@max.co.il: ⚠️אם הילדים שלכם משחקים במשחקי רשת, שימו לב לעוקץ הבא⚠️ שתפו והזהירו הורים אחרים #הונאה #עוקץ

max.co.il
max.co.il
Open In TikTok:
Region: IL
Sunday 16 August 2026 07:55:14 GMT
594511
836
15
2352

Music

Download

Comments

mordi6472
mordci arbel💫 :
אותי לא עשו באצבע
2026-08-16 19:08:50
9
oz555777
userxu3k6vyf6w :
מאיפה יש לילדים את פרטי האשראי של ההורים שלהם בכלל?, ממתי ילדים נוגעים בכרטיסי הארשראי של ההורים שלהם, מה זה צריך להיות?
2026-08-16 21:34:30
6
wryn0164gs1
אורין :
אסור לי
2026-08-19 14:56:06
0
user61812178243624
אורטל תורג׳מן :
חחח הנוכלים לא יכולים על אחת כמוני
2026-08-19 03:10:06
0
jaime1z0
Jaime1z0 :
ומאיפה לילד יש פרטי אשראי? אם הורה נותן לילד את פרטי האשראי הסרטון הזה אמור להיות להורים לא לילד
2026-08-18 06:26:20
0
user3461384326056
אריאל גיימינג :
תודה
2026-08-19 09:40:00
0
user7676966157822
חחחח :
צודק
2026-08-18 11:59:18
0
user9320565288395
אינה לנצמן :
вы все ругаете советы, а мы были в летних лагерях под присмотром , и стоило э о очень дёшево
2026-08-18 06:11:15
0
plirop
My name is Eliya🫶✨ :
@the shark 🦈 @בוט רצף @adir.61
2026-08-17 15:37:54
1
To see more videos from user @max.co.il, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Suốt cả buổi tối, Linh Linh không dám nhìn Mỹ Linh thêm lần nào nữa. Đêm khuya hơn. Gió thổi nhè nhẹ qua cửa sổ. Mỹ Linh đang nằm bỗng bật dậy. “ Linh. ” “ Dạ? ” “ Linh có nghĩ người đó cũng thích tui hong? ” Linh Linh siết chặt cây quạt. “ Dạ…chắc có…cô út đẹp với dễ thương mà…ai hỏng thích. ” Mỹ Linh cười tươi hẳn. “ Vậy Linh có thích hong? ” Chiếc quạt rơi “ cạch ” xuống nền. “ Dạ…con… ” “ Ưng hong? ” “ Dạ… ” “ NÓI! ” “ Dạ ưng…ưng lắm… ” Linh Linh nhắm mắt nói một lèo như sợ chậm chút nữa sẽ không còn can đảm. Mỹ Linh bật cười. Nụ cười tuổi mười bảy đẹp tới nao lòng. Em bước xuống giường, ôm chầm lấy cô. “ Vậy mai tui xin cha cho cưới mình nha. ” “ Dạ??? ” “ Chớ ưng rồi hổng cưới hả? ” Linh Linh đỏ bừng mặt. “ Nhưng…con hỏng xứng với cô út đâu… ” “ Có gì hỏng xứng? ” Mỹ Linh dụi đầu vô vai cô. “ Tui thương mình thiệt mà. ” Linh Linh ôm em trong tay mà tim đập muốn vỡ lồng ngực. Một người là cô út lá ngọc cành vàng. Một người chỉ là đứa ở được mua về. Nhưng mà… Ai cấm được lòng người thương nhau đâu. Sáng hôm sau. Ông bá hộ Khanh đang ngồi uống trà thì Mỹ Linh bước ra. Cũng đúng lúc cậu Minh từ tỉnh về. Em hít sâu một hơi. “ Con muốn cưới chị Linh. ” “ RẦM! ” Ông Khanh đập mạnh tay xuống bàn. “ MÀY ĐIÊN RỒI PHẢI HÔNG?! ” — Đêm đó, hai người dắt tay nhau bỏ trốn. Nhưng chưa kịp xuống ghe đã bị người làm bắt lại. Mỹ Linh bị lôi về phòng khóa cửa. Còn Linh Linh bị nhốt dưới kho sau nhà. Trói tay. Không cho gặp ai. Con Mén mỗi lần bưng cơm xuống còn cố tình nói: “ Cô út sắp cưới cậu Nam rồi đó. ” Mỗi lần nghe xong, Linh Linh lại ngồi thất thần cả buổi. Không ăn. Không uống. Mấy ngày đầu còn đập cửa đòi gặp Mỹ Linh. Mấy ngày sau… Chỉ ngồi im trong góc tối mà lặng lẽ khóc. — Đêm nào Mỹ Linh cũng khóc tới khàn giọng. Có lần em lén chạy xuống kho. Qua khe cửa thấy Linh Linh gầy rộc đi. “ Linh… ” Linh Linh ngẩng lên, cố cười. “ Cô út… ” “ Mình đau hong…? ” “ Hỏng đau. ” Xạo. Môi trắng bệch ra đó mà nói hỏng đau. Mỹ Linh khóc tới run người. “ Em hổng cưới đâu… ” “ Cưới đi mình. ” Em chết sững. “ …Mình nói cái gì? ” “ Đừng cãi ông nữa…tui hổng muốn mình khổ vì tui. ” Mỹ Linh bật khóc nức nở. Rồi đám cưới vẫn diễn ra. Rạp cưới dựng kín sân. Khôi Nam đứng tiếp khách cười nói đàng hoàng. Chỉ có cô dâu… Suốt buổi chẳng cười nổi một lần. Lúc ông mai đang đọc: “ Trăm năm hạnh phúc— ” “ Khoan đã. ” Cả rạp quay phắt lại. Tuấn Minh từ ngoài bước vô, tay ôm chồng giấy tờ. “ Đám cưới này hổng làm được đâu cha. ” Khôi Nam tái mặt. Tuấn Minh đặt xấp giấy xuống bàn. “ Con mới điều tra được ít chuyện hay ho của cậu Nam. ” Buôn gỗ quý trái phép. Làm giấy tờ giả. Cờ bạc trên Sài Thành. Nợ nần tùm lum. Cả rạp xôn xao dữ thần. Ông Khanh đứng bật dậy. “ Chuyện này là sao?! ” “ KHÔI NAM! ” Khôi Nam ú ớ chưa kịp nói thì ông Khanh đã đập bàn: “ MÀY CÂM MỒM!! ” Đám cưới rình rang phút chốc thành buổi vạch mặt. Mỹ Linh ngồi đó, nước mắt rơi lã chã. Lần đầu tiên… Có người đứng về phía em. Đêm đó, ông Khanh xuống kho gặp Linh Linh. Ông ngồi đối diện cô rất lâu mới hỏi: “ Bây có thương con út thiệc hong? ” “…Dạ có. ” “ Bây định nuôi sống nó bằng cách nào? ” “ Dạ…con sẽ đi làm… ” Ông Khanh thở hắt. “ Tao cho bây hai năm. ” Linh Linh ngẩng phắt lên. “ Đi theo thằng Minh học chữ, học làm việc. Chừng nào đủ bản lĩnh lo cho nó…tao gả. ” “ Thiệc hả ông?! ” “ Tao hổng cần con út tao sống giàu. Tao cần nó sống yên. ” Ông nói xong rồi cởi dây trói cho cô. Hai năm sau. Từ chỗ phụ ghi chép giấy tờ, giờ đã thành thư ký hành chính dưới quyền cậu Minh. Ai trong cơ quan cũng quý cô vì siêng năng với cẩn thận. Sáng mặc sơ mi quần tây đi làm. Chiều tan sở là chạy về nhà ăn cơm với vợ. Bữa cơm nhà bá hộ Trần giờ vui dữ lắm. Ông Khanh ngồi đầu bàn. Tuấn Minh ngồi kế bên đọc báo. Mỹ Linh thì ôm cứng tay Linh Linh. “ Mình, gắp em miếng cá coi. ” “ Ăn rau nữa nghen mình. ” “ Hông thích rau đâu. ” “ Hôm qua mình than nóng trong người mà. ” Ông Khanh nghe tới đó phải bỏ đũa xuống. “ Trời đất tụi bây bớt dính nhau chút coi. ” Mỹ Linh cười hì hì. “ Kệ tụi con chớ cha. ” Tuấn Minh nhìn cảnh đó chỉ biết lắc đầu cười. Ai ngờ đâu… Đứa em gái cứng đầu ngày nào. Cuối cùng cũng thật sự được gả cho người nó thương nhất. #pov
Suốt cả buổi tối, Linh Linh không dám nhìn Mỹ Linh thêm lần nào nữa. Đêm khuya hơn. Gió thổi nhè nhẹ qua cửa sổ. Mỹ Linh đang nằm bỗng bật dậy. “ Linh. ” “ Dạ? ” “ Linh có nghĩ người đó cũng thích tui hong? ” Linh Linh siết chặt cây quạt. “ Dạ…chắc có…cô út đẹp với dễ thương mà…ai hỏng thích. ” Mỹ Linh cười tươi hẳn. “ Vậy Linh có thích hong? ” Chiếc quạt rơi “ cạch ” xuống nền. “ Dạ…con… ” “ Ưng hong? ” “ Dạ… ” “ NÓI! ” “ Dạ ưng…ưng lắm… ” Linh Linh nhắm mắt nói một lèo như sợ chậm chút nữa sẽ không còn can đảm. Mỹ Linh bật cười. Nụ cười tuổi mười bảy đẹp tới nao lòng. Em bước xuống giường, ôm chầm lấy cô. “ Vậy mai tui xin cha cho cưới mình nha. ” “ Dạ??? ” “ Chớ ưng rồi hổng cưới hả? ” Linh Linh đỏ bừng mặt. “ Nhưng…con hỏng xứng với cô út đâu… ” “ Có gì hỏng xứng? ” Mỹ Linh dụi đầu vô vai cô. “ Tui thương mình thiệt mà. ” Linh Linh ôm em trong tay mà tim đập muốn vỡ lồng ngực. Một người là cô út lá ngọc cành vàng. Một người chỉ là đứa ở được mua về. Nhưng mà… Ai cấm được lòng người thương nhau đâu. Sáng hôm sau. Ông bá hộ Khanh đang ngồi uống trà thì Mỹ Linh bước ra. Cũng đúng lúc cậu Minh từ tỉnh về. Em hít sâu một hơi. “ Con muốn cưới chị Linh. ” “ RẦM! ” Ông Khanh đập mạnh tay xuống bàn. “ MÀY ĐIÊN RỒI PHẢI HÔNG?! ” — Đêm đó, hai người dắt tay nhau bỏ trốn. Nhưng chưa kịp xuống ghe đã bị người làm bắt lại. Mỹ Linh bị lôi về phòng khóa cửa. Còn Linh Linh bị nhốt dưới kho sau nhà. Trói tay. Không cho gặp ai. Con Mén mỗi lần bưng cơm xuống còn cố tình nói: “ Cô út sắp cưới cậu Nam rồi đó. ” Mỗi lần nghe xong, Linh Linh lại ngồi thất thần cả buổi. Không ăn. Không uống. Mấy ngày đầu còn đập cửa đòi gặp Mỹ Linh. Mấy ngày sau… Chỉ ngồi im trong góc tối mà lặng lẽ khóc. — Đêm nào Mỹ Linh cũng khóc tới khàn giọng. Có lần em lén chạy xuống kho. Qua khe cửa thấy Linh Linh gầy rộc đi. “ Linh… ” Linh Linh ngẩng lên, cố cười. “ Cô út… ” “ Mình đau hong…? ” “ Hỏng đau. ” Xạo. Môi trắng bệch ra đó mà nói hỏng đau. Mỹ Linh khóc tới run người. “ Em hổng cưới đâu… ” “ Cưới đi mình. ” Em chết sững. “ …Mình nói cái gì? ” “ Đừng cãi ông nữa…tui hổng muốn mình khổ vì tui. ” Mỹ Linh bật khóc nức nở. Rồi đám cưới vẫn diễn ra. Rạp cưới dựng kín sân. Khôi Nam đứng tiếp khách cười nói đàng hoàng. Chỉ có cô dâu… Suốt buổi chẳng cười nổi một lần. Lúc ông mai đang đọc: “ Trăm năm hạnh phúc— ” “ Khoan đã. ” Cả rạp quay phắt lại. Tuấn Minh từ ngoài bước vô, tay ôm chồng giấy tờ. “ Đám cưới này hổng làm được đâu cha. ” Khôi Nam tái mặt. Tuấn Minh đặt xấp giấy xuống bàn. “ Con mới điều tra được ít chuyện hay ho của cậu Nam. ” Buôn gỗ quý trái phép. Làm giấy tờ giả. Cờ bạc trên Sài Thành. Nợ nần tùm lum. Cả rạp xôn xao dữ thần. Ông Khanh đứng bật dậy. “ Chuyện này là sao?! ” “ KHÔI NAM! ” Khôi Nam ú ớ chưa kịp nói thì ông Khanh đã đập bàn: “ MÀY CÂM MỒM!! ” Đám cưới rình rang phút chốc thành buổi vạch mặt. Mỹ Linh ngồi đó, nước mắt rơi lã chã. Lần đầu tiên… Có người đứng về phía em. Đêm đó, ông Khanh xuống kho gặp Linh Linh. Ông ngồi đối diện cô rất lâu mới hỏi: “ Bây có thương con út thiệc hong? ” “…Dạ có. ” “ Bây định nuôi sống nó bằng cách nào? ” “ Dạ…con sẽ đi làm… ” Ông Khanh thở hắt. “ Tao cho bây hai năm. ” Linh Linh ngẩng phắt lên. “ Đi theo thằng Minh học chữ, học làm việc. Chừng nào đủ bản lĩnh lo cho nó…tao gả. ” “ Thiệc hả ông?! ” “ Tao hổng cần con út tao sống giàu. Tao cần nó sống yên. ” Ông nói xong rồi cởi dây trói cho cô. Hai năm sau. Từ chỗ phụ ghi chép giấy tờ, giờ đã thành thư ký hành chính dưới quyền cậu Minh. Ai trong cơ quan cũng quý cô vì siêng năng với cẩn thận. Sáng mặc sơ mi quần tây đi làm. Chiều tan sở là chạy về nhà ăn cơm với vợ. Bữa cơm nhà bá hộ Trần giờ vui dữ lắm. Ông Khanh ngồi đầu bàn. Tuấn Minh ngồi kế bên đọc báo. Mỹ Linh thì ôm cứng tay Linh Linh. “ Mình, gắp em miếng cá coi. ” “ Ăn rau nữa nghen mình. ” “ Hông thích rau đâu. ” “ Hôm qua mình than nóng trong người mà. ” Ông Khanh nghe tới đó phải bỏ đũa xuống. “ Trời đất tụi bây bớt dính nhau chút coi. ” Mỹ Linh cười hì hì. “ Kệ tụi con chớ cha. ” Tuấn Minh nhìn cảnh đó chỉ biết lắc đầu cười. Ai ngờ đâu… Đứa em gái cứng đầu ngày nào. Cuối cùng cũng thật sự được gả cho người nó thương nhất. #pov

About