@ahmedaldhraif: هذا هو إرث زايد، وهذي شيمة عيال زايد اللي نتباهى فيها قدام العالم. 🇦🇪 سيدي بوخالد @mohamedbinzayed : "المصداقية هي الكلمة... أغلى ما نملك." التزامنا بالعهد هو الكنز الحقيقي اللي نورّثه لعيالنا. عمار يا دار زايد 🤍 #محمد_بن_زايد #الإمارات #عيال_زايد

أحمد الظريف | Ahmed AlDhraif
أحمد الظريف | Ahmed AlDhraif
Open In TikTok:
Region: AE
Saturday 15 August 2026 16:05:53 GMT
18543
1196
65
302

Music

Download

Comments

zaidalmahmoud7
ابو زايد 🇱🇧 :
ان كان الكل ضدك فأنا ضد الكل
2026-08-15 22:13:56
43
rojda8224
🇴🇲M&777 :
الله يطول بعمر ابو خالد ايقونه السلام والعطاء والتواضع تحياتي 🫡
2026-08-16 07:14:53
15
tiktook8x8
بنت ابوها 🇦🇪 :
اغلى ما نملك انت يا بو خالد جعل عمرك يطول و جعلك ذخر
2026-08-15 23:48:02
13
faza.f11
faza.11 :
الكلام راحه نفسيه طاقه ايجابيه 🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪🇦🇪
2026-08-16 10:50:57
3
user5475953141692
ابو احمد :
الله يحفظك يابوخالد والله انك مدرسة للعالم كله كل شي فيك يدرس ربي يطول عمرك بالخير والبركة والقوة والعز…… مهما عشنا نخلص نخلص
2026-08-16 02:54:57
3
user7592403154131
إمراة خلقت لتكون ديفا🇱🇧 :
صح لسانك ياوجه الخير🥰
2026-08-16 12:20:58
1
appleuser63322551
appleuser63322551 :
الله يحفظه ويطول بعمره يارب العالمين
2026-08-16 08:44:59
2
abum7md20
abum7md :
حفظك الله ورعاك ❤️
2026-08-16 10:59:30
2
mayed96_
MD :
حاضر سيدي 🫡
2026-08-16 08:46:07
1
bashayer12691
B-Abudhabi :
هذا اللي يمثل الاسلام الصحيح ذكرت الرسول عليه افضل الصلاة والسلام ( الصادق الامين)
2026-08-16 10:27:59
4
user6629341675497
user6629341675497 :
2026-08-16 09:23:37
1
q_bader
قمرا💓 :
كلنا معك ❤️
2026-08-16 09:06:21
1
hisexcellenc60
صاحب السعادة :
2026-08-16 09:13:28
1
qaisertok
hawitai :
منطق
2026-08-16 03:47:16
1
To see more videos from user @ahmedaldhraif, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Ở bên cạnh anh, tôi cảm thấy một sự thân thuộc đến kỳ lạ. Anh ta là một người có chút tùy hứng, thỉnh thoảng lại thích nói chuyện thơ ca, dù... ừm, nó khá tệ. Nhưng anh ấy luôn đối xử với tôi vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn. Khi nghe anh kể về những áp lực với cấp trên, tôi tự nhiên cảm thấy đồng cảm và chia sẻ với anh những chuyện vụn vặt về công việc máy tính của mình. Nhìn anh bật cười trước sự lúng túng của tôi, trái tim tôi khẽ thắt lại. Một cảm giác tội lỗi và hoài niệm vô cớ dâng lên trong lòng. Tại sao tôi lại thấy mình như đang nợ người đàn ông này một thứ gì đó... có lẽ là từ kiếp trước, phải không nhỉ? Vào ngày thứ Sáu đó, anh mang đến một bó hoa rất đẹp, nói là chính tay anh trồng và tặng cho tôi. Tôi nhận lấy đóa hoa, ngửi mùi hương thanh khiết của nó, và đó là lúc thế giới của tôi hoàn toàn sụp đổ. Mùi hương này... không phải là hoa có thể xuất hiện ở thành phố này. Nó là Hoa Mặt Trăng cùng với Hoa Diên Vĩ. Và trong một góc ký ức đen tối vừa được khai mở, tôi nhìn thấy chính mình - dưới cái tên Gherman Sparrow, đã từng nhìn người đàn ông này đặt chính đóa hoa này lên một ngôi mộ ở ngoại ô Backlund. Ký ức như một trận lũ quét xé toạc đại não. Tôi không chỉ là Chu Minh Thụy đang sống ở thế kỷ 21. Hơn nữa, tôi là Klein Moretti. Và tôi cũng là Kẻ Khờ. Người đáng lẽ đang ngủ say trên sương xám để chống lại sự điên loạn, ô nhiễm và sự xâm chiếm của Thiên Tôn. Thành phố này, cuộc sống này, chỉ là một giấc mộng do linh tính của tôi tạo ra để tự xoa dịu chính mình trong lúc phong ấn. Nhưng tại sao Leonard lại ở đây? Trên cung đường trở về, Leonard đột ngột nắm lấy tay tôi. Đôi tay anh run rẩy, và rồi anh khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi xuống mu bàn tay tôi, kéo tôi từ sự bàng hoàng của một vị thần trở lại với thực tại phàm trần. Anh ôm lấy tôi, bờ vai rộng run lên bần bật, và câu nói lặp đi lặp lại của anh như một nhát dao đâm xuyên qua sự ngỡ ngàng của tôi:
Ở bên cạnh anh, tôi cảm thấy một sự thân thuộc đến kỳ lạ. Anh ta là một người có chút tùy hứng, thỉnh thoảng lại thích nói chuyện thơ ca, dù... ừm, nó khá tệ. Nhưng anh ấy luôn đối xử với tôi vô cùng dịu dàng và kiên nhẫn. Khi nghe anh kể về những áp lực với cấp trên, tôi tự nhiên cảm thấy đồng cảm và chia sẻ với anh những chuyện vụn vặt về công việc máy tính của mình. Nhìn anh bật cười trước sự lúng túng của tôi, trái tim tôi khẽ thắt lại. Một cảm giác tội lỗi và hoài niệm vô cớ dâng lên trong lòng. Tại sao tôi lại thấy mình như đang nợ người đàn ông này một thứ gì đó... có lẽ là từ kiếp trước, phải không nhỉ? Vào ngày thứ Sáu đó, anh mang đến một bó hoa rất đẹp, nói là chính tay anh trồng và tặng cho tôi. Tôi nhận lấy đóa hoa, ngửi mùi hương thanh khiết của nó, và đó là lúc thế giới của tôi hoàn toàn sụp đổ. Mùi hương này... không phải là hoa có thể xuất hiện ở thành phố này. Nó là Hoa Mặt Trăng cùng với Hoa Diên Vĩ. Và trong một góc ký ức đen tối vừa được khai mở, tôi nhìn thấy chính mình - dưới cái tên Gherman Sparrow, đã từng nhìn người đàn ông này đặt chính đóa hoa này lên một ngôi mộ ở ngoại ô Backlund. Ký ức như một trận lũ quét xé toạc đại não. Tôi không chỉ là Chu Minh Thụy đang sống ở thế kỷ 21. Hơn nữa, tôi là Klein Moretti. Và tôi cũng là Kẻ Khờ. Người đáng lẽ đang ngủ say trên sương xám để chống lại sự điên loạn, ô nhiễm và sự xâm chiếm của Thiên Tôn. Thành phố này, cuộc sống này, chỉ là một giấc mộng do linh tính của tôi tạo ra để tự xoa dịu chính mình trong lúc phong ấn. Nhưng tại sao Leonard lại ở đây? Trên cung đường trở về, Leonard đột ngột nắm lấy tay tôi. Đôi tay anh run rẩy, và rồi anh khóc. Những giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi xuống mu bàn tay tôi, kéo tôi từ sự bàng hoàng của một vị thần trở lại với thực tại phàm trần. Anh ôm lấy tôi, bờ vai rộng run lên bần bật, và câu nói lặp đi lặp lại của anh như một nhát dao đâm xuyên qua sự ngỡ ngàng của tôi: "Klein, cậu không được rời đi nữa, anh sẽ không kìm được lòng mà tỉnh dậy mất.” Tôi chết lặng. Hóa ra, không phải tôi là người duy nhất bị lạc trong giấc mơ này. Leonard... anh ấy đã tìm thấy tôi. Như chợt được gọi dậy từ cơn mê, tôi đã hiểu ra tất cả. Lúc này đây thần tính lạnh lùng vừa thức tỉnh trong tôi lập tức bị tình cảm con người của Chu Minh Thụy bóp nghẹt. Tôi nhìn bó hoa trong tay, rồi nhìn người đàn ông đang khóc nấc lên vì lo sợ tôi biến mất. Tôi không đẩy anh ra, cũng không một lần nữa để đưa anh trở lại thế giới thực như tôi đã từng làm. Tôi siết chặt lấy bàn tay đang run rẩy của anh, ngại đến nỗi phải ngoảnh đầu đi hướng khác để giấu đi sự bối rối của mình. Nếu đây là một giấc mơ tàn nhẫn, và nếu sự tỉnh mộng của tôi sẽ khiến anh phải rời đi… vậy thì tôi nguyện ý điên cuồng một lần, quên đi tất cả một lần nữa. "Em sẽ không đi đâu cả, Leonard..." Tôi thì thầm chỉ để anh và tôi nghe thấy, dùng chút hơi ấm đầy nhân tính cuối cùng của mình để bao bọc lấy anh dưới cơn mưa hạ. "Em ở đây với anh, sẽ không rời đi đâu." #CapCut #lotm #fiction #klein #lordofthemysteries

About