Lương Đình Tân :
Trên đời vốn có một hạng người si tình, họ chỉ mong người trong mộng mãi là đoá hoa trên đỉnh cao không thể về tới, để nam tử trong thiên hạ đều chẳng ai xứng đáng, kể cả chính bản thân mình. Khó chấp nhận thì biết làm sao đây, tình duyên vốn không phải chuyện có thể tranh giành bằng cao thấp hay thắng thua. Có những người đi khắp núi sông cũng không gặp được người mình thương, có những người chỉ cần ngoảnh đầu lại đã gặp đúng người. Nếu đã không thể cưỡng cầu, vậy cũng chỉ đành ôm lấy một đoạn tương tư mà tự mình đau lòng. Gặp được nhau ít ra vẫn còn có thể an tâm rằng người ấy vẫn sống tốt giữa nhân gian. Còn những điều chưa nói, những tiếc nuối chưa thành cứ việc chôn thật lâu, giấu thật sâu nơi đáy lòng. Đợi đến một ngày tóc mai điểm bạc, ngoảnh đầu nhìn lại, có lẽ mới hiểu rằng năm ấy bản thân đau đến như vậy. Chẳng phải vì không có được người kia, mà bởi lần đầu tiên trong đời hiểu được thế nào là cầu mà không được. Xưa nay, những kẻ si tình nhất thế gian thường cũng là những người bị tình cảm làm cho thê thảm nhất. Nhưng cũng chính họ lại là những người hiểu rõ nhất một đạo lý giản đơn, thích một người vốn không phải nhất định phải có được người ấy. Có thể gặp nhau giữa biển người đã là một chuyện đáng để tự giễu mà uống cạn một chén rượu rồi. Thua thì thua, đau thì đau, nhưng ngày mai mặt trời vẫn mọc,đường dưới chân vẫn phải tiếp tục đi.
2026-08-16 19:33:37