@suyymottchut: #suyymottchut #fbtxuhuong

ᥫᩣѕυy мộт cнúт౨ৎ
ᥫᩣѕυy мộт cнúт౨ৎ
Open In TikTok:
Region: KR
Sunday 16 August 2026 09:13:39 GMT
44937
1934
46
838

Music

Download

Comments

nhinthaytamminh.2025
Nhìn Thấy Tâm Mình :
Yêu xa đã thiệt thòi rồi, cho cả đôi bên. Người ovtk mà còn yêu xa, xong người yêu còn là hoa hậu thân thiện thì kể mợt rồi! Không có cảm giác an toàn là đúng. Vì người ovtk ko thể có an toàn với cái gì đc. Có nắm chắc người đó trong tay, trong lòng,họ vẫn sợ. 1 ai đó vô tình nhìn người yêu mình thôi, họ cũng bật chế độ phòng thủ... Haizzz... Tự nhiên thấy khổ cho người yêu của người ovtk ghê.
2026-08-16 12:26:28
2
bin.vng87
Biển Vắng :
👀 yêuuu.....xaaa.......thếêê .......thuiii.....
2026-08-18 04:57:41
0
dyim21yw826p
dyim21yw826p :
Đúng vậy Anh a!
2026-08-17 09:09:48
0
bcsr0696
sỉn rụ 🐁 :
đúng
2026-08-16 10:42:37
1
baomini011
Bảomini♡☆♡ :
nhưng mấy ai hiểu cho mình😊😊
2026-08-17 04:27:22
0
urs1088927
Kim Thu Thạch Thị :
chúng mình yêu gần mình đừng yêu xa nữa mình yêu xa nhớ lắm cụt cung
2026-08-18 17:28:06
0
vk.cua.t1
TC🥰🥰 :
vẫn cứ y thôi🥰
2026-08-16 23:36:56
0
anhhoamg222
hoang anh :
2026-08-16 10:30:11
1
dinner_.2601
D :
yêu xa cũng mất, yêu gần cx mất nên là do người...
2026-08-16 10:50:06
0
bbijjekyeuak100
(☘.Mi.'🦋.'Dở.☘) :
cái eksợ nhất là sợak hog tin ethui
2026-08-16 10:53:33
0
tung2k2k
Nguyễn hữu tùng :
mình lại thik yêu xa . Nơi cho ta biết thế nào là sự chung thủy 🥰
2026-08-16 14:54:32
0
my.phm0045
Phạm My * _ * :
Và cuối cùng em thì cô đơn.. còn anh thì bên cô khác..🙂
2026-08-16 12:16:03
1
h2311202
Maria Nga :
@Ngọc Sơn 😔
2026-08-16 17:21:31
1
indran1576
DRAGON :
💕💕💕
2026-08-16 10:24:47
1
ptthao1810
pt.thảo :
@hai0220011 🥰
2026-08-17 20:03:22
1
von.i84
, :
😔😔😔
2026-08-17 05:40:34
0
tao_que_17
Lê Điển :
😌😌
2026-08-16 10:38:10
1
mayoi1995
Mâyy Ơiiiii☁️☁️ :
@H. Linh 🥺
2026-08-19 04:18:54
0
daoduong_99
Đào Dương :
😁😁😁
2026-08-18 16:31:16
0
daoduong_99
Đào Dương :
🥰🥰🥰
2026-08-18 16:31:25
0
tommtomm2003
Bật Như Tômm....😝🫶❤️ :
@Tuyên Kon❤️
2026-08-17 17:12:21
1
ha_te_le
Hà híp :
@Mạnh dũng
2026-08-17 02:57:29
0
minh03380
Minh Phạm ❤️❤️ :
😥😥😥
2026-08-17 00:03:13
0
vuquang44
Quang Vũ :
🥰🥰🥰
2026-08-16 22:01:31
0
bemunff08
Mun❤️Bi :
@Bi
2026-08-16 10:56:21
0
To see more videos from user @suyymottchut, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Thành tựu chỉ là những dấu chân đã khô trên con đường. Nó có thể nói ta đã đi bao xa, nhưng không biết được trong những đoạn đường ấy, ta đã bỏ lại bao nhiêu buổi chiều. Có một người đàn ông từng dành gần cả đời để xây một căn nhà. Ông xây rất chậm, từng viên gạch một. Mỗi khi có thêm tiền, ông lại mua một ít vật liệu. Ông bảo vợ: “Đợi anh xây xong, chúng ta sẽ sống thật thong thả.” Người vợ cười. Bà không hỏi bao giờ là “xong”. Hai mươi năm sau, căn nhà hoàn thành. Nhưng người vợ đã mất từ mùa đông trước. Buổi chiều đầu tiên trở về căn nhà mới, ông ngồi giữa phòng khách rộng, nhìn hai chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ. Một chiếc của ông. Chiếc còn lại vẫn để trống. Ngoài sân, nắng rơi lên những viên gạch mới, đẹp đến mức gần như lạnh lẽo. Ông chợt nhớ những năm tháng trước đây: hai người từng uống trà trong một căn phòng nhỏ, nơi mái nhà dột mỗi khi trời mưa. Khi ấy, ông luôn nghĩ mình đang sống tạm, còn cuộc đời thật sự sẽ bắt đầu sau này. Ông đã không nhận ra rằng “sau này” chỉ là một cái tên khác của những ngày đang trôi qua. Con người thường làm một điều kỳ lạ: dùng hiện tại để mua lấy tương lai, rồi một ngày dùng tương lai vừa có được để mua lại một hiện tại đã mất. Có lẽ trưởng thành không phải là biết cách đi xa hơn, mà là nhận ra mình đang đứng ở đâu. Một bữa cơm được ăn khi ta thực sự có mặt trong bữa cơm ấy. Một người đang nói và ta không vội nghĩ đến câu trả lời. Một buổi chiều không cần chụp lại, không cần biến thành kỷ niệm, không cần trở thành một điều có ích. Chỉ là buổi chiều. Chỉ là ánh sáng. Chỉ là người đang ngồi trước mặt ta. Và chỉ là ta, lần đầu tiên không chạy đi đâu cả. Thành tựu có thể khiến người khác nhớ đến tên ta. Nhưng sự hiện diện là thứ khiến ta không bỏ lỡ chính cuộc đời mình. Đến cuối cùng, điều buồn nhất có lẽ không phải là căn nhà chưa xây xong, con đường chưa đi hết, hay giấc mơ chưa thành. Mà là một ngày ta đứng trước tất cả những gì mình từng mong muốn, rồi chợt nhận ra: Mình đã có được chúng. Chỉ tiếc là người từng muốn chúng đã không còn ở đây. Ngoài cửa sổ, buổi chiều vẫn tiếp tục. Không ai vỗ tay. Không có thành tựu nào được ghi thêm. Chỉ có một người ngồi yên bên chiếc ghế trống, lần đầu hiểu rằng: Sống không phải là đi đến một nơi nào đó. Sống là đừng vắng mặt khi cuộc đời đang xảy ra.
Thành tựu chỉ là những dấu chân đã khô trên con đường. Nó có thể nói ta đã đi bao xa, nhưng không biết được trong những đoạn đường ấy, ta đã bỏ lại bao nhiêu buổi chiều. Có một người đàn ông từng dành gần cả đời để xây một căn nhà. Ông xây rất chậm, từng viên gạch một. Mỗi khi có thêm tiền, ông lại mua một ít vật liệu. Ông bảo vợ: “Đợi anh xây xong, chúng ta sẽ sống thật thong thả.” Người vợ cười. Bà không hỏi bao giờ là “xong”. Hai mươi năm sau, căn nhà hoàn thành. Nhưng người vợ đã mất từ mùa đông trước. Buổi chiều đầu tiên trở về căn nhà mới, ông ngồi giữa phòng khách rộng, nhìn hai chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ. Một chiếc của ông. Chiếc còn lại vẫn để trống. Ngoài sân, nắng rơi lên những viên gạch mới, đẹp đến mức gần như lạnh lẽo. Ông chợt nhớ những năm tháng trước đây: hai người từng uống trà trong một căn phòng nhỏ, nơi mái nhà dột mỗi khi trời mưa. Khi ấy, ông luôn nghĩ mình đang sống tạm, còn cuộc đời thật sự sẽ bắt đầu sau này. Ông đã không nhận ra rằng “sau này” chỉ là một cái tên khác của những ngày đang trôi qua. Con người thường làm một điều kỳ lạ: dùng hiện tại để mua lấy tương lai, rồi một ngày dùng tương lai vừa có được để mua lại một hiện tại đã mất. Có lẽ trưởng thành không phải là biết cách đi xa hơn, mà là nhận ra mình đang đứng ở đâu. Một bữa cơm được ăn khi ta thực sự có mặt trong bữa cơm ấy. Một người đang nói và ta không vội nghĩ đến câu trả lời. Một buổi chiều không cần chụp lại, không cần biến thành kỷ niệm, không cần trở thành một điều có ích. Chỉ là buổi chiều. Chỉ là ánh sáng. Chỉ là người đang ngồi trước mặt ta. Và chỉ là ta, lần đầu tiên không chạy đi đâu cả. Thành tựu có thể khiến người khác nhớ đến tên ta. Nhưng sự hiện diện là thứ khiến ta không bỏ lỡ chính cuộc đời mình. Đến cuối cùng, điều buồn nhất có lẽ không phải là căn nhà chưa xây xong, con đường chưa đi hết, hay giấc mơ chưa thành. Mà là một ngày ta đứng trước tất cả những gì mình từng mong muốn, rồi chợt nhận ra: Mình đã có được chúng. Chỉ tiếc là người từng muốn chúng đã không còn ở đây. Ngoài cửa sổ, buổi chiều vẫn tiếp tục. Không ai vỗ tay. Không có thành tựu nào được ghi thêm. Chỉ có một người ngồi yên bên chiếc ghế trống, lần đầu hiểu rằng: Sống không phải là đi đến một nơi nào đó. Sống là đừng vắng mặt khi cuộc đời đang xảy ra.

About