mệt :
lúc thì cảm thấy bản thân mình tệ, không xứng để đồng hành cùng họ, lúc thì đặt câu hỏi tại sao họ buồn, mình cũng buồn, nhưng không như ban đầu nữa, không ai hỏi han ai, ai cũng biết đối phương im lặng vì có hàng trăm suy nghĩ trong đầu nhưng rồi cũng chẳng ai chịu nói ra, cứ im lặng rồi im lặng, những vấn đề không được giải quyết trước khi đi ngủ thì nó sẽ nằm mãi ở đó như quả bom nổ chậm vậy, đến 1 lúc nào đó những lần như thế sẽ “ bùm “ 1 phát và không còn cách nào để cứu nữa. nếu hỏi mình có tiếc không thì mình sẽ trả lời ngay là mình rất tiếc, mình thương họ đến mức không dám nghĩ đến lúc họ rời đi, mà phải biết làm sao bây giờ? mình không có quá nhiều cách để giữ họ, rồi sẽ đến lúc họ sẽ rời bỏ mình đi, mình cũng chỉ biết chấp nhận mà thôi 😁
2026-08-26 19:36:27