@user1002281815628: โดนบอสลีซอสั่งลักเปิด #ลีซอxd #ตี๋ใหญ่mkk #mkk #fivem #summercity

จอกหมด
จอกหมด
Open In TikTok:
Region: TH
Tuesday 18 August 2026 18:30:30 GMT
85459
5996
30
99

Music

Download

Comments

corosshuntiphap
แล้วแต่อารมณ์ :
วันนี้สนุกมากครับ#mkkยินดีตอนรับพี่ลีซอเสมอครับ
2026-08-18 20:06:59
48
dvdvdghbddbd
ꜰɪʟᴍ :
เกิดมาไม่เคยพบเคยเจอไปนอนตอนเล่นลี่
2026-08-19 00:41:52
85
thinthakone
thinthakone :
ไม่ใช่บอสลีซอน่ะคับ ต้องบอสตี๋หิด
2026-08-19 06:37:35
1
pongna_04
tnpkl :
สกอเท่าไหร่ครับ
2026-08-19 03:38:39
4
chasit14
chasit :
สนุกจัดวันนี้5555
2026-08-18 19:53:40
17
firstzoldyck
เฟิร์สเล็ก เด็กหลังศาล⛩️ :
กลับมาดูในรอบ5ปี ตั้งแต่สมัยตี๋ใหญ่ตี๋เล็กครับผม😁
2026-08-19 13:54:00
2
diwdrffltc5
จั่วฟานผมขาว :
ทำไมเราสีเหลืองหนิ
2026-08-20 00:38:15
0
snk8886
SNK :
555555
2026-08-19 02:37:29
0
tnina__kona7
Sek 🕸️ :
ตึงจัดด
2026-08-19 07:57:28
0
chaiwut_010
แบรนด์  :
มา2สยองดิ
2026-08-19 09:35:37
1
rvujh6
rvujh6 :
คม
2026-08-18 20:10:10
4
nattawut_5007
KINGK0NG :
มีรี่แต่ตี๋นอน
2026-08-19 02:16:42
4
steppriew_
อะไรก็พริ้ว :
เดอะบอสตี๋หิดนำทัพให้😂
2026-08-19 08:29:32
0
tonkar1_6
VOU_QJIO :
@dd @DESYY1 @LAZEN XD
2026-08-18 20:08:51
3
phyo_9991
𝙋𝙝𝙮𝙤 𝙃𝙚𝙞𝙨 ไอ้บอสคู่ใจ" :
@TOXXYx2
2026-08-19 10:09:23
0
newkaihom
อันตัวกูชื่อนิว🍇 :
@TOXXYx2
2026-08-19 10:46:10
0
crazyy571
L :
@Namnow
2026-08-19 07:17:17
0
_khett099
Kheteiei :
@King Defender
2026-08-19 11:02:24
0
mami.poko79
mami poko :
@Lordstb_
2026-08-19 03:31:18
0
bank67778
ʙᴀɴᴋ 🐻 :
🤣🤣🤣
2026-08-19 00:00:21
0
autumn12.8
BS👉🖤💙 :
😂😂
2026-08-18 18:53:13
4
To see more videos from user @user1002281815628, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Điện thoại Orm rung lên. Tin nhắn từ Ling. “Hôm nay chị họp tới tối.” “Đừng đợi cửa.” Orm nhìn dòng chữ đó rất lâu. Rồi cuối cùng chỉ trả lời: “Ừ.” Nhưng khoảng gần tám giờ tối, cô vẫn vô thức nhìn đồng hồ liên tục. TV bật nhưng không xem nổi. Trang sách mở mãi không lật thêm trang nào. Đến chính Orm cũng phát bực với bản thân. Ly hôn rồi mà vẫn giữ thói quen chờ người kia về nhà như vợ hợp pháp. Đúng là não bộ không cập nhật nổi trạng thái quan hệ. Mười giờ hơn. Ngoài trời bắt đầu đổ mưa lớn. Orm đứng dậy định lên phòng thì điện thoại rung. Là trợ lý của Ling. “Chị Orm… chị có ở gần công ty không?” Tim cô khựng xuống. “Có chuyện gì vậy?” “Chủ tịch họp xong thì đau dạ dày nặng. Hiện giờ đang ở phòng nghỉ nhưng không chịu đi bệnh viện…” Orm gần như đứng bật dậy. “Em đưa điện thoại cho chị ấy.” “Vâng.” Vài giây sau, giọng Ling vang lên rất khàn: “Không sao đâu.” Orm siết chặt điện thoại. “Chị lại bỏ ăn?” “Chỉ hơi đau thôi.” “Ling.” Cô hiếm khi gọi tên cô ấy bằng giọng như vậy. Thấp. Căng. Đủ khiến đầu dây bên kia im lặng. “Em tới ngay.” - Thật ra, sáng hôm đó, Ling đã thấy không ổn. Cơn đau âm ỉ dưới bụng xuất hiện từ gần trưa. Không quá dữ dội lúc đầu. Chỉ là cảm giác nóng rát quen thuộc lan dưới xương ức sau nhiều ngày bỏ ăn và uống cà phê thay cơm. Cô uống tạm thuốc giảm đau rồi tiếp tục họp. Sai lầm kinh điển của những người nghĩ cơ thể là thứ có thể trì hoãn bảo trì vô thời hạn. Đến chiều, trợ lý bắt đầu nhận ra sắc mặt cô tái hơn bình thường. “Chủ tịch, chị nên ăn gì đó trước.” “Không sao.” “Chị uống ba ly cà phê rồi.” Ling vẫn không ngẩng đầu khỏi tài liệu. “Tôi xử lý xong đã.” Ling muốn về sớm với vợ nhưng công việc cứ dồn dập đến Cho đến khi cơn đau bắt đầu dữ hơn. Không còn âm ỉ nữa. Mà là từng cơn co thắt quặn lên từ dạ dày, nóng rát lan ra sau lưng. Ling chống tay xuống mép bàn vài giây. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn dọc thái dương. Trợ lý đứng cạnh gần như hoảng thật. “Chủ tịch, em gọi bác sĩ nhé?” “Không cần.” “Nhưng mặt chị trắng lắm…” Ling vừa định đáp thì cơn buồn nôn bất ngờ dâng lên dữ dội. Cô lập tức đứng dậy đi nhanh vào phòng nghỉ riêng. Cửa vừa đóng lại, cô đã cúi xuống bồn rửa nôn khan. Ban đầu chỉ là dịch vị. Rồi một màu đỏ sẫm lập tức tràn xuống thành sứ trắng. Ling khựng lại vài giây. Máu. Không nhiều tới mức ồ ạt. Nhưng đủ để cô hiểu tình trạng đã vượt khỏi mức đau dạ dày thông thường. Xuất huyết dạ dày. Mùi tanh kim loại phủ đầy cổ họng. Ngoài cửa, trợ lý gõ mạnh hơn. “Chủ tịch?!” Ling xả nước rất nhanh. “…Không sao.” Giọng cô khàn hẳn đi. Mười phút sau, trợ lý gần như ép cô nằm xuống sofa phòng nghỉ. Sắc mặt Ling lúc này tái nhợt thấy rõ. Môi mất màu. Ngay cả đầu ngón tay cũng lạnh đi vì tụt huyết áp nhẹ. “Em gọi cấp cứu nhé?” “Không cần…” Câu nói còn chưa dứt, Ling đã nhíu chặt mày vì cơn đau quặn tiếp theo. Trợ lý gần như phát khóc. - Và phương án cuối cùng:  “Em gọi chị Orm.” - Đó là lý do Ba mươi lăm phút sau, Orm gần như chạy vào phòng nghỉ riêng của CEO. Cửa bật mở mạnh đến mức cả trợ lý cũng giật mình. “Ling!” Cô đứng chết lặng vài giây khi nhìn thấy người trên sofa. Ling đang tựa đầu ra sau, mắt nhắm hờ vì đau. Gương mặt trắng bệch dưới ánh đèn. Chưa bao giờ Orm thấy cô tệ như vậy. Tim cô lạnh hẳn. “Chị ấy nôn ra máu…” trợ lý nói nhỏ. “Nhưng không chịu đi viện.” Orm quay phắt sang Ling. “Chị bị xuất huyết mà còn ngồi đây?” Ling mở mắt nhìn cô. Dù đau đến mức trán lấm tấm mồ hôi, phản ứng đầu tiên của cô vẫn là: “…Em ăn tối chưa?” Cổ họng Orm nghẹn cứng. “Ling!” Giọng cô run hẳn lên. “Chị còn hỏi cái đó?” Ling khẽ nhăn mặt vì đau. “…Chị không sao.” “Chị nôn ra máu rồi!” “Chỉ chút thôi.” Orm siết chặt tay tới mức đau Cô ghét nhất dáng vẻ này của Ling Cái kiểu chịu đựng tới mức cơ thể bắt đầu hỏng đi mà vẫn nói “không sao”. Ngày xưa cô từng sợ một ngày mình sẽ thật sự mất người này vì chính cách sống của cô ấy Hiện tại nỗi sợ đó đang nằm ngay trước mắt Orm đặt túi xuống bàn, lấy hộp cháo mình mua trên đường tới “Ăn chút trước rồi đi bệnh viện.” Ling nhíu mày rất khẽ. “…Chị ăn không nổi.” “Ling.” “Buồn nôn…” Giọng cô thấp và mệt hẳn. Nhưng Orm vẫn mở hộp cháo, múc một muỗng nhỏ đưa tới. “Ăn chút thôi.” #fanfic #lingorm
Điện thoại Orm rung lên. Tin nhắn từ Ling. “Hôm nay chị họp tới tối.” “Đừng đợi cửa.” Orm nhìn dòng chữ đó rất lâu. Rồi cuối cùng chỉ trả lời: “Ừ.” Nhưng khoảng gần tám giờ tối, cô vẫn vô thức nhìn đồng hồ liên tục. TV bật nhưng không xem nổi. Trang sách mở mãi không lật thêm trang nào. Đến chính Orm cũng phát bực với bản thân. Ly hôn rồi mà vẫn giữ thói quen chờ người kia về nhà như vợ hợp pháp. Đúng là não bộ không cập nhật nổi trạng thái quan hệ. Mười giờ hơn. Ngoài trời bắt đầu đổ mưa lớn. Orm đứng dậy định lên phòng thì điện thoại rung. Là trợ lý của Ling. “Chị Orm… chị có ở gần công ty không?” Tim cô khựng xuống. “Có chuyện gì vậy?” “Chủ tịch họp xong thì đau dạ dày nặng. Hiện giờ đang ở phòng nghỉ nhưng không chịu đi bệnh viện…” Orm gần như đứng bật dậy. “Em đưa điện thoại cho chị ấy.” “Vâng.” Vài giây sau, giọng Ling vang lên rất khàn: “Không sao đâu.” Orm siết chặt điện thoại. “Chị lại bỏ ăn?” “Chỉ hơi đau thôi.” “Ling.” Cô hiếm khi gọi tên cô ấy bằng giọng như vậy. Thấp. Căng. Đủ khiến đầu dây bên kia im lặng. “Em tới ngay.” - Thật ra, sáng hôm đó, Ling đã thấy không ổn. Cơn đau âm ỉ dưới bụng xuất hiện từ gần trưa. Không quá dữ dội lúc đầu. Chỉ là cảm giác nóng rát quen thuộc lan dưới xương ức sau nhiều ngày bỏ ăn và uống cà phê thay cơm. Cô uống tạm thuốc giảm đau rồi tiếp tục họp. Sai lầm kinh điển của những người nghĩ cơ thể là thứ có thể trì hoãn bảo trì vô thời hạn. Đến chiều, trợ lý bắt đầu nhận ra sắc mặt cô tái hơn bình thường. “Chủ tịch, chị nên ăn gì đó trước.” “Không sao.” “Chị uống ba ly cà phê rồi.” Ling vẫn không ngẩng đầu khỏi tài liệu. “Tôi xử lý xong đã.” Ling muốn về sớm với vợ nhưng công việc cứ dồn dập đến Cho đến khi cơn đau bắt đầu dữ hơn. Không còn âm ỉ nữa. Mà là từng cơn co thắt quặn lên từ dạ dày, nóng rát lan ra sau lưng. Ling chống tay xuống mép bàn vài giây. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn dọc thái dương. Trợ lý đứng cạnh gần như hoảng thật. “Chủ tịch, em gọi bác sĩ nhé?” “Không cần.” “Nhưng mặt chị trắng lắm…” Ling vừa định đáp thì cơn buồn nôn bất ngờ dâng lên dữ dội. Cô lập tức đứng dậy đi nhanh vào phòng nghỉ riêng. Cửa vừa đóng lại, cô đã cúi xuống bồn rửa nôn khan. Ban đầu chỉ là dịch vị. Rồi một màu đỏ sẫm lập tức tràn xuống thành sứ trắng. Ling khựng lại vài giây. Máu. Không nhiều tới mức ồ ạt. Nhưng đủ để cô hiểu tình trạng đã vượt khỏi mức đau dạ dày thông thường. Xuất huyết dạ dày. Mùi tanh kim loại phủ đầy cổ họng. Ngoài cửa, trợ lý gõ mạnh hơn. “Chủ tịch?!” Ling xả nước rất nhanh. “…Không sao.” Giọng cô khàn hẳn đi. Mười phút sau, trợ lý gần như ép cô nằm xuống sofa phòng nghỉ. Sắc mặt Ling lúc này tái nhợt thấy rõ. Môi mất màu. Ngay cả đầu ngón tay cũng lạnh đi vì tụt huyết áp nhẹ. “Em gọi cấp cứu nhé?” “Không cần…” Câu nói còn chưa dứt, Ling đã nhíu chặt mày vì cơn đau quặn tiếp theo. Trợ lý gần như phát khóc. - Và phương án cuối cùng: “Em gọi chị Orm.” - Đó là lý do Ba mươi lăm phút sau, Orm gần như chạy vào phòng nghỉ riêng của CEO. Cửa bật mở mạnh đến mức cả trợ lý cũng giật mình. “Ling!” Cô đứng chết lặng vài giây khi nhìn thấy người trên sofa. Ling đang tựa đầu ra sau, mắt nhắm hờ vì đau. Gương mặt trắng bệch dưới ánh đèn. Chưa bao giờ Orm thấy cô tệ như vậy. Tim cô lạnh hẳn. “Chị ấy nôn ra máu…” trợ lý nói nhỏ. “Nhưng không chịu đi viện.” Orm quay phắt sang Ling. “Chị bị xuất huyết mà còn ngồi đây?” Ling mở mắt nhìn cô. Dù đau đến mức trán lấm tấm mồ hôi, phản ứng đầu tiên của cô vẫn là: “…Em ăn tối chưa?” Cổ họng Orm nghẹn cứng. “Ling!” Giọng cô run hẳn lên. “Chị còn hỏi cái đó?” Ling khẽ nhăn mặt vì đau. “…Chị không sao.” “Chị nôn ra máu rồi!” “Chỉ chút thôi.” Orm siết chặt tay tới mức đau Cô ghét nhất dáng vẻ này của Ling Cái kiểu chịu đựng tới mức cơ thể bắt đầu hỏng đi mà vẫn nói “không sao”. Ngày xưa cô từng sợ một ngày mình sẽ thật sự mất người này vì chính cách sống của cô ấy Hiện tại nỗi sợ đó đang nằm ngay trước mắt Orm đặt túi xuống bàn, lấy hộp cháo mình mua trên đường tới “Ăn chút trước rồi đi bệnh viện.” Ling nhíu mày rất khẽ. “…Chị ăn không nổi.” “Ling.” “Buồn nôn…” Giọng cô thấp và mệt hẳn. Nhưng Orm vẫn mở hộp cháo, múc một muỗng nhỏ đưa tới. “Ăn chút thôi.” #fanfic #lingorm

About