@shatouladongluc: Chương 15: Sinh Mệnh Mới Nơi Hạnh Phúc Bắt Đầu Thời gian trôi qua êm đềm như một dải lụa mềm mại. Kể từ ngày xé bỏ tờ đơn ly hôn, cuộc sống của Tôn Dĩnh Sa và Vương Sở Khâm như được tái sinh thêm một lần nữa. Không còn những đêm dài mỏi mòn chờ đợi, căn hộ trên tầng ba mươi tám giờ đây luôn ngập tràn ánh đèn và tiếng cười nói. Gió đông bắt đầu thổi những đợt lạnh buốt qua thành phố, nhưng bên trong căn bếp nhỏ, sự ấm áp lại đang lan tỏa theo từng nhịp điệu. Sáng thứ Bảy, Dĩnh Sa cuộn tròn trong chiếc chăn bông dày cộm, lười biếng không muốn dậy. Từ ngoài bếp, tiếng xèo xèo của chảo nóng và mùi bơ tỏi thơm lừng bay vào đánh thức cô. Sở Khâm đang đích thân chuẩn bị món bánh mì nướng bơ tỏi và súp nấm cho bữa sáng. Dĩnh Sa xỏ chân vào dép bông, ngái ngủ bước ra ngoài. Cô đi đến phía sau lưng anh, vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc, tựa cằm lên bờ vai rộng lớn đang tất bật của vị Chủ tịch tập đoàn. "Ông xã, chào buổi sáng..." Cô làm nũng. Sở Khâm mỉm cười rạng rỡ, một tay cầm sạn lật miếng bánh mì, một tay vòng ra sau vỗ vỗ lên mu bàn tay cô: "Bà xã dậy rồi à? Ra bàn ngồi đợi anh hai phút nữa thôi, súp nấm chín rồi đây." Thế nhưng, khi nắp nồi súp vừa được mở ra, mùi bơ béo ngậy trộn lẫn với hương nấm ngào ngạt bốc lên, nụ cười trên môi Dĩnh Sa chợt cứng đờ. Một cơn buồn nôn dữ dội từ dưới dạ dày cuộn trào lên tận cổ họng. Cô vội vã buông Sở Khâm ra, lấy tay che miệng, chạy thục mạng vào nhà vệ sinh. "Oẹ... oẹ..." Tiếng nôn khan vang lên khiến Sở Khâm giật thót mình. Anh hoảng hốt vứt luôn chiếc sạn xuống bồn rửa, tắt vội bếp ga rồi lao theo cô. Nhìn Dĩnh Sa gục bên bồn rửa mặt, khuôn mặt nhợt nhạt, trán rịn đầy mồ hôi hột, trái tim Sở Khâm như bị ai đó bóp nghẹt. Nỗi ám ảnh về căn bệnh đau dạ dày của cô do ba năm anh vô tâm bỏ mặc lại ùa về cắn xé tâm trí anh. "Sa Sa! Em sao thế? Dạ dày lại đau à?" Sở Khâm luống cuống vuốt lưng cho cô, lấy ly nước ấm đưa tận miệng, giọng nói run rẩy vì sợ hãi. "Anh... anh gọi bác sĩ! Không, chúng ta đến bệnh viện ngay bây giờ!" Dĩnh Sa súc miệng xong, thở dốc xua tay: "Em không sao, chắc do tối qua ăn trúng đồ lạ nên bụng hơi khó tiêu thôi. Anh đừng làm quá lên..." "Không được! Sắc mặt em trắng bệch ra thế này mà bảo không sao?" Không để cô nói thêm lời nào, vị Vương tổng quyết đoán lập tức lấy một chiếc áo khoác phao dày sụ quấn chặt lấy cô từ đầu đến chân như một cục bông, bế bổng cô lên và sải bước chạy thẳng xuống gara. Tại khoa Tiêu hóa của Bệnh viện Quốc tế. Sở Khâm ngồi trên băng ghế chờ, hai bàn tay đan chặt vào nhau đến mức các khớp xương trắng bệch. Dù đã quen với việc điều hành những dự án hàng chục triệu đô mà không chớp mắt, nhưng cứ hễ liên quan đến sức khỏe của Dĩnh Sa, anh lại lo lắng đến mức mất hết sự bình tĩnh. Mười lăm phút sau, cửa phòng khám mở ra. Vị bác sĩ già cầm xấp kết quả xét nghiệm, đẩy gọng kính nhìn Sở Khâm. "Bác sĩ, dạ dày của vợ tôi sao rồi? Có phải vết loét cũ lại tái phát không? Cần dùng thuốc nhập ngoại hay phương pháp điều trị nào tốt nhất ông cứ dùng hết cho tôi!" Sở Khâm lao tới, tuôn một tràng dồn dập. Bác sĩ nhìn vị Chủ tịch đang mất trí vì lo cho vợ, khóe môi nhịn không được khẽ cong lên, từ tốn đáp: "Vương tổng bình tĩnh. Tôi đã kiểm tra kỹ rồi, niêm mạc dạ dày của phu nhân rất ổn định, không có dấu hiệu viêm loét hay tái phát gì cả." Sở Khâm sững người, ngơ ngác: "Dạ dày ổn? Vậy tại sao cô ấy lại nôn mửa dữ dội như vậy? Cứ ngửi thấy mùi đồ ăn là nhợt nhạt hết cả mặt mày?" Bác sĩ phì cười, nhẹ nhàng vỗ vai anh: "Vương tổng, khoa của tôi là khoa Tiêu hóa. Với triệu chứng của phu nhân cộng thêm kết quả xét nghiệm máu vừa rồi... tôi khuyên anh nên đưa cô ấy chuyển sang khoa Sản. Xin chúc mừng, phu nhân nhà anh mang thai được bảy tuần rồi." Đùng! Một tiếng nổ lớn vang lên trong tâm trí Vương Sở Khâm, đánh bay toàn bộ khả năng tư duy của một thiên tài tài chính. "Mang... mang thai?" Tiếp dưới cmt nha #shatou莎头5114🦁🦈 #shatou #莎头 #fanficshatou

shatouladongluc
shatouladongluc
Open In TikTok:
Region: VN
Monday 17 August 2026 14:36:00 GMT
1156
97
4
2

Music

Download

Comments

shatouladongluc
shatouladongluc :
Anh đặt ly sữa lên bàn, rồi chui vào chăn, cẩn thận áp tai lên phần bụng vẫn còn phẳng lì của cô, lắng nghe một cách đầy chăm chú. "Sở Khâm, con mới được bảy tuần thôi, làm sao anh nghe thấy gì được." Dĩnh Sa buồn cười xoa đầu anh. "Ai bảo không nghe thấy?" Sở Khâm ngước lên, đôi mắt lấp lánh ý cười đầy tự hào. "Anh nghe thấy con đang nói: 'Ba ơi, ba phải yêu thương mẹ nhiều vào, không được làm mẹ buồn đâu đấy!'" Dĩnh Sa bật cười thành tiếng. Cô khẽ vuốt ve gương mặt anh, ánh mắt tràn ngập sự bình yên. Ngay dưới đáy chiếc ngăn kéo mà ba tháng trước từng giấu một tờ đơn xin ly hôn lạnh lẽo, giờ đây đã được lấp đầy bởi những cuốn cẩm nang làm cha mẹ và hình ảnh siêu âm của một thiên thần nhỏ. Một sinh mệnh mới đã nảy mầm. Và chặng đường hôn nhân thực sự của họ — với những tiếng khóc trẻ con, những đêm thức trắng pha sữa, và những niềm hạnh phúc trọn vẹn của một gia đình ba người — giờ đây mới chính thức bắt đầu.
2026-08-17 14:36:48
6
shatoukiendinhtutin5114
kimanh. :
ấm áp quó
2026-08-17 14:39:18
0
shatouladongluc
shatouladongluc :
Sở Khâm đứng chết trân tại chỗ. Đôi mắt anh mở to hết cỡ, đồng tử rung lên bần bật. Bảy tuần? Tức là... sinh mệnh bé nhỏ này đã đến với họ ngay vào khoảng thời gian họ xé bỏ tờ đơn ly hôn và quyết định yêu lại từ đầu. Anh lảo đảo đẩy cửa bước vào trong phòng khám. Dĩnh Sa đang ngồi trên giường bệnh, tay cầm tờ phiếu siêu âm, hốc mắt đỏ hoe nhưng môi lại nở một nụ cười rạng rỡ và dịu dàng nhất mà anh từng thấy. "Sa Sa..." Giọng Sở Khâm khàn đặc, vỡ vụn. Anh bước tới, đôi chân cao lớn bỗng chốc mất hết sức lực, quỳ một chân xuống bên cạnh giường bệnh. Anh vươn đôi bàn tay đang run rẩy dữ dội của mình ra, cẩn thận nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, rồi ánh mắt chầm chậm, rụt rè di chuyển xuống phần bụng phẳng lì của vợ. "Em... chúng ta... có con thật rồi sao?" Anh ngước lên nhìn cô, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má góc cạnh. Dĩnh Sa khẽ gật đầu, nước mắt cũng trào ra. Cô đưa tay vuốt ve mái tóc của anh: "Vương tổng, anh được làm bố rồi." Người đàn ông từng thét ra lửa trên thương trường, từng đi qua những giông bão của sự đổ vỡ và cái chết, giờ phút này lại gục đầu vào lòng bàn tay vợ, khóc nấc lên như một đứa trẻ. Đó không phải là những giọt nước mắt ân hận và sợ hãi của ngày bức màn giả tạo bị vạch trần. Mà đó là những giọt nước mắt của sự hàm ơn tột cùng. Anh cảm ơn cô vì đã không từ bỏ anh, cảm ơn ông trời vì đã ban cho họ một phép màu để minh chứng cho tình yêu được tái sinh từ đống tro tàn. "Cảm ơn em... cảm ơn em, bà xã." Sở Khâm nức nở, hôn liên tiếp lên mu bàn tay cô. "Anh yêu em. Anh sẽ dùng cả sinh mệnh này để bảo vệ mẹ con em." Tối hôm đó, căn hộ trên tầng ba mươi tám ngập tràn một thứ không khí thiêng liêng đến kỳ lạ. Tờ phiếu siêu âm với một chấm đen bé xíu bằng hạt đậu được Vương Sở Khâm lồng vào một chiếc khung ảnh bằng pha lê đắt giá, đặt chễm chệ ngay vị trí trung tâm của phòng ngủ. Kể từ lúc từ bệnh viện về, vị Chủ tịch vĩ đại đã biến thành một "gã ngốc" chính hiệu. Anh không cho Dĩnh Sa động tay vào bất cứ việc gì, đi lại trong nhà cũng kè kè đi theo đỡ eo cô như thể cô là một món đồ sứ mong manh dễ vỡ. Lúc này, Dĩnh Sa đang nằm tựa lưng vào gối đọc sách. Sở Khâm sau khi pha xong một ly sữa bầu ấm áp, rón rén bước vào phòng.
2026-08-17 14:36:30
4
To see more videos from user @shatouladongluc, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos


About