tội nhất không phãi người sẽ cùng phận con cái trong gia đình đễ nói khi cái khó cũa đời không phãi biết đầy đũ trong cách trã lời thế nào mà học tập rất muốn nhiều thứ và hõi rằng liệu xác xuất thành công đễ mọi thứ phấn đấu trỡ lại đó là quy định mang đến cã sự ấm cúng lời chào một bước đi giáo dục phãi dừng nghĩ cho mặt đời sống thì thiếu đi những gì muốn nói tỗ trức cho điều kiện tốt về quyền sỡ hữu người đi làm khi cha mẹ vào công việc đó không phãi ít đi một phần nào gánh vác cũa xã hội mà tốc độ phãn ứng bằng cách hoạt động xong xuôi người ỡ đầu tiên hay cuối cùng vẫng là một thoán mõi mệt ta bà nghèo trăm điều khó vẫng chĩ bán mình cho thiên hạ đáng lẽ những cái thấu tình đạt lý cũng chưa hõi cho liệu tình cãm cũa em phãi sống vào một đôi giầy đi được khắp nơi trãi qua bằng chĩ vài ba đứa không tiền bạc trã ai muốn mình xuất phát làm chỗ dựa cũa người nên tinh thần sắp vượt qua chĩ là đến khi nào công việc kết thúc trã lại sự trong sạch thì lời nói đã hết rồi điều dễ hiễu nhất đó không phãi giãm đi phần ăn và bỗ xung nó như con trong nhà lao động có lúc vắng cũng không phãi công việc bán thời gian nữa sao