_mei.lnh :
Mình cũng rất thương chồng sắp cưới của mình, anh mất bố từ lúc học lớp 7, nhà khó khăn một mình mẹ nuôi 2 anh em của chồng mình ăn học, anh đậu đại học bách khoa đà nẵng, sau khi học xong 1 năm thì anh thấy nhà không đủ kinh tế để anh tiếp tục, anh bảo lưu và ôn thi vào học viện hải quân đến hiện tại thì anh là SQ. Mình cực kỳ ngưỡng mộ ý chí vượt lên khó khăn của anh. Có lẽ anh đã trải qua một tuổi thơ cơ cực, quá trình lớn lên của anh đã rèn dũa anh thành một người có cảm xúc cực kỳ ổn định, và anh cực kỳ cực kỳ nhân hậu. Mình thì ba mất lúc mình học lớp 10, một mình mẹ nuôi 2 chị em mình ăn học cũng tới nơi tới chốn. Bằng một cách thần kỳ nào đó chúng mình đã tự tìm thấy nhau sau 30 năm độc thân của anh, và mình nghĩ là chắc 2 người ba trên thiên đường đã se duyên cho chúng mình. 2 người mẹ tần tảo hy sinh cuộc đời để cho chúng mình được cắp sách đến trường tới 4 5 năm đại học. Tuổi thơ cơ cực là thế nhưng mình vẫn biết ơn lắm, biết ơn mình vẫn còn có mẹ, biết ơn vì mình đã gặp được chồng của mình. Anh yêu mình vô điều kiện, chưa một lần từ chối những gì mình muốn, và mình sẽ là một người vợ yêu thương và chăm sóc cho đứa trẻ trong tâm hồn anh.
2026-08-14 12:35:14