@tran.chill8: TỔNG TÀI TÀN TẬT VÀ CÔ VỢ HỢP ĐỒNG Chương 3: Chị Đau Thì Phải Nói Với Em Một tuần sau. Orm đã dần quen với cuộc sống ở Kwong gia. Sáng ăn cùng Ling. Trưa nhắn hỏi chị ăn chưa. Tối Ling về muộn, em luôn để đèn phòng khách sáng. Mọi thứ tự nhiên đến mức quản gia đôi khi cũng quên— Hai người chỉ là vợ chồng hợp đồng. — Sáng hôm ấy. Orm xuống phòng ăn nhưng không thấy Ling. “Chị ấy đâu rồi chú?” “Tiểu thư đến công ty rồi.” Orm nhìn đồng hồ. Mới bảy giờ. “Ăn sáng chưa?” Quản gia im lặng. Orm lập tức hiểu. “Lại bỏ bữa?” “…Vâng.” Orm hít sâu. “Được.” Quản gia nhìn vẻ mặt em, âm thầm nghĩ— Ling tổng hôm nay xong rồi. — Chín giờ. Phòng họp Kwong Group. Ling ngồi ở vị trí chủ tọa. “Dự án phía Đông làm lại.” Một quản lý định giải thích: “Nhưng Ling tổng—” “Không có nhưng.” Cả phòng lập tức im lặng. Đúng lúc ấy— Cửa phòng họp mở ra. Orm bước vào, trên tay cầm hộp thức ăn. A Minh chạy phía sau. “Ling tổng, tôi không cản được…” Ling nhíu mày. “Em đến làm gì?” “Bắt người.” “Ai?” “Chị.” Orm đặt hộp thức ăn xuống trước mặt cô. “Ăn sáng.” “Chị đang họp.” “Em biết.” Orm giơ hai ngón tay. “Hai lựa chọn.” “Chị tự ăn.” “Hoặc em ngồi đây đút.” Cả phòng đồng loạt cúi đầu. Không ai dám thở mạnh. Ling nhìn em vài giây. Cuối cùng— “Tạm nghỉ mười phút.” Mọi người lập tức rời khỏi phòng. — Orm mở hộp thức ăn. “Ăn.” Ling cầm thìa. “Em chạy đến tận đây chỉ vì chị bỏ bữa?” “Không được?” “Chị không phải trẻ con.” “Trẻ con còn biết ăn sáng.” Ling: “…” Không cãi nổi. Cô vừa ăn được vài miếng— Một cơn đau bất ngờ chạy dọc đầu gối. Bàn tay Ling khựng lại. Orm lập tức nhận ra. “Chân đau?” “Không.” “Ling Ling.” Orm nhìn thẳng chị. “Em ghét nhất chị nói không sao.” Ling im lặng. Orm ngồi xổm xuống trước mặt cô. “Đau nhiều không?” Lần này Ling thành thật. “Một chút.” “Xe lăn đâu?” “Văn phòng.” “Vậy sao còn tự đi họp?” “Chị đi được.” Orm cau mày. “Đi được không có nghĩa là phải cố.” Em nhẹ nhàng đặt tay lên đầu gối chị. “Sau này đau thì phải nói với em.” Ling nhìn em. “Tại sao?” Orm ngẩn ra. Rồi đáp rất tự nhiên: “Vì em là vợ chị.” Ánh mắt Ling khẽ thay đổi. “Chỉ là vợ hợp đồng.” Orm im lặng hai giây. Sau đó véo nhẹ tay cô. “Vợ hợp đồng thì không phải vợ à?” Ling sững người. Orm đứng lên. “Ngồi yên.” “Em lấy xe lăn.” — Mười phút sau. Cuộc họp tiếp tục. Nhưng khi mọi người nhìn thấy Ling được Orm đẩy vào bằng xe lăn— Tất cả đều im bặt. Trên đùi Ling còn có một chiếc chăn mỏng. Orm cúi xuống. “Không được bỏ.” Ling bình thản đáp: “Ừ.” Mọi người: “…” Đây là Ling tổng lạnh lùng mà họ biết? Orm ngồi xuống góc phòng. “Chị họp đi.” “Em chờ.” Ling nhìn em một lúc. Rồi mới quay lại. “Tiếp tục.” — Một tiếng sau. Trong văn phòng. Orm ngồi trước xe lăn, chườm nóng đầu gối cho chị. “Đỡ chưa?” “Ừ.” “Lần sau còn cố?” “…Không.” Orm hài lòng. “Ngoan.” Ling nhìn em. Bất ngờ đưa tay xoa nhẹ tóc Orm. Em lập tức ngẩng lên. “Chị làm gì?” “Không biết.” Ling khẽ cong môi. “Muốn xoa.” “Đừng có tự nhiên.” “Em cũng tự nhiên chăm chị.” Orm nghẹn lời. Không cãi nữa. Em cúi xuống tiếp tục chườm chân. Ling cũng không nói. Chỉ lặng lẽ nhìn em. Một tuần trước— Căn phòng này chỉ có công việc. Tài liệu. Những cuộc họp kéo dài. Và sự im lặng mà Ling đã quen suốt nhiều năm. Bây giờ lại có thêm một người. Một người dám xông thẳng vào phòng họp bắt cô ăn sáng. Dám mắng cô vì giấu đau. Còn ngồi trước mặt cô, cẩn thận chăm sóc đôi chân mà chính Ling từ lâu đã chẳng còn muốn người khác nhắc đến. Ling bỗng hỏi: “Orm.” “Hửm?” “Nếu sau này chị vẫn thường xuyên đau như vậy thì sao?” Orm không ngẩng đầu. “Thì em chăm.” “Phiền lắm.” “Em chưa than, chị than gì?” Ling im lặng. Orm ngẩng lên. “Nhưng chị phải hứa.” “Gì?” “Đau thì nói.” “Mệt thì nghỉ.” “Không được cố một mình.” Ling nhìn em thật lâu. Cuối cùng khẽ đáp: “Được.” Orm mỉm cười. “Vậy mới ngoan.” Ling không phản bác. Chỉ lặng lẽ nhìn nụ cười trước mặt. Lần đầu tiên cô nhận ra— Có lẽ thứ nguy hiểm nhất trong cuộc hôn nhân này… Không phải bản hợp đồng một năm. Mà là việc Orm đang từng chút một trở thành thói quen của cô. Một thói quen— Ling bắt đầu không muốn mất đi. Hết Chương 3.#lingorm #miyajinsoo

阮氏 玉珍🇻🇳🇨🇳
阮氏 玉珍🇻🇳🇨🇳
Open In TikTok:
Region: VN
Tuesday 18 August 2026 14:56:25 GMT
3087
292
5
0

Music

Download

Comments

tran.chill8
阮氏 玉珍🇻🇳🇨🇳 :
Mọi ng ơi mơi mốt mà shop có đăng mọi ng vào cmt chữ nhá đừng cmt icon nhá 🥰
2026-08-18 15:17:05
6
ruby080898
Ruby :
love
2026-08-19 05:17:41
0
tran.chill8
阮氏 玉珍🇻🇳🇨🇳 :
Sao này mà shop có live mọi ng vô ủng hộ shop nhá thả tim bà tham gia clup nhá cho shop có động lực ra nhiug chap
2026-08-18 16:12:44
5
ziapenny2
Sonny :
❤️❤️❤️❤️❤️
2026-08-18 17:15:19
0
nooralbarzanje
Noor Albarzanje :
❤️❤️❤️
2026-08-18 22:00:16
0
To see more videos from user @tran.chill8, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

کچھ رشتے صرف نام کے نہیں ہوتے،ان میں ایک دوسرے کی عزت، اعتبار اور خاموشی بھی شامل ہوتی ہے۔وقت بدل جائے، حالات بدل جائیں، لوگ دور ہو جائیں…مگر جس رشتے میں احترام باقی رہے، وہ دل میں ہمیشہ زندہ رہتا ہے۔کیونکہ تعلق صرف ساتھ رہنے کا نام نہیں،کسی کی عزت کو اس کی غیر موجودگی میں بھی قائم رکھنے کا نام ہے۔ 🥀 کچھ تعلق ایسے ہوتے ہیں جنہیں لفظوں میں بیان کرنا ممکن نہیں ہوتا، بس محسوس کیا جاتا ہے۔ تعلق رہے تو احترام قائم رہنا چاہیے، کیونکہ محبت، دوستی اور اپنائیت وقت کے ساتھ بدل بھی جائیں تو عزت ایسی چیز ہے جو انسان کو ہمیشہ یاد رہتی ہے۔ ہر انسان کے دل میں کچھ راز ہوتے ہیں، کچھ دکھ ہوتے ہیں اور کچھ ایسی کہانیاں ہوتی ہیں جنہیں وہ ہر کسی کے سامنے بیان نہیں کر سکتا۔ کبھی کبھی کسی کی خاموشی کو سمجھ لینا، اس کی ہزار باتیں سننے سے زیادہ اہم ہوتا ہے۔ رشتے ہمیشہ ساتھ رہنے سے مضبوط نہیں ہوتے، بلکہ ایک دوسرے کی عزت کرنے، احساسات کا خیال رکھنے اور مشکل وقت میں خاموشی سے ساتھ کھڑے رہنے سے مضبوط ہوتے ہیں۔ وقت سب کو بدل دیتا ہے، فاصلے بہت کچھ سکھا دیتے ہیں، اور بعض لوگ زندگی سے دور ہو کر بھی دل کے کسی کونے میں ہمیشہ موجود رہتے ہیں۔ مگر ایک بات ہمیشہ یاد رکھنی چاہیے کہ تعلق ختم ہو جائے تو بھی احترام ختم نہیں ہونا چاہیے۔ کیونکہ انسان کی اصل پہچان یہ نہیں کہ وہ کسی کے ساتھ کتنا قریب رہا، بلکہ یہ ہے کہ دور ہونے کے بعد بھی اس نے اس شخص کی عزت کتنی قائم رکھی۔ تعلق رہے یا نہ رہے، احترام ہمیشہ قائم رہنا چاہیے… کیونکہ انسان کا اصل مقام اس کے رویّے سے پہچانا جاتا ہے۔ 🥀🤍 #trending #sukoon555 #urdupoetry #deeplines #foryou
کچھ رشتے صرف نام کے نہیں ہوتے،ان میں ایک دوسرے کی عزت، اعتبار اور خاموشی بھی شامل ہوتی ہے۔وقت بدل جائے، حالات بدل جائیں، لوگ دور ہو جائیں…مگر جس رشتے میں احترام باقی رہے، وہ دل میں ہمیشہ زندہ رہتا ہے۔کیونکہ تعلق صرف ساتھ رہنے کا نام نہیں،کسی کی عزت کو اس کی غیر موجودگی میں بھی قائم رکھنے کا نام ہے۔ 🥀 کچھ تعلق ایسے ہوتے ہیں جنہیں لفظوں میں بیان کرنا ممکن نہیں ہوتا، بس محسوس کیا جاتا ہے۔ تعلق رہے تو احترام قائم رہنا چاہیے، کیونکہ محبت، دوستی اور اپنائیت وقت کے ساتھ بدل بھی جائیں تو عزت ایسی چیز ہے جو انسان کو ہمیشہ یاد رہتی ہے۔ ہر انسان کے دل میں کچھ راز ہوتے ہیں، کچھ دکھ ہوتے ہیں اور کچھ ایسی کہانیاں ہوتی ہیں جنہیں وہ ہر کسی کے سامنے بیان نہیں کر سکتا۔ کبھی کبھی کسی کی خاموشی کو سمجھ لینا، اس کی ہزار باتیں سننے سے زیادہ اہم ہوتا ہے۔ رشتے ہمیشہ ساتھ رہنے سے مضبوط نہیں ہوتے، بلکہ ایک دوسرے کی عزت کرنے، احساسات کا خیال رکھنے اور مشکل وقت میں خاموشی سے ساتھ کھڑے رہنے سے مضبوط ہوتے ہیں۔ وقت سب کو بدل دیتا ہے، فاصلے بہت کچھ سکھا دیتے ہیں، اور بعض لوگ زندگی سے دور ہو کر بھی دل کے کسی کونے میں ہمیشہ موجود رہتے ہیں۔ مگر ایک بات ہمیشہ یاد رکھنی چاہیے کہ تعلق ختم ہو جائے تو بھی احترام ختم نہیں ہونا چاہیے۔ کیونکہ انسان کی اصل پہچان یہ نہیں کہ وہ کسی کے ساتھ کتنا قریب رہا، بلکہ یہ ہے کہ دور ہونے کے بعد بھی اس نے اس شخص کی عزت کتنی قائم رکھی۔ تعلق رہے یا نہ رہے، احترام ہمیشہ قائم رہنا چاہیے… کیونکہ انسان کا اصل مقام اس کے رویّے سے پہچانا جاتا ہے۔ 🥀🤍 #trending #sukoon555 #urdupoetry #deeplines #foryou

About