Ngân Thị Thu Trinh :
Ngày nhỏ mẹ kể có con bé kia mất mẹ, chiều nào đi ngang cũng thấy nó nằm trước hiên nhà khóc gọi mẹ ơi. Mẹ kêu mẹ nhìn thấy thương, mẹ thấy cảnh đó mẹ xót ruột. Chiều hôm sau t cũng nằm trước hiên nhà chờ mẹ đi làm về, thấy trời gần tối rồi mà mẹ vẫn chưa về, trong lòng t lo lắm, nằm đó rồi nhớ lại lời mẹ nói hôm qua, t nghĩ nếu một ngày mẹ t không còn nữa, chắc t sẽ giống như con bé đó, sẽ nằm trước hiên nhà khóc đòi mẹ. Rồi, ai biết trước được ngày mai và chuyện ngoài ý muốn cái nào sẽ xảy ra trước, cuối tháng 10 năm 2023 mẹ t mất, lúc đó t 19 tuổi, sau khi lo liệu xong đám tang cho mẹ, có những chiều t nằm trước hiên nhà, mắt cứ nhìn chăm chăm ra đường lớn, vừa nhìn nước mắt vừa chảy, lúc đó t ước, ước gì mọi thứ chỉ là mơ, ước gì ngay giây sau thôi sẽ thấy bóng dáng mẹ, như những ngày bình thường tan chợ mẹ sẽ mang quà bánh về cho t, điều mà t sợ nhất đã xảy ra, t thật sự đã trở thành con bé trong lời kể của mẹ mất rồi… mẹ ơi đã 3 mùa mưa, con vẫn hi vọng mẹ trở về, con vẫn hi vọng trong một buổi chiều tà nào đó, con vẫn như ngày bé nằm trước hiên nhà mình, nằm trước hiên đếm nắng ngóng mẹ về…
2026-08-19 17:54:22