Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
API
Home
How To Use
Language
English
عربي
Tiếng Việt
русский
français
español
日本語
한글
Deutsch
हिन्दी
简体中文
繁體中文
Home
Detail
@kkflash248: perfect #decor #homedecor #fall #fallaesthetic #falldecor
KAYLIN KLINE🥂✨🐆
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 19 August 2026 03:20:12 GMT
84
2
0
0
Music
Download
No Watermark .mp4 (
2.18MB
)
No Watermark(HD) .mp4 (
2.27MB
)
Watermark .mp4 (
0MB
)
Music .mp3
Comments
There are no more comments for this video.
To see more videos from user @kkflash248, please go to the Tikwm homepage.
Other Videos
Black Clover Season 2 #animeedit #asta #blackcloveredit #blackclover #amv
Phần 2: Từ bữa đứng dưới gốc bần nhìn nhau cười, người trong xóm bắt đầu quen với cảnh chiều nào cũng có một chiếc xuồng nhỏ cặp trước sân trường. Mỹ Linh tới chẳng vì chuyện gì lớn lao. Bữa thì đem mớ bông so đũa mới hái. Bữa thì để lại mấy trái ổi xá lị còn đọng sương sớm. Có hôm chỉ chống xuồng ngang qua, nghe tiếng cô giáo đọc bài cho lũ nhỏ rồi lặng lẽ chèo đi. Vậy mà lòng lại vui nguyên cả buổi. Quảng Linh Linh cũng dần quen với dáng người con gái mặc bà ba nâu đứng chờ dưới hàng bần. Tan lớp, vừa bước ra khỏi cửa, cô đã vô thức ngước mắt nhìn về phía bến nước. Nếu không thấy chiếc xuồng quen thuộc, lòng lại chùng xuống một chút, như thể buổi chiều hôm ấy thiếu mất tiếng chim gọi bầy. Có lần, Mỹ Linh cười hỏi: "Cô kiếm ai dữ vậy?" Cô giật mình, quay mặt đi. "Ai... ai kiếm." "Ủa, hổng kiếm sao ngó hoài dậy?" Cô mím môi, khẽ lườm. "Thấy cái người nào đó bữa nay tới trễ." Mỹ Linh nghe xong, cười đến nỗi hai lúm đồng tiền hiện rõ. Chỉ một câu thôi. Đủ để người con gái theo cha bốc thuốc vui suốt mấy ngày liền. Những buổi chiều sau đó, hai người thường chèo chung một chiếc xuồng. Con nước hiền như tấm lụa. Mái dầm khua xuống, từng vòng sóng loang ra rồi tan mất. Mỹ Linh kể chuyện theo cha đi tìm lá thuốc trên những gò đất cao, chuyện cây ô rô trị rắn cắn, cây cỏ mực cầm máu, chuyện mỗi vị thuốc đều có một cái duyên cứu người. Còn cô kể chuyện lũ học trò. Đứa thì viết chữ ngược. Đứa thì giấu con dế trong cặp. Đứa ngủ gật giữa giờ học, bị gọi dậy còn ngơ ngác hỏi đã tới giờ ra chơi chưa. Tiếng cười của hai người tan vào gió sông. Êm như một khúc hò xa. Rằm tháng Mười. Trăng miền Tây tròn vành vạnh. Mặt nước sáng đến nỗi tưởng chỉ cần cúi xuống là có thể vốc được ánh trăng lên tay. Đêm ấy, sau khi đưa cô về, Mỹ Linh không vội chèo đi. Nó cột xuồng vào gốc bần, đứng lặng nhìn con nước. Cô cũng chưa muốn vào nhà. Hai người cứ đứng đó. Không ai nói. Chỉ nghe tiếng côn trùng rả rích, tiếng cá quẫy dưới sông và mùi hoa bưởi thoảng theo gió. Một lúc lâu sau, Mỹ Linh mới khẽ lên tiếng. "Cô giáo." "Dạ?" "Tui có cái này." Từ trong túi áo bà ba, Mỹ Linh cẩn thận lấy ra một tờ giấy đã ố màu. Mép giấy hơi quăn, nét mực nắn nót. "Tờ này là của ông nội tui. Ổng mê thơ, mê ca dao dữ lắm. Hồi còn sống, ổng hay nói... thương ai thì phải nói bằng lời tử tế. Mà lời tử tế nhất là lời của người xưa." Cô đón lấy tờ giấy. Mỹ Linh không để cô đọc. Nó khẽ hắng giọng, mắt nhìn về phía dòng sông đang lấp lánh ánh trăng. Giọng đọc chậm rãi, mộc mạc như một điệu hò ngân giữa đêm. | Trăng lên khỏi ngọn dừa già, Soi con nước chảy hiền hòa bến quê. Ví dầu sông cạn bờ đê, Lòng thương xin giữ, chớ hề đổi thay. Người gieo con chữ mỗi ngày, Ta gom lá thuốc nối dài nghĩa nhân. Một người vá những tinh thần, Một người vá những nhọc nhằn thế gian. Nếu mai tóc điểm màu sương, Xin còn chung một con đường bến sông. Đò khuya dầu có xuôi dòng, Xin chèo về phía có người đợi ta.| Đọc hết bài thơ, Mỹ Linh khẽ cười. "Nói thiệt...Tui học thuộc bài này cả tháng. Tại mỗi lần đọc, tui lại nhớ tới cô." em cúi đầu, giọng nhỏ đi. "Tui hổng biết nói lời ngon tiếng ngọt. Hổng biết hứa chuyện cao sang. Tui chỉ biết... Nếu cô bệnh, tui sắc thuốc. Nếu cô buồn, tui ngồi nghe. Nếu sau này tóc cô bạc... Tui vẫn muốn chèo xuồng đón cô đi dạy." Gió khẽ lay những tàu dừa. Cô giáo đứng lặng. Trong đôi mắt trong veo ấy đã lấp lánh một màn nước mỏng. Cả đời dạy học. Dạy biết bao nhiêu chữ. Vậy mà đến giây phút này, cô mới hiểu có một chữ không thể học trong sách. Đó là chữ thương. Cô bước đến gần. Bàn tay trắng nhỏ khẽ chạm vào bàn tay còn vương mùi cam thảo, ngải cứu và lá thuốc của Mỹ Linh. Ấm. Ấm hơn cả hơi trăng tháng Mười. "Mỹ Linh..." "Dạ?" "Người ta nói...Có duyên thì mới gặp.Có nợ thì mới thương." Cô mỉm cười, đôi má đỏ như màu bông trang trước ngõ. "Linh Linh hổng biết kiếp trước mình có nợ gì nhau.Chỉ biết...Từ ngày gặp em...Mỗi buổi chiều không thấy chiếc xuồng ngoài bến...Lòng tui trống dữ lắm." Mỹ Linh ngước lên. Hai mắt đỏ hoe. "Vậy...Cô cho tui thương cô nghen?" "em giành phần nói của tui gòi nha, tui bắt đền" Cô cười rồi đặt nụ hôn ngay má em. #lingorm #pov #xh #wlw
I’ve got a local grocery store and a favorite florist
plus de partage😆💔
#forjubaszeretnemlatni❤️
About
Robot
API
Legal
Privacy Policy