@kzn_9597: Mấy ngày nay, Jungkook nhận ra Taehyung có gì đó khác. Không phải lạnh nhạt. Ngược lại, hắn vẫn quan tâm cậu như trước. Sáng vẫn hỏi cậu muốn ăn gì. Chiều vẫn nhắn bảo nếu muốn đi đâu thì đợi hắn về. Tối vẫn để phần món tráng miệng Jungkook thích trong tủ lạnh. Nhưng đôi lúc, Jungkook bắt gặp Taehyung ngồi một mình rất lâu, ánh mắt nhìn xa xăm như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Cậu hỏi thì hắn chỉ cười. "Không có gì." Cho đến một buổi tối. Jungkook đang đi xuống cầu thang thì nghe tiếng Taehyung nói chuyện trong phòng làm việc. Cánh cửa không đóng hẳn. "...đến lúc rồi." Jungkook dừng bước. Giọng người ở đầu dây bên kia không nghe rõ, chỉ có giọng Taehyung lọt ra ngoài. "Anh sẽ giải quyết." Một khoảng im lặng. Rồi Taehyung nói: "Không thể kéo dài mãi được." Jungkook đứng yên. Tim cậu bỗng đập chậm lại. ' Không thể kéo dài mãi được ' Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Cậu không nghe thêm nữa. Lặng lẽ quay về phòng. ... Đêm đó, Jungkook nằm trên giường rất lâu nhưng không ngủ được. Cậu biết cuộc hôn nhân này vốn có thời hạn. Biết ngay từ đầu. Nhưng chẳng hiểu từ lúc nào, cậu đã quên mất điều đó. Quên rằng một ngày nào đó mình sẽ phải rời khỏi căn nhà này. Quên rằng những bữa cơm cùng nhau, những lần Taehyung chiều cậu, những buổi tối ngồi cạnh nhau... Có thể chỉ là một đoạn thời gian ngắn ngủi. Và điều khiến Jungkook buồn nhất là... Cậu không muốn nó kết thúc. Từ hôm đó, Jungkook bắt đầu tránh Taehyung. Không rõ ràng đến mức khiến người khác nhận ra. Chỉ là Taehyung hỏi: "Chiều nay em muốn đi đâu không?" Jungkook lắc đầu. "Không." "Em muốn ăn gì?" "Gì cũng được." "Em sao vậy?" "Em bình thường." Taehyung nhìn cậu. "Thật?" "Vâng" Nhưng Jungkook lại cúi đầu ăn rất nhanh. Taehyung không hỏi nữa. Hắn nghĩ có lẽ Jungkook đang mệt. Còn Jungkook lại nghĩ... Có lẽ Taehyung cũng không muốn hỏi. --- Một tuần sau. Jungkook bắt đầu thu dọn đồ. Cậu không mang nhiều. Chỉ những món đồ thật sự thuộc về mình. Quần áo. Sách. Một vài món đồ nhỏ. Chiếc móc khóa hình con thỏ Taehyung mua cho cậu. Jungkook cầm nó trong tay rất lâu. Cuối cùng vẫn bỏ vào túi. "Ít nhất..." Cậu cười buồn. "...cái này cho em giữ nhé." .... Chiều hôm đó, Taehyung về sớm hơn thường lệ. Vừa bước vào nhà, hắn đã gọi: "Jungkook?" Không có tiếng trả lời. Hắn đi lên tầng. Cửa phòng Jungkook đang mở. Taehyung bước vào. Rồi đứng khựng lại. Một chiếc vali đặt giữa phòng. Tủ quần áo trống đi một khoảng. Trên bàn cũng chẳng còn những món đồ Jungkook thường để lung tung. "Em đang làm gì vậy?" Jungkook đang gấp áo, nghe tiếng hắn thì dừng lại. "Anh về rồi." Taehyung nhìn chiếc vali. "Em đi đâu?" "Em chuyển ra." "Vì sao?" Jungkook im lặng. "Jungkook! " "Em đã nghe anh nói chuyện." Taehyung nhíu mày. "Chuyện gì?" "Hôm đó." Jungkook cúi xuống tiếp tục gấp đồ. "Anh nói không thể kéo dài mãi được." Taehyung sững người. "Em nghe thấy?" "Vâng" "Rồi em nghĩ anh nói về chúng ta?" Jungkook không trả lời. Taehyung bước tới. "Nhìn anh." Jungkook vẫn cúi đầu. "Em nghĩ anh muốn kết thúc cuộc hôn nhân này?" "Chẳng phải vậy sao?" Giọng cậu bắt đầu run. "Anh nói đến lúc rồi." "Anh nói sẽ giải quyết." "Anh còn nói không thể kéo dài mãi được." Jungkook ngẩng lên. "Vậy em ở lại làm gì nữa?" Taehyung im lặng. Jungkook cắn môi. "Em biết đây chỉ là hợp đồng." "Em biết hai năm rồi cũng phải kết thúc." "Nhưng..." Cậu quay mặt đi. "Em chỉ không nghĩ mình sẽ buồn đến vậy." Câu cuối cùng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí. Taehyung nhìn cậu. Rồi hắn bước tới, lấy chiếc áo Jungkook đang cầm đặt xuống. "Anh không nói về chúng ta." Jungkook ngẩn ra. "Anh nói về công việc." "Ông hỏi anh bao giờ mới chịu giao lại một dự án." Taehyung bật cười bất lực. "Anh nói không thể kéo dài mãi việc anh tự ôm hết mọi thứ." Jungkook đứng chết lặng. "...Công việc?" "Ừm" Cậu im lặng. Taehyung nhìn chiếc vali dưới đất rồi lại nhìn cậu. "Em thật sự định đi chỉ vì nghe được một nửa câu chuyện?" Jungkook lí nhí: "Em đâu biết..." "Đúng." Taehyung thở ra. "Em không biết." Hắn nhìn cậu thật lâu. Rồi bất chợt hỏi: "Nhưng nếu anh thật sự muốn kết thúc thì sao?" CÒN TRONG CMT
ăm chã
Region: VN
Saturday 15 August 2026 12:31:05 GMT
Music
Download
Comments
ăm chã :
@@
1/
Jungkook im lặng , tim như lệch đi một nhịp nhoi nhói đau
Taehyung bước gần hơn.
"Em sẽ đi thật à?"
Jungkook không trả lời.
Mắt cậu đỏ lên.
"Em không muốn."
Ba chữ rất nhỏ.
Nhưng đủ khiến Taehyung đứng yên.
Jungkook lau mắt.
"Em không muốn đi."
Taehyung nhìn cậu.
"Vậy tại sao lại thu dọn?"
"Vì em nghĩ anh không cần em nữa."
Taehyung khẽ nhắm mắt.
Một lúc sau, hắn bước đến trước mặt Jungkook.
"Anh cần em."
Jungkook ngẩng lên.
"Anh cần em hơn em nghĩ."
"Anh cần một người mỗi sáng làm căn nhà ồn ào lên."
" Cần một người cứ vài ngày lại kéo anh đi ăn."
"Anh cần người cứ nói 'em muốn ăn kem' dù vừa ăn no."
Jungkook bật cười trong nước mắt.
Taehyung cũng cười.
"Anh cần em ở đây."
Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu.
"Nhưng không phải vì hợp đồng."
"Không phải vì hai ông."
"Anh cần em vì..."
Taehyung dừng lại.
Lần đầu tiên, hắn không né tránh cảm xúc của mình nữa.
"Anh yêu em."
Jungkook sững người.
"Anh yêu em từ lúc nào, anh không biết."
"Chỉ biết rằng đến khi nghĩ em sẽ rời khỏi căn nhà này, anh mới nhận ra..."
Hắn khẽ cười.
"...anh sợ đến mức nào."
Jungkook nhìn hắn, nước mắt lại rơi xuống.
"Anh nói thật?"
"Thật."
"Không phải vì trách nhiệm? "
"Không."
"Không phải vì anh quen có em ở đây?"
"Không."
Taehyung đưa tay lau giọt nước mắt trên má cậu.
"Vì anh yêu em."
Jungkook bật khóc.
Taehyung khẽ ôm lấy cậu, nhưng chỉ vừa đủ để cậu có thể tựa vào hắn.
"Anh xin lỗi."
"Đừng."
Jungkook lắc đầu.
"Em cũng ngốc."
"Ừm"
"Anh cũng ngốc."
"Ừm, anh cũng ngốc"
Jungkook vừa khóc vừa cười.
"Vậy..."
"Hửm?"
"Em không chuyển nữa."
Taehyung bật cười.
"Anh cũng không cho em chuyển."
Jungkook ngẩng lên.
"Anh lấy quyền gì?"
Taehyung nhìn cậu.
"Không lấy quyền."
Hắn khẽ siết tay.
"Anh chỉ muốn em ở lại."
Jungkook nhìn hắn vài giây.
Rồi gật đầu.
"Được , em cũng chỉ muốn bên cạnh anh "
Vừa dứt câu Taehyung liền ôm cậu vòng lòng dỗ dành
"Đừng khóc, sưng mắt xinh của anh rồi"
"Của em mà"
"Ừm của em , nhưng anh yêu"
Chiếc vali vẫn nằm giữa căn phòng.
Nhưng lần này, không ai kéo nó đi nữa.
Trên bàn, bản hợp đồng từng quyết định số phận của hai người vẫn nằm đó.
Nhưng lần này, nó đã không còn giá trị
2026-08-15 12:35:32
26
♒ :
chờ ngoại truyện của sốppp🫶🏻
2026-08-15 14:23:42
2
bunny iu zấu 𐤀 :
peak vi xi eo quá là he
2026-08-15 13:06:22
1
𝒌𝒊𝒎 𝒎𝒊𝒖 🧸ྀི :
huuu lên h ngay i
2026-08-15 20:02:33
1
K🐰 :
ahhahahhaha nay siêu sớm luôn
2026-08-15 12:45:54
1
𐤀 :
Có pov mới hú tuii
2026-08-15 12:50:53
0
⋆. 𐙚 ˚ Yeon Seo 𖦹 ׂ 𓈒🐇 ೀ :
hay quóooo kbt có ngoại truyện ko
2026-08-15 13:06:06
0
˖Ი𐑼⋆𝗻𝗸𝗽 :
huu
2026-08-15 17:17:55
0
NieD :
Peak quá sốp ơi
2026-08-15 16:02:44
0
nqclynhh :
húuuu
2026-08-15 13:24:57
0
Pé Như(아미) :
Dô
2026-08-15 13:34:42
0
dn. :
hú
2026-08-15 13:09:58
0
mnianne :
Huuu
2026-08-15 14:48:42
0
Summer bán Táo 💭 :
dthhh 😚😚
2026-08-15 16:34:39
0
jonquille :
ỏoooo
2026-08-15 16:12:39
0
pgn :
ù ôi cưngg
2026-08-15 15:06:53
0
ăm chã :
@@
2/Bởi hai người từng bị đặt vào một cuộc hôn nhân...
Cuối cùng đã tự nguyện chọn nhau.
Không có thời hạn.
Không có điều khoản.
Không có bất kỳ ai đứng sau quyết định.
Chỉ có một câu hỏi.
Và hai người cùng trả lời:
Ở lại.
2026-08-15 12:36:11
14
md :
ăm chã ơi
2026-08-15 13:07:10
0
lnkh 𐤀 :
hphuc thế
2026-08-15 12:43:49
1
Cẩm Thụy :
hú
2026-08-15 13:01:33
0
Quỳnh Giao :
Có hú nhé
2026-08-15 13:17:07
0
♌️ :
huhuhuhuhuhuhuhuhuhhuhuuhuhuu end roi
2026-08-15 13:46:19
0
BTS💕💜 :
hú
2026-08-15 13:01:36
0
To see more videos from user @kzn_9597, please go to the Tikwm
homepage.