em. Và có lẽ anh sẽ còn nhớ em rất lâu. Không phải vì anh không thể quên. Mà vì có những người, dù đã rời khỏi cuộc đời mình, vẫn để lại một khoảng trống mà chẳng ai bước vào được nữa. Anh nhớ em. Nhớ đến đau lòng. Nhưng điều đau nhất không phải là em đã rời đi. Mà là đến tận bây giờ, sau tất cả những gì đã xảy ra, anh vẫn còn muốn em quay về… trong khi anh biết, có lẽ em chẳng còn muốn quay về nữa. — Người Viết Truyện Buồn ✍️ #xuhuong #tamtrang #tamtrangbuon #tramcamxuc💔 #tiktok
Anh nhớ em. Không phải kiểu nhớ mà chỉ cần một giấc ngủ là có thể quên đi. Không phải kiểu nhớ mà người ta vẫn thường nói rằng rồi thời gian sẽ chữa lành. Anh nhớ em theo một cách đau đến mức nhiều lúc anh chỉ muốn trái tim mình thôi nghĩ về em một chút, để anh được thở như một người bình thường. Nhưng nó không chịu. Cứ mỗi khi đêm xuống, khi mọi thứ quanh anh im lặng, nỗi nhớ lại len vào từng khoảng trống trong lòng. Anh nhớ giọng em. Nhớ ánh mắt em. Nhớ cảm giác từng có một người để anh thương, để anh chờ, để anh nghĩ rằng chỉ cần mình còn nhau thì những ngày phía trước sẽ chẳng đến mức nào. Bây giờ anh vẫn còn thương. Chỉ là anh chẳng biết phải đặt tình yêu ấy ở đâu nữa. Muốn tìm em cũng không dám. Muốn gọi em cũng không có lý do. Muốn nói một câu “anh nhớ em” cũng phải tự hỏi mình rằng… em có còn muốn nghe hay không. Đó là cảm giác đau nhất. Khi người mình nhớ nhất lại trở thành người mình không còn đủ tư cách để nhớ thành lời. Anh có thể chịu được việc không có em bên cạnh. Anh có thể tập quen với những ngày không còn tin nhắn, những buổi tối không còn ai hỏi anh đã về chưa, những khoảng thời gian chẳng còn một người để anh kể những chuyện chẳng đâu vào đâu. Nhưng anh không chịu được việc trái tim mình vẫn tìm em trong tất cả những điều đó. Anh ghét những đêm mình yếu lòng. Ghét cái khoảnh khắc tay vô thức tìm đến điện thoại, rồi lại dừng lại. Ghét cảm giác muốn nhắn cho em một câu nhưng cuối cùng chỉ biết nhìn màn hình tối đi. Ghét việc mình vẫn còn một ngàn điều muốn nói, nhưng chẳng còn một nơi nào để gửi. Có những lúc anh nghĩ, giá như mình có thể đổi nỗi nhớ này thành một thứ gì đó có hình dạng. Có lẽ anh sẽ nhìn thấy mình đang ôm lấy một vết thương mà chẳng cách nào khép miệng. Nó không chảy máu, nhưng ngày nào cũng đau. Không ai nhìn thấy, nhưng chính anh là người phải sống cùng nó. Anh nhớ em đến mức đôi khi anh không cần em quay lại nữa. Anh chỉ muốn một lần được nghe em gọi tên anh như ngày trước. Chỉ một lần thôi. Để biết rằng những gì giữa chúng ta từng tồn tại không phải là thứ chỉ mình anh còn giữ. Nhưng rồi anh lại sợ. Sợ nếu thật sự nghe thấy giọng em, anh sẽ không đủ mạnh mẽ để buông. Sợ chỉ một ánh mắt của em cũng đủ khiến tất cả những cố gắng quên em của anh trở thành vô nghĩa. Sợ mình lại hy vọng. Mà anh hiểu, điều nguy hiểm nhất sau một cuộc chia tay không phải là nhớ một người… Mà là vẫn còn hy vọng vào một người đã không còn chọn mình. Anh đã từng nghĩ đàn ông thì phải mạnh mẽ. Phải biết bước đi khi một người không còn muốn ở lại. Phải biết im lặng khi tình yêu không còn thuộc về mình. Phải biết quay lưng dù trong lòng vẫn còn hàng nghìn lần muốn quay lại. Nhưng chẳng ai nói cho anh biết phải làm thế nào khi đêm xuống. Chẳng ai nói cho anh biết phải làm sao với một nỗi nhớ không có lối ra. Chẳng ai nói cho anh biết phải làm sao khi người mình muốn ôm nhất lại là người mình không thể chạm vào. Anh vẫn sống. Vẫn cười. Vẫn bước qua những ngày tưởng như chẳng có gì thay đổi. Chỉ có anh biết, bên trong mình có một nơi đã mãi mắc kẹt ở những ngày có em. Và có lẽ anh sẽ còn nhớ em rất lâu. Không phải vì anh không thể quên. Mà vì có những người, dù đã rời khỏi cuộc đời mình, vẫn để lại một khoảng trống mà chẳng ai bước vào được nữa. Anh nhớ em. Nhớ đến đau lòng. Nhưng điều đau nhất không phải là em đã rời đi. Mà là đến tận bây giờ, sau tất cả những gì đã xảy ra, anh vẫn còn muốn em quay về… trong khi anh biết, có lẽ em chẳng còn muốn quay về nữa. — Người Viết Truyện Buồn ✍️ #xuhuong #tamtrang #tamtrangbuon #tramcamxuc💔 #tiktok

About