@tichakidsboutique1: #meilleur adresse trousseau#abobopk18#tiktok

tichakidsboutique1
tichakidsboutique1
Open In TikTok:
Region: CI
Friday 14 August 2026 10:05:31 GMT
3568
148
11
15

Music

Download

Comments

vanoushbebe1
Vane cœur🤍🤍✝️ :
C’est combien
2026-08-14 10:26:10
1
natarsha6
Ňàtàshà Àbù :
Wow
2026-08-14 10:24:12
1
laurianedidi
Lauriane Didi :
combien ooooh
2026-08-23 16:03:11
0
mawazaracisse
ZARA DAME TIENÉ :
c’est combien
2026-08-17 12:30:33
1
ciss.kardja5
Cissé Kardja :
❤️❤️❤️
2026-08-14 10:43:27
1
blanche.doumbia
🧿blanche doumbia 🍒🇨🇮❤🇲🇱 :
❤️❤️❤️
2026-08-14 10:39:06
1
hourisoa
OUMI LA JOIE :
🥰🥰🥰
2026-08-31 21:14:33
0
To see more videos from user @tichakidsboutique1, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Mẹ gọi tôi về chỉ để sửa một bóng đèn. Tôi cáu vì phải chạy hơn 20km… rồi phát hiện bóng đèn vẫn sáng. Chiều hôm đó tôi đang làm dở việc thì mẹ gọi. “Con rảnh không? Về thay giúp mẹ cái bóng đèn phòng khách. Nó cứ chập chờn.” Tôi nhìn đồng hồ, hơi khó chịu. “Mẹ gọi chú Tư hàng xóm thay giúp cũng được mà. Con cách hơn 20km.” Mẹ im một chút rồi nói: “Ừ… nếu bận thì thôi.” Không hiểu sao nghe câu ấy, tôi lại lấy chìa khóa xe. Suốt quãng đường về, tôi vẫn thấy bực. Chỉ một cái bóng đèn, mua cái mới rồi vặn vào chưa đến năm phút, vậy mà tôi mất gần một tiếng cả đi lẫn về. Đến nhà, mẹ đã đứng ngoài cổng. “Về rồi à con?” Tôi đi thẳng vào phòng khách, ngẩng lên. Bóng đèn đang sáng. Tôi bật tắt công tắc mấy lần. Vẫn sáng bình thường. “Mẹ bảo nó hỏng chỗ nào?” Mẹ nhìn lên rồi nói: “Lúc sáng nó chớp mấy cái. Giờ lại được rồi à?” Tôi kéo ghế, tháo bóng xuống kiểm tra. Không lỏng. Đui đèn cũng chẳng có vấn đề gì. Tôi bắt đầu khó chịu: “Có sao đâu mẹ. Lần sau mấy việc thế này mẹ nhờ người gần nhà giúp, chứ con chạy về xa lắm.” Mẹ chỉ “ừ” một tiếng. Tôi vừa cất đồ thì mẹ hỏi: “Ăn cơm chưa?” “Con ăn sau cũng được. Con về luôn, còn việc.” “Ừ.” Mẹ đi vào bếp. Một lát sau, bà bê ra đĩa cá kho, bát canh rau và chén nước chấm. Toàn món tôi thích. Trên bàn đã có sẵn hai cái bát. Tôi nhìn mâm cơm rồi hỏi: “Mẹ nấu từ bao giờ mà nhanh thế?” Mẹ vừa xới cơm vừa đáp: “Thì… trưa còn ít cá, mẹ kho lại.” Nhưng nồi cá vẫn còn nóng. Tôi không nói gì nữa. Bữa cơm hôm ấy mẹ nói toàn những chuyện chẳng có gì quan trọng. Cây ổi sau nhà vừa ra quả. Con mèo hàng xóm lại sang nằm trước cửa. Mấy hôm nay trời tối sớm. Còn tôi vừa ăn vừa nhìn điện thoại. Được chừng hai mươi phút, tôi đứng dậy: “Con đi nhé mẹ.” Mẹ cũng đứng lên. Bà đi theo tôi ra tận cổng rồi hỏi: “Tuần sau con có bận không?” “Chắc có mẹ ạ. Sao thế?” Mẹ lắc đầu: “Không có gì. Mẹ hỏi vậy thôi.” Tôi nổ máy. Đi được một đoạn, tôi chợt nhớ đến cái bóng đèn. Rồi nhớ nồi cá còn nóng. Hai cái bát đã đặt sẵn. Và câu “nếu bận thì thôi” của mẹ lúc chiều. Tôi tấp xe vào lề. Có một điều trước đó tôi chưa từng nghĩ tới: Ngày bé, mẹ gọi: “Về ăn cơm!” Tôi chỉ chạy về. Lớn lên, mỗi lần mẹ gọi, câu đầu tiên của tôi lại là: “Có việc gì không mẹ?” Có lẽ tôi hỏi câu ấy quá nhiều lần. Nhiều đến mức một ngày nào đó, mẹ bắt đầu nghĩ rằng muốn gọi con về… thì phải có một việc gì đó. Một bóng đèn chập chờn. Một cái vòi nước bị lỏng. Một chiếc điện thoại “tự nhiên không nghe được”. Những việc nhỏ đến mức tôi từng thấy phiền. Nhưng có khi thứ mẹ cần sửa chưa bao giờ là cái bóng đèn. Mẹ chỉ cần một lý do đủ hợp lý để đứa con đang bận chịu chạy hơn 20km về nhà. Tôi quay xe. Khi tôi về đến nơi, mẹ đang dọn mâm. Thấy tôi bước vào, bà ngạc nhiên: “Quên gì à con?” Tôi nhìn cái bóng đèn vẫn sáng trên đầu rồi kéo ghế ngồi xuống. “Không. Con quên ăn thêm bát cơm.” Mẹ cười: “Lớn rồi mà còn đoảng.” Bà quay vào bếp lấy bát. Lần này tôi để điện thoại úp xuống bàn. Mẹ lại kể chuyện cây ổi. Chuyện con mèo hàng xóm. Chuyện mấy thứ chẳng quan trọng chút nào. Tôi ngồi nghe hết. Trước khi về, tôi thay cho mẹ một bóng đèn mới dù bóng cũ vẫn còn sáng. Mấy hôm sau mẹ gọi. Tôi vừa bắt máy, bà nói: “Không có việc gì đâu. Mẹ chỉ…” Tôi cắt ngang: “Cuối tuần con về ăn cơm nhé.” Đầu dây bên kia im vài giây. Rồi mẹ nói: “Ừ. Về thì mẹ nấu cá.” Đến lúc ấy tôi mới hiểu: Ngày còn bé, tôi chẳng cần lý do để về nhà. Chỉ không biết từ bao giờ, mẹ lại phải nghĩ ra một lý do để gọi tôi về. #chuyendoi #tamtrang #fyp #xuhuongtiktok
Mẹ gọi tôi về chỉ để sửa một bóng đèn. Tôi cáu vì phải chạy hơn 20km… rồi phát hiện bóng đèn vẫn sáng. Chiều hôm đó tôi đang làm dở việc thì mẹ gọi. “Con rảnh không? Về thay giúp mẹ cái bóng đèn phòng khách. Nó cứ chập chờn.” Tôi nhìn đồng hồ, hơi khó chịu. “Mẹ gọi chú Tư hàng xóm thay giúp cũng được mà. Con cách hơn 20km.” Mẹ im một chút rồi nói: “Ừ… nếu bận thì thôi.” Không hiểu sao nghe câu ấy, tôi lại lấy chìa khóa xe. Suốt quãng đường về, tôi vẫn thấy bực. Chỉ một cái bóng đèn, mua cái mới rồi vặn vào chưa đến năm phút, vậy mà tôi mất gần một tiếng cả đi lẫn về. Đến nhà, mẹ đã đứng ngoài cổng. “Về rồi à con?” Tôi đi thẳng vào phòng khách, ngẩng lên. Bóng đèn đang sáng. Tôi bật tắt công tắc mấy lần. Vẫn sáng bình thường. “Mẹ bảo nó hỏng chỗ nào?” Mẹ nhìn lên rồi nói: “Lúc sáng nó chớp mấy cái. Giờ lại được rồi à?” Tôi kéo ghế, tháo bóng xuống kiểm tra. Không lỏng. Đui đèn cũng chẳng có vấn đề gì. Tôi bắt đầu khó chịu: “Có sao đâu mẹ. Lần sau mấy việc thế này mẹ nhờ người gần nhà giúp, chứ con chạy về xa lắm.” Mẹ chỉ “ừ” một tiếng. Tôi vừa cất đồ thì mẹ hỏi: “Ăn cơm chưa?” “Con ăn sau cũng được. Con về luôn, còn việc.” “Ừ.” Mẹ đi vào bếp. Một lát sau, bà bê ra đĩa cá kho, bát canh rau và chén nước chấm. Toàn món tôi thích. Trên bàn đã có sẵn hai cái bát. Tôi nhìn mâm cơm rồi hỏi: “Mẹ nấu từ bao giờ mà nhanh thế?” Mẹ vừa xới cơm vừa đáp: “Thì… trưa còn ít cá, mẹ kho lại.” Nhưng nồi cá vẫn còn nóng. Tôi không nói gì nữa. Bữa cơm hôm ấy mẹ nói toàn những chuyện chẳng có gì quan trọng. Cây ổi sau nhà vừa ra quả. Con mèo hàng xóm lại sang nằm trước cửa. Mấy hôm nay trời tối sớm. Còn tôi vừa ăn vừa nhìn điện thoại. Được chừng hai mươi phút, tôi đứng dậy: “Con đi nhé mẹ.” Mẹ cũng đứng lên. Bà đi theo tôi ra tận cổng rồi hỏi: “Tuần sau con có bận không?” “Chắc có mẹ ạ. Sao thế?” Mẹ lắc đầu: “Không có gì. Mẹ hỏi vậy thôi.” Tôi nổ máy. Đi được một đoạn, tôi chợt nhớ đến cái bóng đèn. Rồi nhớ nồi cá còn nóng. Hai cái bát đã đặt sẵn. Và câu “nếu bận thì thôi” của mẹ lúc chiều. Tôi tấp xe vào lề. Có một điều trước đó tôi chưa từng nghĩ tới: Ngày bé, mẹ gọi: “Về ăn cơm!” Tôi chỉ chạy về. Lớn lên, mỗi lần mẹ gọi, câu đầu tiên của tôi lại là: “Có việc gì không mẹ?” Có lẽ tôi hỏi câu ấy quá nhiều lần. Nhiều đến mức một ngày nào đó, mẹ bắt đầu nghĩ rằng muốn gọi con về… thì phải có một việc gì đó. Một bóng đèn chập chờn. Một cái vòi nước bị lỏng. Một chiếc điện thoại “tự nhiên không nghe được”. Những việc nhỏ đến mức tôi từng thấy phiền. Nhưng có khi thứ mẹ cần sửa chưa bao giờ là cái bóng đèn. Mẹ chỉ cần một lý do đủ hợp lý để đứa con đang bận chịu chạy hơn 20km về nhà. Tôi quay xe. Khi tôi về đến nơi, mẹ đang dọn mâm. Thấy tôi bước vào, bà ngạc nhiên: “Quên gì à con?” Tôi nhìn cái bóng đèn vẫn sáng trên đầu rồi kéo ghế ngồi xuống. “Không. Con quên ăn thêm bát cơm.” Mẹ cười: “Lớn rồi mà còn đoảng.” Bà quay vào bếp lấy bát. Lần này tôi để điện thoại úp xuống bàn. Mẹ lại kể chuyện cây ổi. Chuyện con mèo hàng xóm. Chuyện mấy thứ chẳng quan trọng chút nào. Tôi ngồi nghe hết. Trước khi về, tôi thay cho mẹ một bóng đèn mới dù bóng cũ vẫn còn sáng. Mấy hôm sau mẹ gọi. Tôi vừa bắt máy, bà nói: “Không có việc gì đâu. Mẹ chỉ…” Tôi cắt ngang: “Cuối tuần con về ăn cơm nhé.” Đầu dây bên kia im vài giây. Rồi mẹ nói: “Ừ. Về thì mẹ nấu cá.” Đến lúc ấy tôi mới hiểu: Ngày còn bé, tôi chẳng cần lý do để về nhà. Chỉ không biết từ bao giờ, mẹ lại phải nghĩ ra một lý do để gọi tôi về. #chuyendoi #tamtrang #fyp #xuhuongtiktok

About