@vintagecasios: Casio STW-100 Sports Multi Timer Watch #watches #watch #casiowatch #casio#digitalwatch

Vintagecasios
Vintagecasios
Open In TikTok:
Region: GB
Tuesday 18 August 2026 07:56:11 GMT
6410
207
2
3

Music

Download

Comments

luiscarrillo187
Luis Carrillo :
dode losvenden
2026-08-20 23:19:07
0
joserubiodelacruz3
soy dy José y mi teclado 910 :
hola q tal sigues vendiendo relojes casio
2026-08-20 19:57:36
0
To see more videos from user @vintagecasios, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Stella là người rất giỏi. Giỏi đến mức ai cũng nghĩ chị chẳng cần ai cả. Ở công ty, chị luôn là người ở lại sau cùng. Mỗi lần họp, Stella đều nhận thêm việc. Bị cấp trên trách oan cũng chỉ mỉm cười rồi cúi đầu. “Em sẽ sửa lại.” Không một lời giải thích. Không một câu than phiền. Đồng nghiệp từng hỏi: “Chị không thấy mệt sao?” Stella chỉ cười. “Quen rồi.” Thật ra… Không phải chị quen. Chỉ là ngoài kia, chẳng có ai để Stella được phép yếu lòng. Đồng hồ chỉ gần mười một giờ đêm. Stella bước ra khỏi tòa nhà với đôi vai rã rời. Vừa mở điện thoại, màn hình đã sáng lên. Ian: “Chị tan làm chưa?” Stella: “Rồi nè.” Chưa đầy vài giây. Điện thoại lại rung. Ian: “Em hâm đồ ăn rồi.” “Đừng ghé mua gì nữa.”  “Về nhà nha.” Nhìn ba dòng tin nhắn ấy, Stella bất giác mỉm cười. Suốt cả một ngày dài… Đó là lần đầu tiên chị thật sự cảm thấy có người đang đợi mình. ⸻ Cánh cửa vừa mở. Mùi thức ăn còn nóng đã lan khắp căn phòng. Chiếc đèn nhỏ trên bàn ăn vẫn sáng. Bên cạnh là một tờ giấy nhớ viết nguệch ngoạc. “Hâm lại 2 phút nha.” “Đừng ăn mì nữa.” Stella khẽ bật cười. Ngẩng đầu lên… Ian đã ngủ quên trên sofa từ lúc nào. Trên người em vẫn còn chiếc tạp dề chưa kịp cởi. Một tay ôm chiếc gối Stella vẫn hay ôm. Tay còn lại vẫn cầm điện thoại. Màn hình còn hiện khung chat của hai người. Dòng cuối cùng là: “Em đợi chị về.” Stella nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh em. Đầu ngón tay khẽ vuốt mái tóc lòa xòa trước trán Ian. Động tác rất nhẹ. Nhưng Ian vẫn mở mắt. Kéo Stella ngồi xuống cạnh mình. Xà vào lòng chị. “Xin lỗi…” Stella ngơ ngác. “Sao em xin lỗi?” Ian dụi đầu vào vai chị. “Vì em ngủ quên.” “Đáng lẽ em phải chờ chị về.” Em nhỏ giọng, tiếp tục nói: “Hôm nay vất vả rồi.” Chỉ một câu ấy thôi. Mọi lớp vỏ mạnh mẽ Stella cố gắng giữ suốt cả ngày bỗng vỡ vụn. Chị không còn cười rồi nói “không sao” như ở công ty nữa. Cũng chẳng còn cố giấu đi vẻ mệt mỏi trên gương mặt. Stella khẽ tựa đầu vào vai Ian. Giọng nhỏ đến mức như đang làm nũng. “…Em ôm chị một chút được không?” Ian mỉm cười. “Được.” “Muốn ôm bao lâu cũng được.” Stella vòng tay ôm chặt lấy em. Khẽ dụi đầu vào cổ Ian. “Hôm nay chị bị mắng.” “Chị cố lắm rồi…” “Mà vẫn thấy mình chưa đủ tốt.” Ian không nói gì. Chỉ lặng lẽ xoa lưng chị từng chút một. Như đang dỗ dành một đứa trẻ. Rồi khẽ hôn lên trán Stella. “Không sao.” “Ở ngoài kia chị có thể là người lớn.” “Nhưng về nhà…” “Cứ làm em bé của em là được.” Stella bật cười trong nước mắt. “Lỡ chị mè nheo quá thì sao?” Ian cười, ôm chị chặt hơn. “Thì em chiều.” “Chiều đến khi chị cười mới thôi.” Stella vùi mặt vào vai Ian. Lần đầu tiên sau rất lâu. Chị không còn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Không phải vì Stella yếu đuối. Mà vì chị biết… Ở nơi này. Sẽ luôn có một người dịu dàng đỡ lấy mọi mệt mỏi của mình. Người ta vẫn nghĩ… Tình yêu là tìm được một người để dựa vào. Nhưng với Stella… Tình yêu là sau khi phải mạnh mẽ với cả thế giới… Về đến nhà, chị không cần phải mạnh mẽ nữa. Vì luôn có một người dang tay ôm lấy chị và dịu dàng nói rằng: “Về nhà rồi.” #pov #dajeongz #fanfic #hearts2hearts
Stella là người rất giỏi. Giỏi đến mức ai cũng nghĩ chị chẳng cần ai cả. Ở công ty, chị luôn là người ở lại sau cùng. Mỗi lần họp, Stella đều nhận thêm việc. Bị cấp trên trách oan cũng chỉ mỉm cười rồi cúi đầu. “Em sẽ sửa lại.” Không một lời giải thích. Không một câu than phiền. Đồng nghiệp từng hỏi: “Chị không thấy mệt sao?” Stella chỉ cười. “Quen rồi.” Thật ra… Không phải chị quen. Chỉ là ngoài kia, chẳng có ai để Stella được phép yếu lòng. Đồng hồ chỉ gần mười một giờ đêm. Stella bước ra khỏi tòa nhà với đôi vai rã rời. Vừa mở điện thoại, màn hình đã sáng lên. Ian: “Chị tan làm chưa?” Stella: “Rồi nè.” Chưa đầy vài giây. Điện thoại lại rung. Ian: “Em hâm đồ ăn rồi.” “Đừng ghé mua gì nữa.” “Về nhà nha.” Nhìn ba dòng tin nhắn ấy, Stella bất giác mỉm cười. Suốt cả một ngày dài… Đó là lần đầu tiên chị thật sự cảm thấy có người đang đợi mình. ⸻ Cánh cửa vừa mở. Mùi thức ăn còn nóng đã lan khắp căn phòng. Chiếc đèn nhỏ trên bàn ăn vẫn sáng. Bên cạnh là một tờ giấy nhớ viết nguệch ngoạc. “Hâm lại 2 phút nha.” “Đừng ăn mì nữa.” Stella khẽ bật cười. Ngẩng đầu lên… Ian đã ngủ quên trên sofa từ lúc nào. Trên người em vẫn còn chiếc tạp dề chưa kịp cởi. Một tay ôm chiếc gối Stella vẫn hay ôm. Tay còn lại vẫn cầm điện thoại. Màn hình còn hiện khung chat của hai người. Dòng cuối cùng là: “Em đợi chị về.” Stella nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh em. Đầu ngón tay khẽ vuốt mái tóc lòa xòa trước trán Ian. Động tác rất nhẹ. Nhưng Ian vẫn mở mắt. Kéo Stella ngồi xuống cạnh mình. Xà vào lòng chị. “Xin lỗi…” Stella ngơ ngác. “Sao em xin lỗi?” Ian dụi đầu vào vai chị. “Vì em ngủ quên.” “Đáng lẽ em phải chờ chị về.” Em nhỏ giọng, tiếp tục nói: “Hôm nay vất vả rồi.” Chỉ một câu ấy thôi. Mọi lớp vỏ mạnh mẽ Stella cố gắng giữ suốt cả ngày bỗng vỡ vụn. Chị không còn cười rồi nói “không sao” như ở công ty nữa. Cũng chẳng còn cố giấu đi vẻ mệt mỏi trên gương mặt. Stella khẽ tựa đầu vào vai Ian. Giọng nhỏ đến mức như đang làm nũng. “…Em ôm chị một chút được không?” Ian mỉm cười. “Được.” “Muốn ôm bao lâu cũng được.” Stella vòng tay ôm chặt lấy em. Khẽ dụi đầu vào cổ Ian. “Hôm nay chị bị mắng.” “Chị cố lắm rồi…” “Mà vẫn thấy mình chưa đủ tốt.” Ian không nói gì. Chỉ lặng lẽ xoa lưng chị từng chút một. Như đang dỗ dành một đứa trẻ. Rồi khẽ hôn lên trán Stella. “Không sao.” “Ở ngoài kia chị có thể là người lớn.” “Nhưng về nhà…” “Cứ làm em bé của em là được.” Stella bật cười trong nước mắt. “Lỡ chị mè nheo quá thì sao?” Ian cười, ôm chị chặt hơn. “Thì em chiều.” “Chiều đến khi chị cười mới thôi.” Stella vùi mặt vào vai Ian. Lần đầu tiên sau rất lâu. Chị không còn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Không phải vì Stella yếu đuối. Mà vì chị biết… Ở nơi này. Sẽ luôn có một người dịu dàng đỡ lấy mọi mệt mỏi của mình. Người ta vẫn nghĩ… Tình yêu là tìm được một người để dựa vào. Nhưng với Stella… Tình yêu là sau khi phải mạnh mẽ với cả thế giới… Về đến nhà, chị không cần phải mạnh mẽ nữa. Vì luôn có một người dang tay ôm lấy chị và dịu dàng nói rằng: “Về nhà rồi.” #pov #dajeongz #fanfic #hearts2hearts

About