Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@bgijun: Merdeka Dirgahayu RI ke 81
bang ijun
Open In TikTok:
Region: ID
Monday 17 August 2026 03:12:51 GMT
13390
402
18
21
Music
Download
No Watermark .mp4 (
7.38MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
6.36MB
)
Watermark .mp4 (
15.03MB
)
Music .mp3
Comments
sitikkam babi 🐷 :
ayo goyahkan,, tarik
2026-08-19 03:54:09
0
e e e bang_jono :
gassss waaaa,,, mana pak ruri suruh ikutan🤣🤣🤣
2026-08-17 10:25:29
0
badai halilintar 💪💪💪 :
mantap
2026-08-17 16:25:28
0
Habibah Resty :
2026-08-17 22:45:59
0
jonharnedi :
sop..
2026-08-17 08:51:15
0
waty :
👍👍👍
2026-08-17 11:04:58
0
Tina lubis :
kyk dikulim duri ya
2026-08-17 12:21:31
0
A B C :
2026-08-17 12:49:00
0
KULI"TAMBANG 🚘🧑💼 :
😂😂😂
2026-08-17 10:26:03
0
Santy ty :
o mak merdeka jg nya pekerjaan migas🤣🤣🤣🤣
2026-08-17 10:15:25
0
waty :
kalau memang apa hadiahnya bapak" PT 😁😁
2026-08-17 11:06:07
0
e e e bang_jono :
gassss waaaa😂😂😂
2026-08-17 10:24:11
0
KHADIJAH habsyie :
👍👍👍
2026-08-17 12:34:08
0
Rusi :
👍🏻👍🏻👍🏻
2026-08-18 15:27:27
0
To see more videos from user @bgijun, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
One GPS-collared grizzly bear in Alaska's Brooks Range stayed inside its den for 233 days. That is nearly eight months. Sixty-four percent of the year spent underground without eating, drinking, urinating, or defecating. A 2025 study published in Wildlife Biology by Deacy and colleagues found that Brooks Range brown bears denned for an average of 206 days, the longest average ever documented using GPS collars. Pregnant females averaged 211. One bear pushed it to 233, close to what the researchers estimated as a theoretical #physiological maximum of 241 days. Ten more days underground and the bear's body would have begun consuming itself. What makes 233 days possible instead of fatal is what happens to the waste. A human confined to bed for eight months would lose roughly half their #muscle mass. The body breaks down protein during inactivity. The nitrogen released from that breakdown is converted to urea in the liver, filtered by the kidneys, and flushed out in urine. The nitrogen is gone. The muscle it came from is gone. Over months, the loss compounds until the patient can barely stand. Astronauts on the International Space Station lose measurable muscle despite exercising two hours a day. Inactivity destroys tissue, and the waste products of that destruction leave the body permanently. A hibernating bear does not let the nitrogen leave. Its kidneys slow to a fraction of normal. It produces almost no urine. The urea that a waking bear would excrete stays in the blood, circulates to the gut, and is broken down by intestinal bacteria into ammonia. The ammonia is absorbed back into the bloodstream, where it combines with glycerol released from the bear's fat reserves. The combination produces new amino acids. The amino acids are assembled into new proteins. The proteins rebuild the muscle that would otherwise waste away during five to eight months of absolute stillness. The #bear is running a closed loop. Muscle breaks down. The waste nitrogen from that breakdown is captured by gut bacteria, converted back into building blocks, and reassembled into the same tissue it came from. The waste goes out as urea. It comes back as muscle. Nothing is lost. Nothing leaves. The system is sealed the same way the den is sealed. Blood tests on hibernating bears confirm this. Creatinine, a marker of muscle #metabolism, rises sharply during hibernation, proving the muscles are still metabolically active. But urea, the waste product that should be rising alongside it, drops by half. The bear's muscles are turning over protein the entire time it sleeps. The waste just never makes it to the exit. Total amino acid levels in the blood stay constant for the full duration of hibernation despite zero food intake. The bear is not eating. It is not losing protein. Something inside is catching the waste and sending it back. That something is the gut. A hibernating bear's intestinal bacteria do not shut down when the bear stops eating. They switch jobs. Instead of digesting food, they digest urea. The ammonia they produce is the raw material the bear's body uses to manufacture the amino acids it needs to maintain muscle, organ tissue, and immune function while lying motionless in a hole for eight months. The fat reserves provide the energy. The gut bacteria provide the nitrogen. Between the two of them, the bear holds together. A 600-pound #grizzly enters its den in September carrying enough fat to burn for fuel and enough bacteria in its gut to turn its own metabolic waste back into the protein that keeps its muscles from collapsing while it sleeps. It does not eat. It does not drink. It does not urinate. For 233 days it lies in the dark running a recycling system that no human hospital has been able to replicate, and in late April or May it stands up and walks out on legs that work. Source: Deacy et al. (2025), Wildlife Biology / Mugahid et al. (2019), Scientific Reports / Stenvinkel et al. (2013), PLOS ONE / Frontiers in Physiology (2021).
Soi gương, ta tưởng gương mặt này chính là mình. Mặc quần áo đẹp, ta tưởng cơ thể này là mình. Ra ngoài tranh đúng sai, hơn thua, được mất, ta tưởng những thứ đó quyết định giá trị của mình. Vui thì nghĩ mình hạnh phúc. Buồn thì nghĩ cuộc đời mình khổ. Nhưng nếu ngồi yên một chút và nhìn lại, ta sẽ nhận ra: Cả đời mình nhiều khi chỉ đang lấy những thứ luôn thay đổi, làm thành một cái “tôi” cố định. Ta gọi cơ thể này là “tôi”. Gọi tiền bạc, tình cảm, gia đình, danh dự, thành công là “của tôi”. Rồi khi một thứ thay đổi, ta đau. Có những câu nói người khác nói xong là quên, nhưng mình lại nghĩ đi nghĩ lại cả tháng. Một mối quan hệ rời đi, ta cảm giác như cả cuộc đời sụp xuống. Một lần thất bại, ta nghĩ mình là người thất bại. Nhưng thứ khiến ta khổ đôi khi không phải chuyện đã xảy ra. Mà là cái “tôi” ta đặt vào chuyện đó quá sâu. “Đây là thể diện của tôi.” “Đây là người tôi yêu.” “Đây là thành công của tôi.” “Đây là cuộc đời của tôi.” Càng đặt mình vào đó, lòng càng nặng. Cơ thể rồi sẽ già. Cảm xúc rồi sẽ đổi. Tiền bạc rồi sẽ đến rồi đi. Người bên cạnh cũng có ngày rời khỏi ta. Không phải để bi quan. Mà để hiểu rằng: mọi thứ đều chỉ ở bên ta một đoạn. Cảm xúc cũng vậy. Có ngày ta vui chẳng vì lý do gì. Có ngày chỉ một câu nói cũng khiến lòng nặng trĩu. Nhưng buồn không có nghĩa là ta là người buồn. Giận không có nghĩa là ta là cơn giận. Nó chỉ đang đi qua ta. Rồi đến những thứ ta gọi là “của mình”. Tiền có thể mất. Công việc có thể thay đổi. Tình cảm có thể nhạt. Người bên cạnh cũng có ngày rời đi. Ngay cả con cái, ta yêu thương cả đời, cuối cùng cũng sẽ có cuộc sống riêng. Không phải để ta sống lạnh lùng. Mà để ta biết trân trọng khi còn có. Thay vì nghĩ: “Đây là của tôi, nhất định không được mất.” Hãy nghĩ: “Mình may mắn vì hôm nay còn được có nó.” Khi còn thương thì thương cho tử tế. Khi còn gặp nhau thì đừng vì vài chuyện nhỏ mà làm tổn thương nhau. Bởi rất nhiều thứ trong đời không phải mất rồi mới biết quý. Mà là biết quý khi nó vẫn còn ở bên mình. Và rồi ta nhận ra cái “tôi” mà mình cố bảo vệ cả đời thật ra cũng chẳng cố định. Bạn của hôm nay đã khác bạn mười năm trước. Suy nghĩ thay đổi. Ước muốn thay đổi. Cách nhìn cuộc sống cũng thay đổi. Những chuyện từng khiến ta đau đến mất ngủ, hôm nay có khi chẳng còn đáng để bận tâm. Vậy cái “tôi” mà ta cố bảo vệ đến cùng thật sự là gì? Có lẽ trưởng thành không phải là giữ được tất cả. Mà là biết điều gì nên giữ, điều gì nên buông. Vẫn yêu thương, nhưng không chiếm hữu. Vẫn cố gắng, nhưng không sống chết vì kết quả. Vẫn trân trọng những gì đang có, nhưng không sống trong sợ hãi vì một ngày nào đó sẽ mất. Bởi cuối cùng: Không phải cuộc sống làm ta mệt. Mà là cái “tôi” mà ta ôm quá chặt. Càng chấp, càng đau. Càng muốn giữ, càng sợ mất. Càng muốn kiểm soát, càng bất an. Đến khi hiểu rằng mọi thứ đều vô thường, lòng tự nhiên nhẹ đi. Không phải vì cuộc đời bỗng trở nên dễ dàng. Mà vì ta không còn bắt cuộc đời phải diễn ra đúng theo ý mình nữa. Và có lẽ tự do thật sự không phải là có được tất cả những gì mình muốn. Mà là khi một thứ rời khỏi cuộc đời: Ta vẫn có thể bình thản nhìn theo và nói: “Cảm ơn vì đã từng ở đây.” Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng! Nếu yêu thích những nội dung về chữa lành, trưởng thành và tỉnh thức, hãy ấn vào dấu cộng . Mình cũng chia sẻ nhiều bài viết hơn trên Facebook Max Zhao Healing, rất mong được gặp bạn ở đó. Nếu muốn mang một chút bình yên vào không gian sống, bạn có thể ghél xem những lọ tán hương Max Zhao Healing và những cuốn sách mình chọn lọc trong giỏ hàng. Hy vọng chúng sẽ đồng hành cùng bạn trên hành trình chữa lành và trưởng thành. #maxzhaohealing #truongthanh #ChuaLanh #phatgiao #chualanh
Bimbim mix các loại nè #anvat
Đặt quả chuông báo thức mà không dám dậy trễ, sợ bị ném dép #DuyKhanh #junpham #DuyKhanhZhouZhou #ATVNCG2026 #Anhtraivuotnganchonggai2026#
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy