Ma giáo không nhất thiết khiến con người đau khổ mà ngược lại nó còn làm con người dễ chịu hơn bằng cách đưa ra những những lý do để phủi bỏ trách nhiệm và khuân khổ làm người. Để giải phóng cái khát khao tự do kiểu con vật đang ngự trị bên trong mỗi con người.
Đưa ra những khái niệm để hợp thức hóa bản năng và những lời giải thích rất đẹp để hợp thức hóa cái tầm thường của con người. Cái này đánh đúng tâm lý đám đông đầu đất đang muốn.
Điều nguy hiểm nhất là khi sự dễ chịu ấy được khoác lên cái tên giác ngộ, giải thoát, buông bỏ, vô ngã, trải nghiệm. Khi đó, con người không còn thấy mình đang trốn tránh trách nhiệm, mà tưởng rằng mình đã giác ngộ chân lý
Cái xấu rõ ràng thì dễ nhận biết. Đáng sợ nhất là cái xấu biết nhân danh cái tốt để tồn tại.