@wijayaa4011: #remixlampung#kencengabizz😂😂#sulingsungkai🔥

art20
art20
Open In TikTok:
Region: ID
Monday 17 August 2026 02:43:57 GMT
19025
1158
25
178

Music

Download

Comments

bolergenk
Rikooo :
2026-08-17 04:37:42
2
kentatkecil12
ombimaa :
kenceng abis Iki mas
2026-08-17 14:17:30
1
gatauapaja01
🦅 :
2026-08-19 10:27:00
1
dikadika9122
{Rorr} :
asek
2026-08-19 08:12:36
1
m.nurulmustofa5
Aleksander :
2026-08-17 06:32:04
1
iqbalsukacritt
ℑ𝔔𝔅𝔄𝔏🕴 :
2026-08-17 05:41:54
2
wijayasptr21
ragah_lampung01 :
@2️⃣2️⃣ @Revaldo Nanda
2026-08-17 14:08:20
1
fliiiyyyy
𝑷𝒓𝒂𝒔𝒕𝒚𝒂 𝒗𝟐 :
@BUAHLILL @♣tiga~daun♣ @UyyD1t0♤🍀
2026-08-17 14:35:16
0
bnss3342
4j0'S3P7Izz😶‍🌫️ :
@4j0_F3RD14N🤙🏼
2026-08-18 06:48:21
0
bismillahrame88
Yusuf 𝟳𝟳𝟳 :
🥰🥰🥰
2026-08-17 12:30:06
0
zkki96
Zakyy🇦🇱 :
@IG : 505_SaTr!o🇦🇱 🤭
2026-08-19 06:11:04
0
To see more videos from user @wijayaa4011, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Nếu Có Thể Yêu Lại Từ Đầu Chương 4: Lần Đầu Tiên Chị Bước Về Phía Em Mùa xuân năm sau. Chiang Mai đón những ngày nắng dịu. Kao đứng trước cửa sổ phòng làm việc, ánh mắt dừng lại rất lâu trên tấm vé máy bay đặt trên bàn. Điểm đến. Bangkok. Đây là lần đầu tiên chị chủ động đến gặp Jane. Không phải vì công việc. Cũng không phải vì hai gia đình nhờ vả. Mà chỉ vì… Chị muốn gặp em. Sau khi đến Bangkok, Kao đứng dưới sảnh tòa nhà nơi Jane làm việc. Chị lấy điện thoại ra, chần chừ rất lâu rồi mới gửi một tin nhắn. “Chị đang ở dưới sảnh công ty em.” Chưa đầy hai phút sau, điện thoại của chị rung lên. “P’Kao?” “Chị đợi em một chút.” Khoảng mười phút sau. Jane bước ra khỏi tòa nhà. Cô mặc chiếc sơ mi trắng và quần tây màu be, mái tóc buộc gọn sau gáy. Nhìn thấy Kao, ánh mắt cô thoáng ngạc nhiên. “P’Kao.” “Sao chị đến đây mà không nói trước?” Kao khẽ cười. “Chị sợ em bận.” Jane nhìn chị vài giây rồi mỉm cười. “May mà em vừa họp xong.” Hai người cùng đi bộ dọc bờ sông Chao Phraya. Hoàng hôn phủ lên mặt nước một màu vàng nhạt. Khung cảnh yên bình đến lạ. Suốt quãng đường, phần lớn thời gian là im lặng. Không còn sự ríu rít của Jane như trước. Cũng không còn những câu hỏi hồn nhiên khiến Kao phải bật cười. Đến một lúc, Kao mới khẽ lên tiếng. “Em sống ở Bangkok có tốt không?” Jane gật đầu. “Dạ.” “Cũng có lúc mệt.” “Cũng có lúc muốn về nhà.” “Nhưng em thích cảm giác mỗi điều mình có hôm nay đều do tự mình cố gắng.” Kao nhìn nghiêng gương mặt cô. Lần đầu tiên chị nhận ra. Jane không còn là cô gái nhỏ luôn đứng phía sau mình nữa. Em đã đủ mạnh mẽ để tự bước đi. Trời dần tối. Hai người ghé vào một quán ăn nhỏ. Đó đều là những món Jane từng thích. Nhưng lần này, cô chỉ gọi vài món đơn giản. Kao mỉm cười. “Khẩu vị của em thay đổi nhiều thật.” Jane chống cằm nhìn ly trà. “Con người rồi cũng sẽ thay đổi.” “Có người thay đổi vì thời gian.” “Có người thay đổi vì một câu nói.” Kao khẽ sững lại. Chị hiểu. Jane không trách chị. Nhưng cũng không còn là Jane của ngày trước. Sau bữa ăn, Kao đưa Jane về căn hộ. Đứng dưới ánh đèn vàng nơi sảnh chung cư, chị gọi khẽ. “Jane.” “Dạ?” Kao hít một hơi thật sâu. “Chị có thể hỏi em một chuyện không?” Jane gật đầu. “Chị hỏi đi.” “Em hủy hôn…” “Có phải vì hôm đó em đã nghe thấy cuộc nói chuyện của chị với ba mẹ không?” Không gian bỗng lặng đi. Jane nhìn chị rất lâu. Rồi khẽ mỉm cười. “Đúng.” Chỉ một chữ. Nhẹ đến mức gần như tan vào gió. Nhưng lại khiến trái tim Kao nhói lên. “Xin lỗi.” Đó là lần đầu tiên Kao nói lời xin lỗi về chuyện năm ấy. Jane khẽ lắc đầu. “P’Kao.” “Chị không làm gì sai cả.” “Chị chỉ thành thật với cảm xúc của mình.” “Nếu đổi lại là em…” “Em cũng không muốn người mình yêu kết hôn với mình chỉ vì một lời hứa.” Kao cúi đầu. “Nhưng chị đã làm em tổn thương.” Jane mỉm cười. “Có.” “Em từng rất đau.” “Đau đến mức nghĩ rằng chỉ cần rời khỏi chị, mọi thứ sẽ khá hơn.” “Có lẽ…” “Đó là quyết định đúng nhất em từng đưa ra.” Những lời nói bình thản ấy khiến Kao nghẹn lại. Nếu là Jane của trước kia. Có lẽ cô sẽ ôm lấy chị và nói rằng mình không sao. Còn Jane của hôm nay. Không che giấu nỗi đau. Nhưng cũng không dùng nó để trách móc bất kỳ ai. Kao nhìn cô. Trong ánh mắt lần đầu tiên hiện lên sự chắc chắn mà chính chị cũng chưa từng nhận ra. “Jane.” “Dạ?” “Lần này…” “Chị muốn bắt đầu lại từ đầu.” Jane khẽ ngước nhìn chị. Kao mỉm cười. “Không phải vì hôn ước.” “Không phải vì ba mẹ.” “Cũng không phải vì chị sợ mất em.” “Chỉ là…” “Lần đầu tiên, chị biết người mình muốn cùng đi hết quãng đời còn lại là ai.” Jane im lặng. Một cơn gió đêm khẽ lướt qua giữa hai người. Rất lâu sau, cô mới mỉm cười. “P’Kao.” “Em cảm ơn chị.” “Nhưng lần này…” “Đến lượt em cần thời gian.” Nói xong, Jane cúi đầu chào chị rồi bước vào sảnh chung cư. Kao đứng yên nhìn theo. Chị không đuổi theo. Cũng không níu lại. Bởi chị hiểu. Có những khoảng cách… Chỉ có sự chân thành và thời gian mới có thể lấp đầy. #janeyeh #supassra_sp #kaojane #kaojanejanekao
Nếu Có Thể Yêu Lại Từ Đầu Chương 4: Lần Đầu Tiên Chị Bước Về Phía Em Mùa xuân năm sau. Chiang Mai đón những ngày nắng dịu. Kao đứng trước cửa sổ phòng làm việc, ánh mắt dừng lại rất lâu trên tấm vé máy bay đặt trên bàn. Điểm đến. Bangkok. Đây là lần đầu tiên chị chủ động đến gặp Jane. Không phải vì công việc. Cũng không phải vì hai gia đình nhờ vả. Mà chỉ vì… Chị muốn gặp em. Sau khi đến Bangkok, Kao đứng dưới sảnh tòa nhà nơi Jane làm việc. Chị lấy điện thoại ra, chần chừ rất lâu rồi mới gửi một tin nhắn. “Chị đang ở dưới sảnh công ty em.” Chưa đầy hai phút sau, điện thoại của chị rung lên. “P’Kao?” “Chị đợi em một chút.” Khoảng mười phút sau. Jane bước ra khỏi tòa nhà. Cô mặc chiếc sơ mi trắng và quần tây màu be, mái tóc buộc gọn sau gáy. Nhìn thấy Kao, ánh mắt cô thoáng ngạc nhiên. “P’Kao.” “Sao chị đến đây mà không nói trước?” Kao khẽ cười. “Chị sợ em bận.” Jane nhìn chị vài giây rồi mỉm cười. “May mà em vừa họp xong.” Hai người cùng đi bộ dọc bờ sông Chao Phraya. Hoàng hôn phủ lên mặt nước một màu vàng nhạt. Khung cảnh yên bình đến lạ. Suốt quãng đường, phần lớn thời gian là im lặng. Không còn sự ríu rít của Jane như trước. Cũng không còn những câu hỏi hồn nhiên khiến Kao phải bật cười. Đến một lúc, Kao mới khẽ lên tiếng. “Em sống ở Bangkok có tốt không?” Jane gật đầu. “Dạ.” “Cũng có lúc mệt.” “Cũng có lúc muốn về nhà.” “Nhưng em thích cảm giác mỗi điều mình có hôm nay đều do tự mình cố gắng.” Kao nhìn nghiêng gương mặt cô. Lần đầu tiên chị nhận ra. Jane không còn là cô gái nhỏ luôn đứng phía sau mình nữa. Em đã đủ mạnh mẽ để tự bước đi. Trời dần tối. Hai người ghé vào một quán ăn nhỏ. Đó đều là những món Jane từng thích. Nhưng lần này, cô chỉ gọi vài món đơn giản. Kao mỉm cười. “Khẩu vị của em thay đổi nhiều thật.” Jane chống cằm nhìn ly trà. “Con người rồi cũng sẽ thay đổi.” “Có người thay đổi vì thời gian.” “Có người thay đổi vì một câu nói.” Kao khẽ sững lại. Chị hiểu. Jane không trách chị. Nhưng cũng không còn là Jane của ngày trước. Sau bữa ăn, Kao đưa Jane về căn hộ. Đứng dưới ánh đèn vàng nơi sảnh chung cư, chị gọi khẽ. “Jane.” “Dạ?” Kao hít một hơi thật sâu. “Chị có thể hỏi em một chuyện không?” Jane gật đầu. “Chị hỏi đi.” “Em hủy hôn…” “Có phải vì hôm đó em đã nghe thấy cuộc nói chuyện của chị với ba mẹ không?” Không gian bỗng lặng đi. Jane nhìn chị rất lâu. Rồi khẽ mỉm cười. “Đúng.” Chỉ một chữ. Nhẹ đến mức gần như tan vào gió. Nhưng lại khiến trái tim Kao nhói lên. “Xin lỗi.” Đó là lần đầu tiên Kao nói lời xin lỗi về chuyện năm ấy. Jane khẽ lắc đầu. “P’Kao.” “Chị không làm gì sai cả.” “Chị chỉ thành thật với cảm xúc của mình.” “Nếu đổi lại là em…” “Em cũng không muốn người mình yêu kết hôn với mình chỉ vì một lời hứa.” Kao cúi đầu. “Nhưng chị đã làm em tổn thương.” Jane mỉm cười. “Có.” “Em từng rất đau.” “Đau đến mức nghĩ rằng chỉ cần rời khỏi chị, mọi thứ sẽ khá hơn.” “Có lẽ…” “Đó là quyết định đúng nhất em từng đưa ra.” Những lời nói bình thản ấy khiến Kao nghẹn lại. Nếu là Jane của trước kia. Có lẽ cô sẽ ôm lấy chị và nói rằng mình không sao. Còn Jane của hôm nay. Không che giấu nỗi đau. Nhưng cũng không dùng nó để trách móc bất kỳ ai. Kao nhìn cô. Trong ánh mắt lần đầu tiên hiện lên sự chắc chắn mà chính chị cũng chưa từng nhận ra. “Jane.” “Dạ?” “Lần này…” “Chị muốn bắt đầu lại từ đầu.” Jane khẽ ngước nhìn chị. Kao mỉm cười. “Không phải vì hôn ước.” “Không phải vì ba mẹ.” “Cũng không phải vì chị sợ mất em.” “Chỉ là…” “Lần đầu tiên, chị biết người mình muốn cùng đi hết quãng đời còn lại là ai.” Jane im lặng. Một cơn gió đêm khẽ lướt qua giữa hai người. Rất lâu sau, cô mới mỉm cười. “P’Kao.” “Em cảm ơn chị.” “Nhưng lần này…” “Đến lượt em cần thời gian.” Nói xong, Jane cúi đầu chào chị rồi bước vào sảnh chung cư. Kao đứng yên nhìn theo. Chị không đuổi theo. Cũng không níu lại. Bởi chị hiểu. Có những khoảng cách… Chỉ có sự chân thành và thời gian mới có thể lấp đầy. #janeyeh #supassra_sp #kaojane #kaojanejanekao
Có người từng nói, tình yêu đẹp nhất là khi hai người cùng nắm tay nhau đi qua những ngày chẳng có gì ngoài một trái tim chân thành. Lingling Kwong và Orm Kornnaphat đã từng yêu nhau như thế. Ngày Orm quyết định rời khỏi nhà, ngoài trời mưa trắng xóa. Cha em đứng trước cửa biệt thự, ánh mắt lạnh lùng hơn cả cơn mưa ngoài kia.
Có người từng nói, tình yêu đẹp nhất là khi hai người cùng nắm tay nhau đi qua những ngày chẳng có gì ngoài một trái tim chân thành. Lingling Kwong và Orm Kornnaphat đã từng yêu nhau như thế. Ngày Orm quyết định rời khỏi nhà, ngoài trời mưa trắng xóa. Cha em đứng trước cửa biệt thự, ánh mắt lạnh lùng hơn cả cơn mưa ngoài kia. "Con thật sự muốn đánh đổi cả gia đình chỉ vì một người chẳng có gì trong tay hả?" Orm cúi đầu. Nước mắt rơi xuống nền đá lạnh. "Con không cần cuộc sống giàu sang." "Con chỉ cần chị ấy." Một cái tát như trời giáng xuống gương mặt em. Mẹ Orm ôm lấy con gái, vừa khóc vừa cầu xin. "Ở lại đi... mẹ xin con..." Orm run rẩy tháo chiếc vòng tay mẹ từng đeo cho mình, đặt xuống bàn. Điện thoại, thẻ ngân hàng, chìa khóa xe... em để lại tất cả. Bởi em biết, từ khoảnh khắc bước qua cánh cổng ấy, em sẽ không còn là tiểu thư nhà Kornnaphat nữa. Bên ngoài, Ling vẫn đứng dưới mưa. Cô không dám bước vào, chỉ lặng lẽ nhìn người mình yêu khóc đến đỏ hoe cả mắt. Khi Orm chạy đến ôm lấy cô, Ling cảm nhận rõ đôi vai nhỏ ấy đang run lên từng hồi. "Xin lỗi..." "Vì chị mà em mất tất cả." Orm lắc đầu. "Không." "Em chỉ mất một ngôi nhà." "Nhưng em có cả cuộc đời của chị." ... Cuộc sống sau đó chưa bao giờ dễ dàng. Hai người thuê một căn phòng trọ cũ kỹ chỉ vỏn vẹn hai mươi mét vuông. Mùa mưa, nước dột khắp trần. Mùa hè, căn phòng nóng như lò lửa. Có những ngày trong ví chỉ còn đủ tiền mua một gói mì. Ling luôn bẻ đôi. Một nửa cho Orm. Một nửa cho mình. Orm thường cười, bảo rằng mình ăn ít nên no rất nhanh. Chỉ đến sau này Ling mới biết, những đêm cô ngủ say, Orm thường lặng lẽ uống nước cho qua cơn đói. ... Ban ngày, Ling chạy khắp nơi tìm khách hàng. Tối đến lại nhận thêm việc để kiếm tiền. Có hôm gần ba giờ sáng mới về. Vừa mở cửa đã thấy đèn bếp vẫn sáng. Orm gục đầu bên bàn ăn. Đĩa cơm đã nguội từ lâu. Nghe tiếng cửa mở, em giật mình tỉnh dậy, mỉm cười như chưa từng mệt. "Chị về rồi." "Đợi em hâm cơm." Ling nắm lấy tay em. "Đừng đợi chị nữa." Orm chỉ cười. "Nếu chị chưa ăn..." "Thì em cũng không ngủ được." Chỉ một câu nói ấy cũng đủ khiến Ling ôm em thật chặt. Ngày đó, cô từng nghĩ, cả đời này mình nhất định sẽ không để người con gái ấy phải rơi nước mắt. ... Năm tháng trôi qua. Công ty của Ling từng bước phát triển. Từ căn phòng trọ nhỏ, hai người chuyển sang căn hộ rồi một căn biệt thự khang trang. Ngày đăng ký kết hôn, Ling tự tay đeo chiếc nhẫn lên ngón áp út của Orm. Cô hôn nhẹ lên trán em. "Chị hứa..." "Dù sau này có bao nhiêu cám dỗ, chị cũng chỉ có một người vợ là em." Orm bật cười trong nước mắt. "Em sẽ tin lời hứa đó đến hết đời." ... Sau khi kết hôn, Orm không còn đi làm. Em muốn ở nhà chăm sóc cho người mình yêu. Mỗi sáng đều dậy từ năm giờ. Pha cà phê. Ủi áo sơ mi. Chuẩn bị bữa sáng. Để sẵn thuốc đau dạ dày trong cặp của Ling. Buổi tối, dù Ling về lúc mấy giờ, căn bếp vẫn luôn sáng đèn. Bởi Orm biết, người phụ nữ của em rất kén ăn. Nếu cơm nguội, cô sẽ không ăn. Vậy nên mỗi khi thức ăn nguội, em lại lặng lẽ hâm nóng. Một lần. Hai lần. Ba lần. Cho đến khi nghe tiếng xe ngoài cổng. Em mới mỉm cười chạy ra. "Vợ về rồi." Đó là câu nói Ling từng thích nghe nhất. ... Nhưng con người rồi cũng thay đổi. Càng thành công, Ling càng ít ở nhà. Những cuộc họp nối tiếp những buổi tiệc. Những chuyến công tác kéo dài triền miên. Tin nhắn dành cho Orm ngày một ngắn. "Chị bận." "Không cần đợi." "Ngủ trước đi." Có hôm Orm ngồi bên bàn ăn đến gần hai giờ sáng. Nồi canh đã hâm bốn lần. Đồ ăn không còn ngon nữa. Nhưng em vẫn không nỡ đổ đi. Em sợ... Nếu Ling về sẽ đói. Cho đến một tối. Ling bước vào nhà. Trên cổ áo trắng là một vệt son đỏ rất nhạt. Mùi nước hoa của một người phụ nữ xa lạ vẫn còn vương trên vai áo. Orm đứng lặng. Bàn tay siết chặt chiếc áo đến trắng bệch. Em muốn hỏi. Muốn khóc. Muốn ôm lấy người trước mặt mà hỏi rằng... "Chị còn yêu em không?" Thế nhưng cuối cùng... Em chỉ khẽ mỉm cười. "...Hôm nay chị mệt lắm đúng không?" Ling gật đầu. Không hề nhận ra... Nụ cười của vợ mình vừa dịu dàng, đáng yêu biết bao.. Cũng là nụ cười đau lòng nhất. (Nay sốp buồn mng buồn vs sốp cho sốp vui nha) #pov #lingorm #linglingkwong #ormkornnaphat

About