@lookwhat.she.found: #HalaraRomper #EasyPeezy #TravelFashion #ResortWear #Activewear

Kaye’s Hidden Gems✨
Kaye’s Hidden Gems✨
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 19 August 2026 01:54:31 GMT
1029
2
0
0

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @lookwhat.she.found, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Tiếng còi xe cấp cứu rạch toạc màn đêm như một nhát dao kéo lê qua thần kinh người ta. Ling được đẩy thẳng vào khu hồi sức. Nhanh đến mức bánh xe băng ca nghiến lên nền gạch thứ âm thanh chói gắt, nghe như thứ gì đó đang vỡ vụn từng chút một. Hơi thở cô đứt quãng. Nông. Gấp. Mỗi nhịp ngực nâng lên đều khó nhọc như đang chống lại một sức nặng vô hình kéo cơ thể chìm xuống. Máu tràn khỏi khóe môi. Đỏ sẫm. Đặc quánh. Lẫn thứ dịch đen đặc như bã cà phê, chảy xuống cằm, thấm vào cổ áo trắng đã nhăn nhúm, rồi dính đầy trên tay Orm. Nóng. Nóng đến mức cô có cảm giác da mình đang bị thiêu. Monitor nhấp nháy liên tục. Âm thanh báo động vang dồn dập. “Mạch nhanh!” “Huyết áp tụt!” “Đặt bệnh nhân lên giường!” “SpO₂ bao nhiêu?” “Hai đường truyền lớn, nhanh!” “Lấy máu. Gọi ngân hàng máu ngay!” Những câu nói ngắn, sắc và lạnh, rơi xuống liên tiếp như lưỡi dao. Orm chạy theo phía sau. Chân cô mềm nhũn. Đầu óc trống rỗng đến mức gần như không còn cảm giác mình đang tồn tại. Một bác sĩ quay phắt lại. Ánh mắt sắc lạnh của người đã quá quen với ranh giới sống chết. “Bệnh nhân có tiền sử xuất huyết tiêu hoá không?” “Có bệnh nền gì?” “Đang dùng thuốc gì?” Orm há miệng. Cổ họng khô khốc. “…Xuất huyết dạ dày… em chỉ biết vậy…” “Có dùng thuốc giảm đau? Chống đông? Uống rượu thường xuyên không?” Cô chết lặng. Không biết. Cô hoàn toàn không biết. Điều đáng sợ nhất không phải là Ling đang nằm bên trong kia giữa đống dây truyền và tiếng máy móc hỗn loạn. Mà là Orm chợt nhận ra mình chẳng biết gì về cơ thể người mình yêu. Suốt những năm qua, Ling luôn nói mình ổn. Luôn cười nhạt. Luôn kéo tay cô ra khỏi mọi câu hỏi rồi thấp giọng: “Không nghiêm trọng.” Cánh cửa phòng cấp cứu đóng sầm trước mặt. Orm bị chặn lại ngoài hành lang lạnh ngắt. Ánh đèn trắng nhợt phủ lên bức tường dài vô tận. Mùi thuốc sát trùng khiến người ta khó thở. Bên trong vẫn vang lên những mệnh lệnh dồn dập. “Truyền dịch nhanh!” “Chuẩn bị máu.” “Hút dạ dày nhẹ tay.” “Gọi nội soi tiêu hoá khẩn!” Orm dựa lưng vào tường. Tim đập mạnh đến đau buốt lồng ngực. Mười lăm phút trôi qua. Dài như cả một đời người. Khi cánh cửa mở ra lần nữa, một bác sĩ lớn tuổi bước ra cùng xấp bệnh án trên tay. Chỉ nhìn nét mặt ông thôi, Orm đã thấy lạnh sống lưng. “Người nhà bệnh nhân Quảng Ling Ling?” Cô lao tới gần như ngay lập tức. “Tôi.” Ông nhìn cô vài giây. Rồi hỏi rất chậm: “Cô là gì của bệnh nhân?” Cổ họng Orm nghẹn cứng. Cô mất vài giây mới phát ra được âm thanh. “…Vợ.” Người bác sĩ khựng lại. Chỉ một thoáng thôi. Nhưng đủ để Orm nghe tim mình rơi thẳng xuống vực. “Bệnh nhân đang sốc do xuất huyết tiêu hoá trên.” Ông nói ngắn gọn, không vòng vo. “Chúng tôi đang hồi sức, truyền dịch và chuẩn bị nội soi cầm máu khẩn cấp.” Ông mở hồ sơ bệnh án. Tiếng giấy lật khô khốc. Nghe như tiếng ai đó xé toạc thứ gì trong lồng ngực cô. “Nhưng tình trạng nền của cô ấy mới là vấn đề.” Orm nhìn ông không chớp mắt. Toàn thân lạnh dần. “…Ý bác sĩ là sao?” Ngón tay ông dừng lại trên một dòng chữ. Một dòng chữ đủ khiến thế giới của cô ngừng chuyển động. “Với bệnh nhân có tiền sử ung thư dạ dày.” Không gian xung quanh như bị rút sạch âm thanh. Orm đứng chết lặng. “…Ung thư?”
Tiếng còi xe cấp cứu rạch toạc màn đêm như một nhát dao kéo lê qua thần kinh người ta. Ling được đẩy thẳng vào khu hồi sức. Nhanh đến mức bánh xe băng ca nghiến lên nền gạch thứ âm thanh chói gắt, nghe như thứ gì đó đang vỡ vụn từng chút một. Hơi thở cô đứt quãng. Nông. Gấp. Mỗi nhịp ngực nâng lên đều khó nhọc như đang chống lại một sức nặng vô hình kéo cơ thể chìm xuống. Máu tràn khỏi khóe môi. Đỏ sẫm. Đặc quánh. Lẫn thứ dịch đen đặc như bã cà phê, chảy xuống cằm, thấm vào cổ áo trắng đã nhăn nhúm, rồi dính đầy trên tay Orm. Nóng. Nóng đến mức cô có cảm giác da mình đang bị thiêu. Monitor nhấp nháy liên tục. Âm thanh báo động vang dồn dập. “Mạch nhanh!” “Huyết áp tụt!” “Đặt bệnh nhân lên giường!” “SpO₂ bao nhiêu?” “Hai đường truyền lớn, nhanh!” “Lấy máu. Gọi ngân hàng máu ngay!” Những câu nói ngắn, sắc và lạnh, rơi xuống liên tiếp như lưỡi dao. Orm chạy theo phía sau. Chân cô mềm nhũn. Đầu óc trống rỗng đến mức gần như không còn cảm giác mình đang tồn tại. Một bác sĩ quay phắt lại. Ánh mắt sắc lạnh của người đã quá quen với ranh giới sống chết. “Bệnh nhân có tiền sử xuất huyết tiêu hoá không?” “Có bệnh nền gì?” “Đang dùng thuốc gì?” Orm há miệng. Cổ họng khô khốc. “…Xuất huyết dạ dày… em chỉ biết vậy…” “Có dùng thuốc giảm đau? Chống đông? Uống rượu thường xuyên không?” Cô chết lặng. Không biết. Cô hoàn toàn không biết. Điều đáng sợ nhất không phải là Ling đang nằm bên trong kia giữa đống dây truyền và tiếng máy móc hỗn loạn. Mà là Orm chợt nhận ra mình chẳng biết gì về cơ thể người mình yêu. Suốt những năm qua, Ling luôn nói mình ổn. Luôn cười nhạt. Luôn kéo tay cô ra khỏi mọi câu hỏi rồi thấp giọng: “Không nghiêm trọng.” Cánh cửa phòng cấp cứu đóng sầm trước mặt. Orm bị chặn lại ngoài hành lang lạnh ngắt. Ánh đèn trắng nhợt phủ lên bức tường dài vô tận. Mùi thuốc sát trùng khiến người ta khó thở. Bên trong vẫn vang lên những mệnh lệnh dồn dập. “Truyền dịch nhanh!” “Chuẩn bị máu.” “Hút dạ dày nhẹ tay.” “Gọi nội soi tiêu hoá khẩn!” Orm dựa lưng vào tường. Tim đập mạnh đến đau buốt lồng ngực. Mười lăm phút trôi qua. Dài như cả một đời người. Khi cánh cửa mở ra lần nữa, một bác sĩ lớn tuổi bước ra cùng xấp bệnh án trên tay. Chỉ nhìn nét mặt ông thôi, Orm đã thấy lạnh sống lưng. “Người nhà bệnh nhân Quảng Ling Ling?” Cô lao tới gần như ngay lập tức. “Tôi.” Ông nhìn cô vài giây. Rồi hỏi rất chậm: “Cô là gì của bệnh nhân?” Cổ họng Orm nghẹn cứng. Cô mất vài giây mới phát ra được âm thanh. “…Vợ.” Người bác sĩ khựng lại. Chỉ một thoáng thôi. Nhưng đủ để Orm nghe tim mình rơi thẳng xuống vực. “Bệnh nhân đang sốc do xuất huyết tiêu hoá trên.” Ông nói ngắn gọn, không vòng vo. “Chúng tôi đang hồi sức, truyền dịch và chuẩn bị nội soi cầm máu khẩn cấp.” Ông mở hồ sơ bệnh án. Tiếng giấy lật khô khốc. Nghe như tiếng ai đó xé toạc thứ gì trong lồng ngực cô. “Nhưng tình trạng nền của cô ấy mới là vấn đề.” Orm nhìn ông không chớp mắt. Toàn thân lạnh dần. “…Ý bác sĩ là sao?” Ngón tay ông dừng lại trên một dòng chữ. Một dòng chữ đủ khiến thế giới của cô ngừng chuyển động. “Với bệnh nhân có tiền sử ung thư dạ dày.” Không gian xung quanh như bị rút sạch âm thanh. Orm đứng chết lặng. “…Ung thư?” "Cô ko biết sao?" “Bốn năm trước.” Giọng bác sĩ trầm xuống. “Đã phẫu thuật và điều trị. Có giai đoạn ổn định.” “Nhưng gần hai năm nay tái khám không đầy đủ.” “Stress kéo dài. Ăn uống thất thường. Làm việc quá sức.” Mỗi chữ ông nói ra đều giống như đang chậm rãi đóng đinh vào tim cô. “Tôi đang nghi ngờ bệnh đã tái phát và nghiêm trọng hơn” Orm nghe tiếng mình bật ra méo mó. “…Chị ấy chưa từng nói với tôi.” Không phải trách móc. Chỉ là đau đến mức không còn giữ nổi giọng nói bình thường. Bác sĩ im lặng vài giây rồi khẽ thở ra. “Có những bệnh nhân nghĩ rằng chỉ cần mình chịu được thì người bên cạnh sẽ bớt đau.” Ông nhìn cô. Ánh mắt không còn lạnh nữa. “Một số người chọn giấu bệnh cho đến khi cơ thể không giấu nổi nữa.” Tai Orm ù đi. Ung thư dạ dày. Bốn năm trước. Đúng khoảng thời gian Ling bắt đầu thay đổi. Bắt đầu thức trắng ở công ty. Bắt đầu lạnh lùng. Bắt đầu đẩy cô ra xa khỏi từng cái chạm, từng cuộc trò chuyện, từng lời quan tâm nhỏ nhất. #fanfic #lingorm

About