@ryqueen015: #schooluniform #uk #london #fyp #tight

Tg in bio
Tg in bio
Open In TikTok:
Region: GB
Monday 17 August 2026 09:49:36 GMT
330
7
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @ryqueen015, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

LISA’s I froze for the briefest moment before offering her a small smile. “He reminds me of a dog I once trained” Somehow she believed what I said. Thank heavens. “How are you feeling, Your Highness?” She glanced at me. “I’m feeling quite well” I nodded. “Captain” “Yes, Your Highness?” “Would it be alright if we resume archery lessons?” “It would be my pleasure, Your Highness” – A week had passed. Each morning was spent on the training grounds of the private residence. The Princess had improved, no more struggling to lift and aim the bow. Every bullseye was celebrated as if it were her first time. The two were taking a break under an old willow tree. “Captain” “Yes, Your Highness?” “I haven’t seen Her Majesty since we’ve arrived” Lisa looked at the palace. “Her Majesty has many responsibilities to attend to. Ruling a kingdom leaves a little room for rest” The Princess thoughtfully nodded. “You know…” She looked at the captain. “This may sound strange…” “Hmm?” “In some ways…she reminds me of you” Lisa’s breath caught. Surely Her Royal Highness couldn’t have figured it out already. Lisa thought. “In what way, Your Highness?” The captain looked at her. “They way she carries herself” She looked at the Kingdom of Asterea. “The way she speaks” “How she protects people” She gave a gentle smile. “I heard she’s quite the warrior” “Her Majesty has spent many years in the battlefield” Lisa looked away before meeting her eyes again. “I suppose people do say that” Their session was cut off when Mingyu along with one of the palace guards appeared. “Your Royal Highness. Captain”  He bowed.  “Captain, may I have a word?”  “Excuse us for a while, Your Highness. I will have Mingyu attend to you” “Alright” – LISA’s After leaving Mingyu with the Princess, I made my way back to the palace. We soon reached the main gates.  From a sheer distance, my Royal Secretary along with other palace attendants were waiting. “Your Majesty, we've reviewed the footage you’ve sent,” Irene, the Royal Secretary, was holding a file as I got off Maximus. “Bring it to my office. Assemble Alpha Team in five” “Yes, Your Majesty”  All of them bowed. I walked through the endless halls of the palace to my office. The Alpha team was already there.  “Your Majesty”  “At ease” “Ms. Bae, may I see the file?”  “Here, Your Majesty,” She slid the file to my desk. I broke the royal seal. The room fell silent as I scanned the pages. My expression hardened.
LISA’s I froze for the briefest moment before offering her a small smile. “He reminds me of a dog I once trained” Somehow she believed what I said. Thank heavens. “How are you feeling, Your Highness?” She glanced at me. “I’m feeling quite well” I nodded. “Captain” “Yes, Your Highness?” “Would it be alright if we resume archery lessons?” “It would be my pleasure, Your Highness” – A week had passed. Each morning was spent on the training grounds of the private residence. The Princess had improved, no more struggling to lift and aim the bow. Every bullseye was celebrated as if it were her first time. The two were taking a break under an old willow tree. “Captain” “Yes, Your Highness?” “I haven’t seen Her Majesty since we’ve arrived” Lisa looked at the palace. “Her Majesty has many responsibilities to attend to. Ruling a kingdom leaves a little room for rest” The Princess thoughtfully nodded. “You know…” She looked at the captain. “This may sound strange…” “Hmm?” “In some ways…she reminds me of you” Lisa’s breath caught. Surely Her Royal Highness couldn’t have figured it out already. Lisa thought. “In what way, Your Highness?” The captain looked at her. “They way she carries herself” She looked at the Kingdom of Asterea. “The way she speaks” “How she protects people” She gave a gentle smile. “I heard she’s quite the warrior” “Her Majesty has spent many years in the battlefield” Lisa looked away before meeting her eyes again. “I suppose people do say that” Their session was cut off when Mingyu along with one of the palace guards appeared. “Your Royal Highness. Captain” He bowed. “Captain, may I have a word?” “Excuse us for a while, Your Highness. I will have Mingyu attend to you” “Alright” – LISA’s After leaving Mingyu with the Princess, I made my way back to the palace. We soon reached the main gates. From a sheer distance, my Royal Secretary along with other palace attendants were waiting. “Your Majesty, we've reviewed the footage you’ve sent,” Irene, the Royal Secretary, was holding a file as I got off Maximus. “Bring it to my office. Assemble Alpha Team in five” “Yes, Your Majesty” All of them bowed. I walked through the endless halls of the palace to my office. The Alpha team was already there. “Your Majesty” “At ease” “Ms. Bae, may I see the file?” “Here, Your Majesty,” She slid the file to my desk. I broke the royal seal. The room fell silent as I scanned the pages. My expression hardened. "...Impossible" Every member of Alpha Team looked toward me. "Your Majesty?" I closed the file. "Have every individual on this list brought in for questioning" "Immediately" "Yes, Your Majesty" Once the room emptied, I looked at the file again. My fingers tightened around the pages. “So…” “You’re the one behind all of this” – Two hours went by… At the private residence the Crown Princess stood before Mingyu with her hands clasped behind her back. “Please, Commander Kim. I want to see the capital” He sighed apologetically. “My apologies, Your Highness. I cannot permit you to leave without the Captain’s authorization” “You can come with me” “I’m afraid I still require the Captain’s approval” The Princess let out a dramatic sigh. “You’re both impossible” “You wish to go to the capital, Princess?” The two got startled by the voice of the Captain. Both of them turned toward the doorway. The Captain stood there, arms folded. "Captain," they greeted in unison. "I heard you wanted to explore the city" She nodded eagerly. "If it isn't too much trouble" Mingyu stepped closer, voice lowered. "Captain... what if someone recognizes you as Her Majesty?" Lisa showed a faint smile. "That is why I rarely travel as myself." She reached into her coat producing a simple black mask. "People only recognize a queen when they expect to see one." He blinked. "...Fair enough." Lisa turned back to Jennie. "I'll meet you at the entrance in fifteen minutes, Your Highness." She glanced over the princess' outfit. "You'll need to change as well. Royal attire tends to attract unnecessary attention" [Cont in comsec] #Jenlisa #jenlisa_story #jenlisaau #jenlisaauthor
Lisa cuối cùng vẫn ở lại. Cô đã tin lời Chaeyoung. Dù trong lòng còn rất nhiều vết nứt, Lisa vẫn tự nhủ rằng chỉ cần chị không muốn cô rời đi, vậy thì cô có thể thử thêm một lần nữa. Nhưng cô không biết, quyết định ấy sẽ trở thành điều khiến mình hối hận nhất. Một người con gái xuất hiện bên cạnh Chaeyoung, tự nhận mình chính là người năm xưa từng cứu chị. Ban đầu Lisa không nghi ngờ. Bởi Chaeyoung nhìn cô ta bằng ánh mắt mà Lisa chưa từng nhận được: tin tưởng, dịu dàng, thậm chí còn có chút rung động. Cô ta từng bước tiến vào cuộc sống của Chaeyoung, dùng những mảnh ký ức ít ỏi năm xưa để khiến chị tin rằng mình chính là người Chaeyoung đã tìm kiếm suốt bao năm. Lisa biết có gì đó không đúng, nhưng mỗi lần cô muốn nói, Chaeyoung đều vô thức đứng về phía cô ta. Một lần, Lisa bị bỏ lại trong buổi hẹn mà Chaeyoung đã hứa sẽ đến. Một lần khác, sinh nhật cô bị quên mất vì Chaeyoung ở bên cô ta. Đến khi Lisa bị cô ta cố tình đẩy ngã, Chaeyoung vẫn chỉ lo cô ta có bị thương hay không. Lisa không trách. Cô chỉ tự nhủ rằng Chaeyoung đang cố tìm lại người mình yêu trong quá khứ. Cho đến một ngày, Lisa vô tình nghe được cuộc trò chuyện của họ. -Nếu em thật sự là người năm đó, tại sao chị lại không nhớ ra em? Cô ta cười rất nhẹ. -Vì lúc ấy trời tối. Chị chỉ nhớ được giọng nói của em thôi. Lisa đứng sau cánh cửa, cả người lạnh đi. Cô nhớ. Năm đó, chính cô đã nói câu ấy. “Đừng sợ. Có tôi ở đây.” Nhưng Lisa không bước ra. Cô chỉ lặng lẽ quay đi. Bởi nếu Chaeyoung đã lựa chọn tin người đó, cô còn có thể nói gì? Từ hôm ấy, Lisa dần trở nên im lặng. Cho đến một đêm, cả Lisa và cô ta cùng bị bắt cóc. Kẻ bắt cóc gọi cho Chaeyoung, cố tình để chị nghe thấy tiếng khóc của cô ta.
Lisa cuối cùng vẫn ở lại. Cô đã tin lời Chaeyoung. Dù trong lòng còn rất nhiều vết nứt, Lisa vẫn tự nhủ rằng chỉ cần chị không muốn cô rời đi, vậy thì cô có thể thử thêm một lần nữa. Nhưng cô không biết, quyết định ấy sẽ trở thành điều khiến mình hối hận nhất. Một người con gái xuất hiện bên cạnh Chaeyoung, tự nhận mình chính là người năm xưa từng cứu chị. Ban đầu Lisa không nghi ngờ. Bởi Chaeyoung nhìn cô ta bằng ánh mắt mà Lisa chưa từng nhận được: tin tưởng, dịu dàng, thậm chí còn có chút rung động. Cô ta từng bước tiến vào cuộc sống của Chaeyoung, dùng những mảnh ký ức ít ỏi năm xưa để khiến chị tin rằng mình chính là người Chaeyoung đã tìm kiếm suốt bao năm. Lisa biết có gì đó không đúng, nhưng mỗi lần cô muốn nói, Chaeyoung đều vô thức đứng về phía cô ta. Một lần, Lisa bị bỏ lại trong buổi hẹn mà Chaeyoung đã hứa sẽ đến. Một lần khác, sinh nhật cô bị quên mất vì Chaeyoung ở bên cô ta. Đến khi Lisa bị cô ta cố tình đẩy ngã, Chaeyoung vẫn chỉ lo cô ta có bị thương hay không. Lisa không trách. Cô chỉ tự nhủ rằng Chaeyoung đang cố tìm lại người mình yêu trong quá khứ. Cho đến một ngày, Lisa vô tình nghe được cuộc trò chuyện của họ. -Nếu em thật sự là người năm đó, tại sao chị lại không nhớ ra em? Cô ta cười rất nhẹ. -Vì lúc ấy trời tối. Chị chỉ nhớ được giọng nói của em thôi. Lisa đứng sau cánh cửa, cả người lạnh đi. Cô nhớ. Năm đó, chính cô đã nói câu ấy. “Đừng sợ. Có tôi ở đây.” Nhưng Lisa không bước ra. Cô chỉ lặng lẽ quay đi. Bởi nếu Chaeyoung đã lựa chọn tin người đó, cô còn có thể nói gì? Từ hôm ấy, Lisa dần trở nên im lặng. Cho đến một đêm, cả Lisa và cô ta cùng bị bắt cóc. Kẻ bắt cóc gọi cho Chaeyoung, cố tình để chị nghe thấy tiếng khóc của cô ta. "Chaeyoung... cứu em..." Rồi điện thoại bị ngắt. Chaeyoung lập tức tìm đến nơi được gửi. Là một nhà kho cũ bên bờ biển. Khi chị đến, Lisa và cô ta đều bị trói. Lisa bị thương, nhưng vẫn còn tỉnh táo. Cô ta lập tức khóc lóc cầu cứu. -Chị cứu em trước đi! Chaeyoung nhìn cả hai. Lisa không nói gì. Cô chỉ nhìn chị. Trong ánh mắt ấy vẫn còn một chút hy vọng cuối cùng. Rồi cô ta lại khóc. -Chị không cứu em, em sẽ chết mất! Chaeyoung siết chặt tay. Cuối cùng, chị bước về phía cô ta. -Tôi cứu em. Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Lisa hoàn toàn chết lặng. Cô không khóc. Chỉ nhìn Chaeyoung như thể cuối cùng đã hiểu tất cả. Sau khi người của Chaeyoung khống chế được bọn bắt cóc, chị lập tức tháo dây cho cô ta trước. Lisa cũng được cứu ngay sau đó. Cô đứng dậy rất chậm. Chaeyoung quay lại. -Lisa... Cô lùi một bước. -Đừng đến gần em. Giọng nói rất nhẹ, không còn trách móc, chỉ còn tuyệt vọng. Chaeyoung nhìn phía sau cô. Mép vực. Biển đen cuộn sóng bên dưới. -Lisa, đừng lùi nữa. Lisa nhìn chị, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. -Em mệt rồi. -Lisa! Chaeyoung lao tới. Nhưng Lisa đã lùi thêm một bước. Bàn tay chị chỉ kịp nắm lấy đầu ngón tay cô trong thoáng chốc. Rồi tuột mất. -LISA! Tiếng hét vang lên giữa màn đêm. Chaeyoung lao đến mép vực, nhưng trước mắt chỉ còn biển đen cuộn sóng. ... Đêm đó, Chaeyoung trở về căn phòng của Lisa. Chị ngồi bất động rất lâu rồi vô thức mở ngăn kéo. Bên trong là một chiếc vòng tay cũ. Chaeyoung vừa chạm vào nó, ký ức năm xưa bất ngờ ùa về. Biển. Một bàn tay nhỏ bé. Một giọng nói. "Đừng sợ. Có tôi ở đây." Chaeyoung chết lặng. Chiếc vòng trong ký ức và chiếc vòng của Lisa... Là cùng một chiếc. Gương mặt mơ hồ năm ấy dần hiện rõ. Đôi mắt ấy. Giọng nói ấy. Nụ cười ấy. Tất cả đều là Lisa. Chaeyoung run rẩy đứng bật dậy. -Không... Chị nhớ ra rồi. Người mình tìm kiếm suốt bao năm, người mình luôn nghĩ là bạch nguyệt quang. Từ đầu đến cuối chỉ có Lisa. Còn người chị tin tưởng chỉ là kẻ giả mạo. Chaeyoung ngồi sụp xuống sàn, nước mắt rơi không ngừng. Người chị yêu chưa từng ở đâu xa. Chị đã có cô bên cạnh suốt ba năm. Chỉ là đến khi đánh mất... chị mới nhận ra mình đã yêu cô từ rất lâu.

About