@anwar.osthaz: Say Alhamdulillah😢 #fyp #relatable #alhamdulillah #allah #thankgod

OSTHAZ🧑🏿‍🦱
OSTHAZ🧑🏿‍🦱
Open In TikTok:
Region: NG
Saturday 15 August 2026 22:34:48 GMT
52390
9684
321
453

Music

Download

Comments

ab.my.g
Ařåb 🔫Møñěy 😈Gëñğ🤑🔥💵😎 :
Alhamdulilah for the gift of life and lslam
2026-08-19 13:42:39
1
shimwa116
Rosey🥳💝 :
I always say Alhamdulillah but I'm a Christian 😅
2026-08-16 13:04:14
114
eshshop.id
esh shop :
ya Allah please forgive me
2026-08-20 00:02:45
0
raithar33
raithar33 :
You make good message content, Mashallah, but please remove the background music.
2026-08-19 06:46:04
0
saadbaloch254
ℚ𝕦𝕖𝕥𝕥𝕒 𝕡𝕚𝕘𝕠𝕟𝕤 :
Good msg 👍
2026-08-20 17:38:17
0
medmomo2508
medmomo2508 :
What you have today, others dream of having but don’t. Know how to appreciate it and be grateful, because Allah does not give us all the same blessings or the same trials. Each of us carries what God has destined for us, so appreciate what you have before it’s too late. 🤲🏽❤️
2026-08-16 01:44:05
31
alfaaz.e.dil35
🌙 الفاظِ دل 🥀🖤 :
good massage bro👑
2026-08-19 11:50:15
0
manbashcash
Manbash :
All praise and thank belongs to Allah (S.W)
2026-08-20 17:36:31
1
adammusaabdullah6
hajara adamu :
alhamdulillah in every sedation and condition i lost my only daughter last month my dad's one year,and my aunt yesterday i lost my house am living in hotel right now but alhamdulillah am healthy am i life
2026-08-18 19:07:19
8
sheikhsourovahmed425
_BartyBoy_ :
ignore na krna
2026-08-17 15:03:36
23
user21854977483290
CHAMALE JR :
what u have someone else is lacking it,always say alhamudulillah
2026-08-15 22:40:41
11
c00lkidd072h
abdo : عبد الرحمن :
الحمد الله على نعمة الإسلام والمسلمين في كل مكان في العالم العربي والإسلامي من خلال هذا العام في كل مكان في العالم
2026-08-15 22:42:21
15
my_simplelife
Queen :
الحمدللہ رب العالمین 🤲
2026-08-19 06:13:43
4
s_i_ga
S_I_G❤️A :
ALHAMDOULILAH ❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
2026-08-15 22:43:16
9
oumashrafklothings
ZMA klothing & more :
Alhamdulilah
2026-08-17 16:46:51
5
too_serious01
𓃠 ᴺᵒᵗ ᵃ ˡᵃᵈʸ ᵒᶠ ᵈᵘⁿʸᵃ♡🇵🇸 :
الحمدلله💜💜💜💜
2026-08-18 15:09:01
2
lashari.baloch392
❥q͒u͒єєn͒➳♥ :
Allahamdullah
2026-08-17 07:54:45
2
shhh64840
Shhh :
drama name pls
2026-08-20 00:34:16
1
janm.ali.ali00
janm ali ali :
Alhamdullilah
2026-08-17 11:12:30
1
irtaqamalik345
ارتقاءمللک :
الحمداللہ
2026-08-20 10:25:24
1
a.kiran2
️ :
Every moment, every hour, O Allah, I thank You.
2026-08-18 10:42:01
1
horpeyemi1166
horpeyemi :
God I thank you all I have to say is alhamdulillah
2026-08-18 11:50:22
3
To see more videos from user @anwar.osthaz, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Càng đi qua nhiều mùa, đôi vai dường như càng quen với việc tự mang lấy phần hành lý của mình. Những ngày còn nhỏ, một bàn tay đưa ra có thể khiến lòng vui đến rất lâu. Lớn thêm một chút, sự giúp đỡ vẫn còn là điều dễ dàng đón nhận. Rồi đến một đoạn đường nào đó, một lời hỏi han quá nhiều, một bàn tay chìa ra quá lâu hay một món quà đến không đúng lúc lại khiến lòng sinh ra đôi chút ngần ngại. Có lẽ không phải vì sự tử tế trở nên kém quý giá, mà bởi càng trưởng thành, con người càng hiểu phía sau mỗi sự giúp đỡ đôi khi còn có những điều khó gọi tên. Một cái cây lớn lên giữa mưa nắng thường tự học cách tìm nước, bám rễ và chống chọi với gió. Đến khi đã đủ cao, một cơn mưa nhỏ cũng không còn khiến nó ngã xuống. Nhưng điều đó không có nghĩa một cành cây không thể đón lấy giọt nước khi mùa khô kéo dài. Rễ sâu không phải để từ chối mưa, mà để biết khi nào cần tự đứng vững và khi nào có thể đón nhận sự dịu dàng từ bên ngoài. Có những người càng lớn càng ngại mang ơn. Ngại một ngày nào đó sự giúp đỡ trở thành một món nợ vô hình. Ngại nhận quá nhiều rồi chẳng biết phải trả lại bằng cách nào. Ngại để người khác nhìn thấy những lúc yếu lòng, bởi đã quen với hình ảnh luôn có thể tự thu xếp mọi chuyện. Thế rồi, đôi khi một chiếc vali quá nặng không phải vì bên trong có quá nhiều thứ, mà vì đôi tay cứ nhất định phải tự mang tất cả. Cuộc sống vốn không phải một hành trình được thiết kế để mọi đoạn đường đều đi một mình. Có những con dốc cần thêm một bàn tay kéo lên. Có những ngày mưa cần một chiếc ô được che chung. Có những lúc một lời hỏi thăm đúng lúc cũng đủ làm quãng đường bớt lạnh hơn rất nhiều. Đón nhận sự tử tế không nhất thiết đồng nghĩa với yếu đuối. Một cánh cửa mở ra để đón ánh sáng cũng không vì thế mà mất đi giá trị của riêng mình. Một dòng sông nhận thêm nước từ những nhánh nhỏ vẫn tiếp tục chảy về phía biển theo hướng của nó. Có lẽ điều khó nhất khi trưởng thành không phải là học cách tự lập, mà là học được ranh giới giữa tự lập và tự gồng mình. Tự đứng lên sau một lần vấp ngã là đáng quý. Nhưng nếu có một bàn tay đủ chân thành được đưa ra, việc nắm lấy đôi khi cũng chẳng làm bước chân kém mạnh mẽ hơn. Tự giải quyết những vấn đề của cuộc sống là một năng lực. Biết nói rằng “đoạn đường này hơi nặng” cũng có thể là một dạng thành thật với chính nội tâm. Rồi sẽ có những sự giúp đỡ chẳng cần hoàn trả bằng một điều gì quá lớn. Một ngày nào đó, sự tử tế nhận được hôm nay có thể được trao lại cho một người khác đang đứng ở nơi từng đứng. Giống như một ngọn đèn chuyền ánh sáng sang ngọn đèn bên cạnh, chẳng vì cho đi mà ánh sáng ban đầu trở nên ít hơn. Càng lớn, có lẽ càng nên giữ lại một chút mềm mại giữa rất nhiều điều buộc phải mạnh mẽ. Đủ độc lập để tự bước đi, nhưng cũng đủ cởi mở để đón nhận một bàn tay khi cần. Đủ tự trọng để không phụ thuộc, nhưng cũng đủ bình thản để hiểu rằng đôi khi được yêu thương, được giúp đỡ và được chở che cũng là một phần rất đẹp của hành trình trưởng thành. Bởi đôi vai mạnh mẽ đến đâu cũng vẫn có lúc cần được nghỉ. Và một hành trình đủ dài có lẽ không chỉ được tạo nên bởi những bước chân tự mình đi qua, mà còn bởi những bàn tay từng âm thầm xuất hiện đúng lúc, để đoạn đường phía trước nhẹ hơn một chút.
Càng đi qua nhiều mùa, đôi vai dường như càng quen với việc tự mang lấy phần hành lý của mình. Những ngày còn nhỏ, một bàn tay đưa ra có thể khiến lòng vui đến rất lâu. Lớn thêm một chút, sự giúp đỡ vẫn còn là điều dễ dàng đón nhận. Rồi đến một đoạn đường nào đó, một lời hỏi han quá nhiều, một bàn tay chìa ra quá lâu hay một món quà đến không đúng lúc lại khiến lòng sinh ra đôi chút ngần ngại. Có lẽ không phải vì sự tử tế trở nên kém quý giá, mà bởi càng trưởng thành, con người càng hiểu phía sau mỗi sự giúp đỡ đôi khi còn có những điều khó gọi tên. Một cái cây lớn lên giữa mưa nắng thường tự học cách tìm nước, bám rễ và chống chọi với gió. Đến khi đã đủ cao, một cơn mưa nhỏ cũng không còn khiến nó ngã xuống. Nhưng điều đó không có nghĩa một cành cây không thể đón lấy giọt nước khi mùa khô kéo dài. Rễ sâu không phải để từ chối mưa, mà để biết khi nào cần tự đứng vững và khi nào có thể đón nhận sự dịu dàng từ bên ngoài. Có những người càng lớn càng ngại mang ơn. Ngại một ngày nào đó sự giúp đỡ trở thành một món nợ vô hình. Ngại nhận quá nhiều rồi chẳng biết phải trả lại bằng cách nào. Ngại để người khác nhìn thấy những lúc yếu lòng, bởi đã quen với hình ảnh luôn có thể tự thu xếp mọi chuyện. Thế rồi, đôi khi một chiếc vali quá nặng không phải vì bên trong có quá nhiều thứ, mà vì đôi tay cứ nhất định phải tự mang tất cả. Cuộc sống vốn không phải một hành trình được thiết kế để mọi đoạn đường đều đi một mình. Có những con dốc cần thêm một bàn tay kéo lên. Có những ngày mưa cần một chiếc ô được che chung. Có những lúc một lời hỏi thăm đúng lúc cũng đủ làm quãng đường bớt lạnh hơn rất nhiều. Đón nhận sự tử tế không nhất thiết đồng nghĩa với yếu đuối. Một cánh cửa mở ra để đón ánh sáng cũng không vì thế mà mất đi giá trị của riêng mình. Một dòng sông nhận thêm nước từ những nhánh nhỏ vẫn tiếp tục chảy về phía biển theo hướng của nó. Có lẽ điều khó nhất khi trưởng thành không phải là học cách tự lập, mà là học được ranh giới giữa tự lập và tự gồng mình. Tự đứng lên sau một lần vấp ngã là đáng quý. Nhưng nếu có một bàn tay đủ chân thành được đưa ra, việc nắm lấy đôi khi cũng chẳng làm bước chân kém mạnh mẽ hơn. Tự giải quyết những vấn đề của cuộc sống là một năng lực. Biết nói rằng “đoạn đường này hơi nặng” cũng có thể là một dạng thành thật với chính nội tâm. Rồi sẽ có những sự giúp đỡ chẳng cần hoàn trả bằng một điều gì quá lớn. Một ngày nào đó, sự tử tế nhận được hôm nay có thể được trao lại cho một người khác đang đứng ở nơi từng đứng. Giống như một ngọn đèn chuyền ánh sáng sang ngọn đèn bên cạnh, chẳng vì cho đi mà ánh sáng ban đầu trở nên ít hơn. Càng lớn, có lẽ càng nên giữ lại một chút mềm mại giữa rất nhiều điều buộc phải mạnh mẽ. Đủ độc lập để tự bước đi, nhưng cũng đủ cởi mở để đón nhận một bàn tay khi cần. Đủ tự trọng để không phụ thuộc, nhưng cũng đủ bình thản để hiểu rằng đôi khi được yêu thương, được giúp đỡ và được chở che cũng là một phần rất đẹp của hành trình trưởng thành. Bởi đôi vai mạnh mẽ đến đâu cũng vẫn có lúc cần được nghỉ. Và một hành trình đủ dài có lẽ không chỉ được tạo nên bởi những bước chân tự mình đi qua, mà còn bởi những bàn tay từng âm thầm xuất hiện đúng lúc, để đoạn đường phía trước nhẹ hơn một chút.

About