@ly.baby2k6: #outfitnu #thoitrangnu #mixdo #salegiuathang #setxinh

Mai Ly🐰
Mai Ly🐰
Open In TikTok:
Region: VN
Tuesday 18 August 2026 06:00:00 GMT
989
127
3
3

Music

Download

Comments

kogyi.phyo92
U Lay Gyi :
🥰🥰🥰
2026-08-18 06:03:19
0
kogyi.phyo92
U Lay Gyi :
💞💞💞
2026-08-18 06:03:22
0
To see more videos from user @ly.baby2k6, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

[Phần Cuối] Buổi sáng. Ling đang họp thì điện thoại rung lên. Là bệnh viện. — Cô Ling, chú út của cô nhập viện rồi. Ling sững người. Chú út? Người mà cô vừa bắt đầu nghi ngờ? Bệnh viện. Người đàn ông nằm trên giường bệnh. Sắc mặt nhợt nhạt. Vừa thấy Ling, ông liền mỉm cười. — Con đến rồi à? Ling nhìn ông. Trong lòng rối bời. Đời trước. Sau khi cô chết. Chú út là người khóc nhiều nhất. Ông lo hậu sự cho cô. Còn chăm sóc Orm. Nhưng... Khoản tiền kia là sao? Ling ngồi xuống. Cố giữ bình tĩnh. — Chú. — Chú có chuyện gì giấu con không? Người đàn ông khựng lại. Rồi bật cười. — Sao tự nhiên hỏi vậy? Ling lấy điện thoại ra. Đặt trước mặt ông. Là bản sao giao dịch. Khoản tiền từ anh trai cô chuyển đến. Căn phòng lập tức im lặng. Nụ cười trên mặt chú út biến mất. Ông nhìn Ling. Rất lâu. Rồi khẽ thở dài. — Con vẫn phát hiện rồi. Tim Ling như ngừng đập. Chú út ngồi dậy. Ánh mắt nhìn cô đầy dịu dàng. Nhưng sự dịu dàng ấy khiến Ling lạnh sống lưng. — Từ nhỏ. — Con là đứa trẻ thông minh nhất. — Nhưng cũng là thứ khiến ta ghét nhất. Ling siết chặt tay. — Tại sao? Người đàn ông bật cười. — Vì tất cả mọi người đều yêu con. — Cha con. — Mẹ con. — Ngay cả Orm. Ông nhìn Ling. Ánh mắt dần trở nên điên cuồng. — Ta nuôi con lớn. — Nhưng trong mắt con... — Ta mãi chỉ là chú út. Ling mở to mắt. Cô không thể tin được. Ông ta... Yêu cô sao? Chú út cười. — Đời trước. — Anh trai con và Yaya chỉ là quân cờ. — Chính ta mới là người muốn con chết. Ling run lên. Mọi thứ vỡ vụn. Thì ra... Người đứng sau mọi chuyện. Lại là người thân cận nhất. — Sau khi con chết. — Ta rất hối hận. — Nhưng... Ông nhìn Ling. Ánh mắt dịu dàng đến đáng sợ. — Khi biết con sống lại. — Ta vui lắm. Ling lạnh người. — Ông cũng sống lại? Ông gật đầu. — Ừ. — Chúng ta đều được ông trời cho cơ hội. — Chỉ tiếc là... Ông nhìn Orm vừa chạy vào. Khóe môi cong lên. — Con vẫn chọn nó. Orm đứng chắn trước mặt Ling. — Đừng nhìn chị ấy như vậy! Chú út bật cười. — Con bé này. — Hai kiếp rồi vẫn đáng ghét. Orm tức giận. — Cháu không cho phép ông làm hại Ling nữa! Người đàn ông im lặng nhìn cô. Rồi khẽ nói: — Ta thua rồi. Ông lấy từ túi áo ra một chiếc USB. Đặt lên bàn. — Toàn bộ chứng cứ ở đây. — Ta đã làm gì. — Ai giúp ta. — Tất cả đều có. Ling nhìn ông. Không hiểu tại sao. Cô không thấy vui. Chỉ thấy đau. Bởi vì. Người cô từng kính trọng. Lại là người muốn giết cô nhất. Chú út đứng dậy. Đi ngang qua Ling. Khẽ nói: — Đời trước. — Ta thua vì quá tham lam. — Đời này... Ông nhìn Orm. Rồi mỉm cười. — Ta thua vì nó yêu con hơn cả mạng sống. Ông quay lưng. Từng bước rời đi. Không ai biết. Ông sẽ đi đâu. Buổi tối. Ling ngồi một mình trên ban công. Gió rất lạnh. Orm mang chăn ra đắp cho cô. Rồi ngồi xuống bên cạnh. Ling tựa đầu lên vai Orm. Khẽ nói: — Chị cứ nghĩ. — Sống lại là để trả thù. — Nhưng bây giờ chị mới biết. Orm quay sang. — Là gì? Ling nhìn cô. Mỉm cười. — Là để gặp lại em. Orm ngẩn người. Mặt đỏ lên. — Chị... — Chị đừng nói mấy câu như vậy. Ling bật cười. Rồi bất ngờ nắm lấy tay cô. Ánh mắt dịu dàng. — Orm. — Chị yêu em. Orm cứng đờ. Đôi mắt mở to. Đây là lần đầu tiên. Ling nói ba chữ ấy. Sau hai kiếp người. Nước mắt Orm lập tức rơi xuống. Cô bật khóc. — Chị biết không... — Em đã đợi câu này... — Hai kiếp rồi. Ling ôm cô vào lòng. Khẽ hôn lên tóc cô. — Xin lỗi vì để em đợi lâu. Orm vừa khóc vừa cười. Rồi ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ hoe. — Ling. — Em cũng yêu chị. Ngoài ban công. Trăng đêm rất sáng. Sau hai kiếp bỏ lỡ. Cuối cùng. Hai người cũng có thể nói với nhau câu mà họ đã giấu trong tim suốt bao năm.
[Phần Cuối] Buổi sáng. Ling đang họp thì điện thoại rung lên. Là bệnh viện. — Cô Ling, chú út của cô nhập viện rồi. Ling sững người. Chú út? Người mà cô vừa bắt đầu nghi ngờ? Bệnh viện. Người đàn ông nằm trên giường bệnh. Sắc mặt nhợt nhạt. Vừa thấy Ling, ông liền mỉm cười. — Con đến rồi à? Ling nhìn ông. Trong lòng rối bời. Đời trước. Sau khi cô chết. Chú út là người khóc nhiều nhất. Ông lo hậu sự cho cô. Còn chăm sóc Orm. Nhưng... Khoản tiền kia là sao? Ling ngồi xuống. Cố giữ bình tĩnh. — Chú. — Chú có chuyện gì giấu con không? Người đàn ông khựng lại. Rồi bật cười. — Sao tự nhiên hỏi vậy? Ling lấy điện thoại ra. Đặt trước mặt ông. Là bản sao giao dịch. Khoản tiền từ anh trai cô chuyển đến. Căn phòng lập tức im lặng. Nụ cười trên mặt chú út biến mất. Ông nhìn Ling. Rất lâu. Rồi khẽ thở dài. — Con vẫn phát hiện rồi. Tim Ling như ngừng đập. Chú út ngồi dậy. Ánh mắt nhìn cô đầy dịu dàng. Nhưng sự dịu dàng ấy khiến Ling lạnh sống lưng. — Từ nhỏ. — Con là đứa trẻ thông minh nhất. — Nhưng cũng là thứ khiến ta ghét nhất. Ling siết chặt tay. — Tại sao? Người đàn ông bật cười. — Vì tất cả mọi người đều yêu con. — Cha con. — Mẹ con. — Ngay cả Orm. Ông nhìn Ling. Ánh mắt dần trở nên điên cuồng. — Ta nuôi con lớn. — Nhưng trong mắt con... — Ta mãi chỉ là chú út. Ling mở to mắt. Cô không thể tin được. Ông ta... Yêu cô sao? Chú út cười. — Đời trước. — Anh trai con và Yaya chỉ là quân cờ. — Chính ta mới là người muốn con chết. Ling run lên. Mọi thứ vỡ vụn. Thì ra... Người đứng sau mọi chuyện. Lại là người thân cận nhất. — Sau khi con chết. — Ta rất hối hận. — Nhưng... Ông nhìn Ling. Ánh mắt dịu dàng đến đáng sợ. — Khi biết con sống lại. — Ta vui lắm. Ling lạnh người. — Ông cũng sống lại? Ông gật đầu. — Ừ. — Chúng ta đều được ông trời cho cơ hội. — Chỉ tiếc là... Ông nhìn Orm vừa chạy vào. Khóe môi cong lên. — Con vẫn chọn nó. Orm đứng chắn trước mặt Ling. — Đừng nhìn chị ấy như vậy! Chú út bật cười. — Con bé này. — Hai kiếp rồi vẫn đáng ghét. Orm tức giận. — Cháu không cho phép ông làm hại Ling nữa! Người đàn ông im lặng nhìn cô. Rồi khẽ nói: — Ta thua rồi. Ông lấy từ túi áo ra một chiếc USB. Đặt lên bàn. — Toàn bộ chứng cứ ở đây. — Ta đã làm gì. — Ai giúp ta. — Tất cả đều có. Ling nhìn ông. Không hiểu tại sao. Cô không thấy vui. Chỉ thấy đau. Bởi vì. Người cô từng kính trọng. Lại là người muốn giết cô nhất. Chú út đứng dậy. Đi ngang qua Ling. Khẽ nói: — Đời trước. — Ta thua vì quá tham lam. — Đời này... Ông nhìn Orm. Rồi mỉm cười. — Ta thua vì nó yêu con hơn cả mạng sống. Ông quay lưng. Từng bước rời đi. Không ai biết. Ông sẽ đi đâu. Buổi tối. Ling ngồi một mình trên ban công. Gió rất lạnh. Orm mang chăn ra đắp cho cô. Rồi ngồi xuống bên cạnh. Ling tựa đầu lên vai Orm. Khẽ nói: — Chị cứ nghĩ. — Sống lại là để trả thù. — Nhưng bây giờ chị mới biết. Orm quay sang. — Là gì? Ling nhìn cô. Mỉm cười. — Là để gặp lại em. Orm ngẩn người. Mặt đỏ lên. — Chị... — Chị đừng nói mấy câu như vậy. Ling bật cười. Rồi bất ngờ nắm lấy tay cô. Ánh mắt dịu dàng. — Orm. — Chị yêu em. Orm cứng đờ. Đôi mắt mở to. Đây là lần đầu tiên. Ling nói ba chữ ấy. Sau hai kiếp người. Nước mắt Orm lập tức rơi xuống. Cô bật khóc. — Chị biết không... — Em đã đợi câu này... — Hai kiếp rồi. Ling ôm cô vào lòng. Khẽ hôn lên tóc cô. — Xin lỗi vì để em đợi lâu. Orm vừa khóc vừa cười. Rồi ngẩng đầu. Đôi mắt đỏ hoe. — Ling. — Em cũng yêu chị. Ngoài ban công. Trăng đêm rất sáng. Sau hai kiếp bỏ lỡ. Cuối cùng. Hai người cũng có thể nói với nhau câu mà họ đã giấu trong tim suốt bao năm. "Em yêu chị." "Chị cũng yêu em." #linglingkwong #ormkornnaphat #lingorm #pov #xh
fucking years offbeat but whatever #fyp #xyzabc #creatorsearchinsights #🧃 #based Graham's number is an unimaginably huge number that once held the world record for the largest number ever used in a serious mathematical proof. It is so large that the human brain cannot hold all of its digits, because doing so would literally cause the brain to collapse into a black hole. This essay explores the origin of Graham's number, how mathematicians write it down, and its mind-boggling size.The Origin of the NumberThe number was created by a mathematician named Ronald Graham in the 1970s. He was working on a problem in a branch of math called Ramsey theory, which studies look for order in total chaos.Graham was trying to solve a puzzle about multi-dimensional cubes. He wanted to know how many dimensions a hypercube must have so that no matter how you connect its corners with red and blue lines, you will always find a single-coloured flat shape. He could not find the exact answer, but he proved that the answer had to be smaller than a specific, giant upper bound. That upper bound became known as Graham's number.How to Write Graham's NumberWe cannot write Graham's number using regular digits like 9,999 or even with scientific notation like \(10^{100}\). To write it, mathematicians use a special system called Knuth's up-arrow notation.Up-arrows represent repeated, fast-growing math steps:One arrow (\(\uparrow \)) means regular exponents. For example, \(3 \uparrow 3\) is \(3^{3}\), which equals 27.Two arrows (\(\uparrow\uparrow\)) mean a tower of exponents. For example, \(3 \uparrow\uparrow 3\) means \(3^{3^{3}}\), which is 3 raised to the 27th power. That equals 7,625,597,484,987.Three arrows (\(\uparrow\uparrow\uparrow\)) create a tower of exponents that is 7.6 trillion levels high.To build Graham's number, you start with a layer called \(G_{1}\), which is \(3 \uparrow\uparrow\uparrow\uparrow 3\). This number is already too big to picture. Then, you use the massive total of \(G_{1}\) just to tell you how many arrows to put in the next layer, \(G_{2}\). You repeat this process for 64 layers. The final result of the 64th layer (\(G_{64}\)) is Graham's number.Visualising the SizeIt is impossible for the human mind to fully grasp the size of Graham's number. The observable universe does not contain enough space to write it down. Even if every single atom in the universe turned into a microscopic pen, we would run out of atoms long before writing a fraction of it.Furthermore, physics tells us that information requires energy and space. The maximum amount of information a human brain can store is limited by its size. If you tried to picture every single digit of Graham's number at the same time, your brain would contain more information than a specific physical limit allows. The intense concentration of mass and energy would cause your head to collapse into a tiny black hole.ConclusionGraham's number shows us how far math can reach beyond our daily lives. Even though it is too large to write or fully imagine, it is still a specific, precise integer. It is not infinity; it is just a very large stepping stone used by mathematicians to find order in a complicated universe.
fucking years offbeat but whatever #fyp #xyzabc #creatorsearchinsights #🧃 #based Graham's number is an unimaginably huge number that once held the world record for the largest number ever used in a serious mathematical proof. It is so large that the human brain cannot hold all of its digits, because doing so would literally cause the brain to collapse into a black hole. This essay explores the origin of Graham's number, how mathematicians write it down, and its mind-boggling size.The Origin of the NumberThe number was created by a mathematician named Ronald Graham in the 1970s. He was working on a problem in a branch of math called Ramsey theory, which studies look for order in total chaos.Graham was trying to solve a puzzle about multi-dimensional cubes. He wanted to know how many dimensions a hypercube must have so that no matter how you connect its corners with red and blue lines, you will always find a single-coloured flat shape. He could not find the exact answer, but he proved that the answer had to be smaller than a specific, giant upper bound. That upper bound became known as Graham's number.How to Write Graham's NumberWe cannot write Graham's number using regular digits like 9,999 or even with scientific notation like \(10^{100}\). To write it, mathematicians use a special system called Knuth's up-arrow notation.Up-arrows represent repeated, fast-growing math steps:One arrow (\(\uparrow \)) means regular exponents. For example, \(3 \uparrow 3\) is \(3^{3}\), which equals 27.Two arrows (\(\uparrow\uparrow\)) mean a tower of exponents. For example, \(3 \uparrow\uparrow 3\) means \(3^{3^{3}}\), which is 3 raised to the 27th power. That equals 7,625,597,484,987.Three arrows (\(\uparrow\uparrow\uparrow\)) create a tower of exponents that is 7.6 trillion levels high.To build Graham's number, you start with a layer called \(G_{1}\), which is \(3 \uparrow\uparrow\uparrow\uparrow 3\). This number is already too big to picture. Then, you use the massive total of \(G_{1}\) just to tell you how many arrows to put in the next layer, \(G_{2}\). You repeat this process for 64 layers. The final result of the 64th layer (\(G_{64}\)) is Graham's number.Visualising the SizeIt is impossible for the human mind to fully grasp the size of Graham's number. The observable universe does not contain enough space to write it down. Even if every single atom in the universe turned into a microscopic pen, we would run out of atoms long before writing a fraction of it.Furthermore, physics tells us that information requires energy and space. The maximum amount of information a human brain can store is limited by its size. If you tried to picture every single digit of Graham's number at the same time, your brain would contain more information than a specific physical limit allows. The intense concentration of mass and energy would cause your head to collapse into a tiny black hole.ConclusionGraham's number shows us how far math can reach beyond our daily lives. Even though it is too large to write or fully imagine, it is still a specific, precise integer. It is not infinity; it is just a very large stepping stone used by mathematicians to find order in a complicated universe.

About