Toumyunk¹¹²⁰⁶ :
không biết mình thể hiện ra bên ngoài như nào, nhưng năm 10 tuổi, mình từng bật khóc liên tiếp vì 1 lời hỏi han của giáo viên trung tâm tiếng Anh. Lúc đấy mình không hiểu tại sao mình lại bật khóc như thế chỉ vì lời hỏi han: "Con đeo khẩu trang thế này có tiện ăn bỏng ngô không?". Có lẽ lúc đấy điều mình cần nhất là 1 lời hỏi han. Vì lúc đấy mình bị stress việc học chuyển cấp, gia đình có thêm em út, anh trai thân thiết lại lên đại học, cảm giác mình phải gồng gánh tự lớn với cảm giác bị bỏ rơi rất nhiều. Chỉ vì được bố để ý, nhắc mẹ mình mua cho mình cái mũ mới mà mình nghẹn lại. Cảm giác thiếu thốn sự quan tâm rất lớn. Rồi đến năm 20 tuổi, lại có thêm 1 người nói với mình rằng: " Tao cảm giác mày không được bố mẹ chiều nhỉ." Mình lại im bặt, không biết biện minh ra làm sao. Vì trước đây, 20 năm, chưa ai nói với mình câu đó. Nhưng lần này mình không khóc nữa. Bởi vì mình lại nghĩ có phải gia đình ai cũng hoàn hảo 100% đâu. Cũng 1 phần do tính cách mình, từ bé đến lớn tự xử lý vấn đề của bản thân, nên mình rất ngại nhờ vả, mình bị người khác nhận xét là hay ôm việc. Nhưng mình lại thấy mình chỉ làm việc của mình thôi, lại không nghĩ mình làm luôn cả việc của người khác. Mình ghét tính này của mình lắm, nên đâm ra cũng ít bạn, và hầu như không có bạn thân. Nên là, sửa được thì sửa đi, chứ tính cách như này sống cô độc lắm, không vui vẻ gì.
2026-08-15 19:32:08