@user32111861739058: #CapCut #안원잘부 #프리미엄댄스스튜디오 #추천

은묘
은묘
Open In TikTok:
Region: KR
Thursday 13 August 2026 22:00:11 GMT
92760
4744
61
146

Music

Download

Comments

yungi74
X :
리센느 기 받아서 제나 처럼 원하는걸 이루시길🙏
2026-08-14 05:03:16
106
user9834582309427
이서는 예쁘다 :
이거 그거임 리센느 제나 엤날에 다니던 댄스 학원 간거임
2026-08-14 13:25:55
163
qinxo_136
はな❤️ :
안원잘부?
2026-08-14 04:47:03
2
user1343374454180
이아이 :
순수하게 응원만 하려고온게 아니라 그냥 광고 때문에 온거 아닌가요??
2026-08-15 09:20:31
2
_872867
sunx_4 :
저 유튜브로 봤어요!
2026-08-14 04:35:03
4
user4961263275827
주은🍒🍓 :
좋겠당
2026-08-13 23:38:14
3
sy.j24
SY.J :
ㅏㅏㅏ 그 프리미엄스튜디온가??
2026-08-14 05:01:44
3
u.hz17
. :
예전에 친구가 저 댄스학원 같이 다니자 했는데 다닐 걸ㅜ
2026-08-19 01:42:53
0
user3062791954687
가나디사랑녀🫪🐶🤍 :
이거 구라아니고 찐이죠???
2026-08-15 12:37:18
0
user9399720552767
원이사랑녀💗 :
와 겁나 부러워요ㅜ
2026-08-14 00:59:41
2
uoua.rhvip
Éuoua rhévip🫠 :
유툽에서 봤어요
2026-08-14 03:57:09
2
jade209246
Jade :
부럽
2026-08-14 01:34:24
1
h.xnz_5
해늘 :
헐 제나랑 원이
2026-08-14 04:33:50
3
ai14358
헬로키티 🐱 :
저는 학교 운동회때 욌음
2026-08-14 14:10:42
1
yl1me._.remine
도림 바라기 밤티밀리☁︎ :
헐 부러워요
2026-08-20 03:49:22
0
user4342362993302
채이연! :
ㅁㅊㅁㅊ
2026-08-14 11:06:40
0
user6195744292830
청아한은수🍉 :
그거 안원잘부 촬영 때문에 경주 갔을때 제나가 어릴때 갔던 댄스학원 간거에여
2026-08-16 05:32:56
1
user5321046008846
🇰🇷♡리센느 사랑해♡🇰🇷 :
아 유튜브에서 봤음
2026-08-31 00:48:00
0
user2683560916810
⋆₊𐙚୨୧ 모모 ୨୧𐙚₊⋆ :
제나를 보셨다니ㅜㅜ 제 최애를 보셨네요ㅜㅜ
2026-08-29 03:02:59
0
user5167219041395
쁘 :
흐엑 부러으ㅓ요ㅠ
2026-08-29 06:50:39
0
yabirru23
야비루 :
수학학원인가요?
2026-08-20 04:01:10
0
kkutffdfuu67
박상현 :
이거 유튜부에도 올라왓던데
2026-08-18 04:59:48
0
jeongddangcong
S_2a :
이거보고 리센느 최애되셨을거 가타용 ㅋㅋ
2026-08-14 13:43:07
0
To see more videos from user @user32111861739058, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

“Cuộc đời vốn dĩ không phải là một người thầy tận tâm cầm tay chỉ việc mà là một thao trường đầy khắc nghiệt. Nó không cho chúng ta xem trước kịch bản, cũng chẳng cho ta thời gian để chuẩn bị tâm lý.  Đời cứ thế ném ta vào giữa những cơn dông bão, vào những rắc rối bủa vây, rồi lạnh lùng đứng bên lề quan sát ta vùng vẫy trong cô độc.  Chính trong khoảnh khắc cận kề với sự gục ngã, khi đôi chân không còn chạm đất và hơi thở trở nên gấp gáp, bản năng sinh tồn mới thực sự thức tỉnh.  Chúng ta nhận ra rằng, những bài học đạo đức hay những lời khuyên hoa mỹ trên trang sách chẳng thể giúp ta nổi trên mặt nước. Chỉ có sự đau đớn của những lần “sặc nước”, sự mệt mỏi của đôi cánh tay rã rời mới dạy ta cách điều phối nhịp thở và làm chủ dòng xô của số phận.  Đúng như người ta vẫn nói: “Dòng luôn đưa ta vào thế khó, có khó, có khổ… mới có khôn.” Thế nhưng, việc “tự bơi” không có nghĩa là ta cứ vùng vẫy vô định cho đến khi kiệt sức giữa biển khơi mù mịt.  Bản năng thức tỉnh không chỉ để ta sống sót, mà để ta nhận ra một chân lý tỉnh táo hơn: Mọi cái hố cheo leo nhất đều có những kẽ hở để leo lên, chỉ là trong cơn hoảng loạn, đôi mắt ta đã vô tình từ chối nhìn thấy chúng.  Khi không có bất kỳ sự giúp đỡ nào và tương lai dường như chỉ là một màn sương dày đặc, đó không phải là dấu chấm hết mà là lúc ta buộc phải thay đổi tầm nhìn. Thay vì cố nhìn về phía chân trời xa xôi đang bị che khuất, hãy học cách tập trung vào một mét trước mặt.  Một hướng đi đúng đắn thường không xuất hiện như một con đường cao tốc rực rỡ ngay lập tức. Nó bắt đầu từ một mẩu đá nhỏ để bám tay, một lối mòn mờ nhạt mà ta chỉ thấy được khi đã bình tâm lại.  Rắc rối vốn luôn có kẽ hở và mọi nút thắt đều có logic của riêng nó. Sự im lặng của cuộc đời lúc này không phải là sự bỏ mặc mà là khoảng lặng cần thiết để ta lắng nghe sức mạnh nội tại.  Khi đứng trước những nút thắt chằng chịt, điều đáng sợ nhất không phải là rắc rối, mà là sự hoảng loạn của chính mình. Càng vùng vẫy trong lo sợ, ta càng siết chặt thêm những sợi dây đang trói buộc, càng vội vã muốn thoát ra, ta càng dễ sa chân vào những hố sâu khác.  Vì vậy, việc quan trọng nhất lúc này không phải là tìm kiếm một phép màu xa xôi, mà là phải giữ cho bằng được một cái đầu lạnh. Hãy hít một hơi thật sâu để nhận ra rằng: cái gì cũng có cách giải quyết, chỉ là tâm trí mình đang rối bời.  Dù đó chỉ là một công việc nhỏ nhất, một nhiệm vụ dang dở hay một thói quen kỷ luật mỗi ngày, hãy dồn toàn bộ sự chú tâm vào nó. Khi cậu tập trung giải quyết từng việc một, sự hỗn loạn sẽ bắt đầu có trật tự và cảm giác bất lực sẽ dần bị thay thế bởi sự tự tin của người đang nắm quyền kiểm soát. Đừng cố giải cả một bài toán lớn khi chưa đi qua từng bước nhỏ. Hãy tin rằng mỗi việc cậu hoàn thành tử tế lúc này chính là một viên gạch xây nên lối thoát cho ngày mai. Cứ bình tĩnh mà bước, cứ kiên trì mà gỡ. Khi tâm đủ tĩnh, con đường vốn dĩ mù mịt sẽ tự khắc hiện rõ từng lối đi…” #deepthought #tiemmeosuytu #gocnhincuocsong #chualanh #hanhphuc
“Cuộc đời vốn dĩ không phải là một người thầy tận tâm cầm tay chỉ việc mà là một thao trường đầy khắc nghiệt. Nó không cho chúng ta xem trước kịch bản, cũng chẳng cho ta thời gian để chuẩn bị tâm lý. Đời cứ thế ném ta vào giữa những cơn dông bão, vào những rắc rối bủa vây, rồi lạnh lùng đứng bên lề quan sát ta vùng vẫy trong cô độc. Chính trong khoảnh khắc cận kề với sự gục ngã, khi đôi chân không còn chạm đất và hơi thở trở nên gấp gáp, bản năng sinh tồn mới thực sự thức tỉnh. Chúng ta nhận ra rằng, những bài học đạo đức hay những lời khuyên hoa mỹ trên trang sách chẳng thể giúp ta nổi trên mặt nước. Chỉ có sự đau đớn của những lần “sặc nước”, sự mệt mỏi của đôi cánh tay rã rời mới dạy ta cách điều phối nhịp thở và làm chủ dòng xô của số phận. Đúng như người ta vẫn nói: “Dòng luôn đưa ta vào thế khó, có khó, có khổ… mới có khôn.” Thế nhưng, việc “tự bơi” không có nghĩa là ta cứ vùng vẫy vô định cho đến khi kiệt sức giữa biển khơi mù mịt. Bản năng thức tỉnh không chỉ để ta sống sót, mà để ta nhận ra một chân lý tỉnh táo hơn: Mọi cái hố cheo leo nhất đều có những kẽ hở để leo lên, chỉ là trong cơn hoảng loạn, đôi mắt ta đã vô tình từ chối nhìn thấy chúng. Khi không có bất kỳ sự giúp đỡ nào và tương lai dường như chỉ là một màn sương dày đặc, đó không phải là dấu chấm hết mà là lúc ta buộc phải thay đổi tầm nhìn. Thay vì cố nhìn về phía chân trời xa xôi đang bị che khuất, hãy học cách tập trung vào một mét trước mặt. Một hướng đi đúng đắn thường không xuất hiện như một con đường cao tốc rực rỡ ngay lập tức. Nó bắt đầu từ một mẩu đá nhỏ để bám tay, một lối mòn mờ nhạt mà ta chỉ thấy được khi đã bình tâm lại. Rắc rối vốn luôn có kẽ hở và mọi nút thắt đều có logic của riêng nó. Sự im lặng của cuộc đời lúc này không phải là sự bỏ mặc mà là khoảng lặng cần thiết để ta lắng nghe sức mạnh nội tại. Khi đứng trước những nút thắt chằng chịt, điều đáng sợ nhất không phải là rắc rối, mà là sự hoảng loạn của chính mình. Càng vùng vẫy trong lo sợ, ta càng siết chặt thêm những sợi dây đang trói buộc, càng vội vã muốn thoát ra, ta càng dễ sa chân vào những hố sâu khác. Vì vậy, việc quan trọng nhất lúc này không phải là tìm kiếm một phép màu xa xôi, mà là phải giữ cho bằng được một cái đầu lạnh. Hãy hít một hơi thật sâu để nhận ra rằng: cái gì cũng có cách giải quyết, chỉ là tâm trí mình đang rối bời. Dù đó chỉ là một công việc nhỏ nhất, một nhiệm vụ dang dở hay một thói quen kỷ luật mỗi ngày, hãy dồn toàn bộ sự chú tâm vào nó. Khi cậu tập trung giải quyết từng việc một, sự hỗn loạn sẽ bắt đầu có trật tự và cảm giác bất lực sẽ dần bị thay thế bởi sự tự tin của người đang nắm quyền kiểm soát. Đừng cố giải cả một bài toán lớn khi chưa đi qua từng bước nhỏ. Hãy tin rằng mỗi việc cậu hoàn thành tử tế lúc này chính là một viên gạch xây nên lối thoát cho ngày mai. Cứ bình tĩnh mà bước, cứ kiên trì mà gỡ. Khi tâm đủ tĩnh, con đường vốn dĩ mù mịt sẽ tự khắc hiện rõ từng lối đi…” #deepthought #tiemmeosuytu #gocnhincuocsong #chualanh #hanhphuc

About