@ntl_hct:

Tuong Vy
Tuong Vy
Open In TikTok:
Region: VN
Wednesday 19 August 2026 03:00:24 GMT
117
14
0
5

Music

Download

Comments

There are no more comments for this video.
To see more videos from user @ntl_hct, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Đoản: 《 Chỉ Là Không Phải Em 》— 𝐏𝟐 Một tháng sau. Nghiêm Hạo Tường gầy đi thấy rõ. Chiếc áo ngủ rộng hơn trước. Ngay cả bác sĩ cũng nhíu mày. ( Thai phụ không được để tinh thần suy sụp như vậy. ) ( Đứa bé sẽ chịu ảnh hưởng. ) Cậu chỉ khẽ gật đầu. Không nói gì. — Biệt thự vẫn rất náo nhiệt. Lưu Diệu Văn mỗi ngày đều đưa người kia ra ngoài. Có lúc về rất muộn. Có lúc cả đêm không về. Nghiêm Hạo Tường không hỏi. Cũng không còn đủ can đảm để hỏi. Có những câu trả lời. Biết rồi. Chỉ càng đau hơn. — Đêm nọ. Cậu vô tình đi ngang phòng làm việc. Bên trong. Người kia ôm lấy cánh tay Lưu Diệu Văn. Khẽ cười. | Anh định giấu đến bao giờ ? | | Nếu anh ấy biết... | Lưu Diệu Văn cắt ngang. < Đứa bé... > < Em sẽ tự nuôi. > Chiếc bút trên tay anh rơi xuống. Lần đầu tiên sau nhiều tháng. Gương mặt luôn bình tĩnh ấy hoàn toàn biến sắc. "Hạo Tường đâu ?" Quản gia cúi đầu. • Cậu chủ nhỏ rời đi từ đêm qua. • • Không ai biết đi đâu. • — Lưu Diệu Văn đi tìm. Một ngày. Hai ngày. Một tuần. Không có tin tức. Cho đến khi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện. 〈 Người nhà của Nghiêm Hạo Tường phải không ? 〉 〈 Thai phụ ngất trên đường. 〉 Anh lao đến bệnh viện. Qua ô cửa kính. Nghiêm Hạo Tường nằm trên giường bệnh. Khuôn mặt trắng bệch. Một tay vẫn ôm lấy bụng. Ngay cả trong lúc hôn mê. Cậu cũng không buông. Lưu Diệu Văn đứng ngoài cửa. Đôi mắt đỏ ngầu. Bác sĩ bước ra. ( Là Alpha của cậu ấy ? ) Anh gật đầu. Bác sĩ lạnh giọng. ( Cậu có biết thai phụ bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng không ? ) ( Có biết mấy tháng qua cậu ấy gần như không ngủ ? ) ( Nếu tối qua đưa đến chậm một chút. ) ( Không chỉ đứa bé. ) ( Ngay cả cậu ấy cũng khó giữ được tính mạng. ) Từng câu. Từng chữ. Như dao cứa vào tim anh. — Đến tối. Nghiêm Hạo Tường tỉnh lại. Việc đầu tiên cậu nhìn thấy. Là Lưu Diệu Văn quỳ bên giường. Hai mắt đỏ hoe. "Hạo Tường..." "Xin lỗi." Cậu quay mặt đi. - Anh còn đến đây làm gì ? - Em đã ký đơn ly hôn rồi. Lưu Diệu Văn run rẩy lấy trong túi áo ra một tập tài liệu. Bên trong. Là ảnh điều tra. Là hồ sơ phạm tội. Là những bản ghi âm. Người Omega kia. Là nhân chứng duy nhất trong một vụ án kinh tế. Lưu Diệu Văn buộc phải đưa cậu ta về nhà. Để bảo vệ. Cũng để khiến kẻ đứng sau nghĩ rằng nhân chứng vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Mọi thứ đều được giữ bí mật. Ngay cả người thân cũng không được biết. Anh ngẩng đầu. Nước mắt rơi xuống mu bàn tay cậu. "Anh tưởng." "Chỉ cần chịu đựng thêm một chút." "Mọi chuyện kết thúc." "Anh sẽ bù đắp cho em." "Nhưng anh không biết..." "Trong lúc anh cố bảo vệ mọi người." "Người anh làm tổn thương nhất..." "Lại là em." Nghiêm Hạo Tường nhìn anh. Đôi mắt đỏ hoe. Khẽ hỏi. - Vậy... - Suốt thời gian qua... - Anh chưa từng phản bội em ? Lưu Diệu Văn lắc đầu. "Chưa từng." "Người anh yêu." "Từ đầu đến cuối." "Chỉ có một mình em." Nghiêm Hạo Tường bật khóc. Bao nhiêu tủi thân. Bao nhiêu đêm ôm bụng khóc một mình. Cuối cùng cũng vỡ òa. Lưu Diệu Văn ôm cậu thật chặt. Giọng nghẹn lại. "Xin lỗi." "Anh không xin em tha thứ ngay." "Chỉ xin em..." "Cho anh một cơ hội." "Được bù đắp cho em." Nghiêm Hạo Tường áp mặt vào vai anh. Khóc rất lâu. Rồi khẽ nắm lấy tay anh. Đặt lên bụng mình. Một cái đạp rất nhẹ. Khiến cả hai cùng sững người. Lưu Diệu Văn bật khóc. Lần đầu tiên trong đời. Anh khóc như một đứa trẻ. Nghiêm Hạo Tường khẽ mỉm cười trong nước mắt. - Con đang tha thứ cho anh trước em rồi. Lưu Diệu Văn cúi xuống. Hôn nhẹ lên trán cậu. "Không." "Con chỉ đang nhắc anh." "Từ hôm nay." "Anh không được phép để hai ba con em rơi nước mắt thêm một lần nào nữa." — Hoàn —  #严浩翔 #nghiêmhạotường #刘耀文 #lưudiệuvăn #vănnghiêmvăn " width="135" height="240">
Đoản: 《 Chỉ Là Không Phải Em 》— 𝐏𝟐 Một tháng sau. Nghiêm Hạo Tường gầy đi thấy rõ. Chiếc áo ngủ rộng hơn trước. Ngay cả bác sĩ cũng nhíu mày. ( Thai phụ không được để tinh thần suy sụp như vậy. ) ( Đứa bé sẽ chịu ảnh hưởng. ) Cậu chỉ khẽ gật đầu. Không nói gì. — Biệt thự vẫn rất náo nhiệt. Lưu Diệu Văn mỗi ngày đều đưa người kia ra ngoài. Có lúc về rất muộn. Có lúc cả đêm không về. Nghiêm Hạo Tường không hỏi. Cũng không còn đủ can đảm để hỏi. Có những câu trả lời. Biết rồi. Chỉ càng đau hơn. — Đêm nọ. Cậu vô tình đi ngang phòng làm việc. Bên trong. Người kia ôm lấy cánh tay Lưu Diệu Văn. Khẽ cười. | Anh định giấu đến bao giờ ? | | Nếu anh ấy biết... | Lưu Diệu Văn cắt ngang. "Đừng nói." "Chỉ cần mọi chuyện kết thúc." "Tôi sẽ tự giải thích với em ấy." Nghiêm Hạo Tường đứng ngoài cửa. Bàn tay siết chặt tờ giấy khám thai. Khóe môi cong lên đầy chua chát. - Giải thích... - Còn gì để giải thích nữa chứ... Cậu quay lưng. Lặng lẽ trở về phòng. — Đêm ấy. Cậu viết đơn ly hôn. Đặt cạnh tờ siêu âm. Rồi kéo vali rời khỏi biệt thự. Không mang theo thứ gì. Ngoài đứa con trong bụng. — Sáng hôm sau. Lưu Diệu Văn mở cửa phòng. Căn phòng trống rỗng. Trên bàn. Chỉ còn một tờ giấy. < Em trả anh tự do. > < Đứa bé... > < Em sẽ tự nuôi. > Chiếc bút trên tay anh rơi xuống. Lần đầu tiên sau nhiều tháng. Gương mặt luôn bình tĩnh ấy hoàn toàn biến sắc. "Hạo Tường đâu ?" Quản gia cúi đầu. • Cậu chủ nhỏ rời đi từ đêm qua. • • Không ai biết đi đâu. • — Lưu Diệu Văn đi tìm. Một ngày. Hai ngày. Một tuần. Không có tin tức. Cho đến khi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện. 〈 Người nhà của Nghiêm Hạo Tường phải không ? 〉 〈 Thai phụ ngất trên đường. 〉 Anh lao đến bệnh viện. Qua ô cửa kính. Nghiêm Hạo Tường nằm trên giường bệnh. Khuôn mặt trắng bệch. Một tay vẫn ôm lấy bụng. Ngay cả trong lúc hôn mê. Cậu cũng không buông. Lưu Diệu Văn đứng ngoài cửa. Đôi mắt đỏ ngầu. Bác sĩ bước ra. ( Là Alpha của cậu ấy ? ) Anh gật đầu. Bác sĩ lạnh giọng. ( Cậu có biết thai phụ bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng không ? ) ( Có biết mấy tháng qua cậu ấy gần như không ngủ ? ) ( Nếu tối qua đưa đến chậm một chút. ) ( Không chỉ đứa bé. ) ( Ngay cả cậu ấy cũng khó giữ được tính mạng. ) Từng câu. Từng chữ. Như dao cứa vào tim anh. — Đến tối. Nghiêm Hạo Tường tỉnh lại. Việc đầu tiên cậu nhìn thấy. Là Lưu Diệu Văn quỳ bên giường. Hai mắt đỏ hoe. "Hạo Tường..." "Xin lỗi." Cậu quay mặt đi. - Anh còn đến đây làm gì ? - Em đã ký đơn ly hôn rồi. Lưu Diệu Văn run rẩy lấy trong túi áo ra một tập tài liệu. Bên trong. Là ảnh điều tra. Là hồ sơ phạm tội. Là những bản ghi âm. Người Omega kia. Là nhân chứng duy nhất trong một vụ án kinh tế. Lưu Diệu Văn buộc phải đưa cậu ta về nhà. Để bảo vệ. Cũng để khiến kẻ đứng sau nghĩ rằng nhân chứng vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Mọi thứ đều được giữ bí mật. Ngay cả người thân cũng không được biết. Anh ngẩng đầu. Nước mắt rơi xuống mu bàn tay cậu. "Anh tưởng." "Chỉ cần chịu đựng thêm một chút." "Mọi chuyện kết thúc." "Anh sẽ bù đắp cho em." "Nhưng anh không biết..." "Trong lúc anh cố bảo vệ mọi người." "Người anh làm tổn thương nhất..." "Lại là em." Nghiêm Hạo Tường nhìn anh. Đôi mắt đỏ hoe. Khẽ hỏi. - Vậy... - Suốt thời gian qua... - Anh chưa từng phản bội em ? Lưu Diệu Văn lắc đầu. "Chưa từng." "Người anh yêu." "Từ đầu đến cuối." "Chỉ có một mình em." Nghiêm Hạo Tường bật khóc. Bao nhiêu tủi thân. Bao nhiêu đêm ôm bụng khóc một mình. Cuối cùng cũng vỡ òa. Lưu Diệu Văn ôm cậu thật chặt. Giọng nghẹn lại. "Xin lỗi." "Anh không xin em tha thứ ngay." "Chỉ xin em..." "Cho anh một cơ hội." "Được bù đắp cho em." Nghiêm Hạo Tường áp mặt vào vai anh. Khóc rất lâu. Rồi khẽ nắm lấy tay anh. Đặt lên bụng mình. Một cái đạp rất nhẹ. Khiến cả hai cùng sững người. Lưu Diệu Văn bật khóc. Lần đầu tiên trong đời. Anh khóc như một đứa trẻ. Nghiêm Hạo Tường khẽ mỉm cười trong nước mắt. - Con đang tha thứ cho anh trước em rồi. Lưu Diệu Văn cúi xuống. Hôn nhẹ lên trán cậu. "Không." "Con chỉ đang nhắc anh." "Từ hôm nay." "Anh không được phép để hai ba con em rơi nước mắt thêm một lần nào nữa." — Hoàn —  #严浩翔 #nghiêmhạotường #刘耀文 #lưudiệuvăn #vănnghiêmvăn

About