@_129251: Hóa ra ở chung một mái nhà, lòng người lại xa đến thế.Người không xem mình là nhà, mình có cố mấy cũng chỉ là khách qua đường.Đứng giữa sự thờ ơ và ấm ức, chọn im lặng là cách tự tôn cuối cùng.Nơi không có chân thành, có ở lại cũng chỉ nhận về sự ruồng bỏ.lúc anh hứa sẽ yêu tôi bây giờ anh còn nhớ không.nằm chung nhiều năm cứ như là người dưng vậy.=(