@contentcreator_99: #balloons #pop #watetballoon #fyp #viral

balloon popping
balloon popping
Open In TikTok:
Region: US
Wednesday 19 August 2026 09:04:26 GMT
19384
171
1
3

Music

Download

Comments

sagheerjutt3333
sagheerjutt3333 :
ò0iiijknnnmn̈l99llllllkl
2026-08-19 15:20:50
0
To see more videos from user @contentcreator_99, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Một năm sau ngày Orm rời đi. Ling vẫn sống trong căn nhà cũ. Một năm. Đủ lâu để người ta nghĩ rằng chị đã quên. Nhưng thật ra, Ling chỉ học được cách giấu nỗi nhớ đi. Chiều hôm đó, Ling lái xe đến tìm Orm. Chị không báo trước. Cũng không chuẩn bị một lời giải thích nào. Chỉ mang theo chiếc nhẫn cưới vẫn được cất trong ngăn kéo suốt một năm. Ling đứng trước cánh cửa rất lâu. Đến khi cánh cửa mở ra. Orm xuất hiện. Hai người nhìn nhau. Một năm không gặp. Vậy mà chỉ một ánh mắt... mọi thứ tưởng như chưa từng thay đổi. Orm là người lên tiếng trước.
Một năm sau ngày Orm rời đi. Ling vẫn sống trong căn nhà cũ. Một năm. Đủ lâu để người ta nghĩ rằng chị đã quên. Nhưng thật ra, Ling chỉ học được cách giấu nỗi nhớ đi. Chiều hôm đó, Ling lái xe đến tìm Orm. Chị không báo trước. Cũng không chuẩn bị một lời giải thích nào. Chỉ mang theo chiếc nhẫn cưới vẫn được cất trong ngăn kéo suốt một năm. Ling đứng trước cánh cửa rất lâu. Đến khi cánh cửa mở ra. Orm xuất hiện. Hai người nhìn nhau. Một năm không gặp. Vậy mà chỉ một ánh mắt... mọi thứ tưởng như chưa từng thay đổi. Orm là người lên tiếng trước. "Chị đến làm gì?" Ling nhìn em. "Chị muốn gặp em." "Để làm gì?" "Chị không biết." Ling cười rất khẽ. "Chỉ là hôm nay chị rất muốn gặp em." Orm im lặng. Rồi tránh sang một bên. "Vào đi." Hai người ngồi đối diện nhau. Không ai nói. Cuối cùng Ling hỏi: "Em sống tốt không?" Orm gật đầu. "Em ổn." Ling nhìn em. "Không nhớ chị sao?" Orm im lặng rất lâu. "Nhớ." Chỉ một chữ. Mắt Ling lập tức đỏ lên. Orm quay mặt đi. "Nhưng nhớ không có nghĩa là muốn quay lại." "Chị biết." "Chị không biết." Orm nhìn chị. "Nếu chị biết, chị đã không đến." Ling không phản bác. Chị cúi đầu. "Ừm." Một lúc sau, Ling nói: "Chị nhớ em." Orm không đáp. "Chị nhớ căn bếp." "Nhớ chiếc ghế em hay ngồi." "Nhớ mỗi tối về nhà, em đều hỏi chị có ăn gì chưa." Giọng Ling nghẹn lại. "Chị nhớ cả những chuyện trước đây chị từng thấy phiền." Orm cúi mắt. "Những chuyện nhỏ như vậy..." "Nhưng bây giờ chị mới biết..." Ling ngừng lại. "...chị đã quen với em nhiều đến thế nào." Orm khẽ cười. "Muộn rồi." Ling nhìn em. "Chị đã từng nghĩ..." "Chỉ cần em rời đi, chị sẽ thấy nhẹ nhõm." "Nhưng không phải." "Nhà vẫn còn." "Cuộc sống vẫn còn." "Chị vẫn đi làm, vẫn ăn uống, vẫn ngủ." "Chỉ là..." Ling nhìn thẳng vào mắt Orm. "...không có em." Orm cắn môi. "Chị không cần nói nữa." "Chị muốn nói." "Em sợ." "Chị biết." "Không, chị không biết." Orm lau nước mắt. "Em sợ nếu chị nói những lời này..." "...em sẽ lại tin chị." Ling sững người. Orm cười trong nước mắt. "Em đã từng tin chị." "Tin đến mức nghĩ chỉ cần mình cố gắng..." "...chị sẽ có một ngày yêu em." "Nhưng em đợi rất lâu." "Rất lâu." "Đến khi em không còn chịu nổi nữa." Ling cúi đầu. "Chị xin lỗi." "Chị thật sự xin lỗi." "Chị yêu em." Orm nhắm mắt. Nước mắt rơi xuống. "Đừng..." "Chị yêu em." "Đừng nói nữa." "Chị chưa từng nói điều đó với em." Orm bật khóc. "Nhưng bây giờ em không cần nữa." Ling đứng dậy. Chị bước đến gần. Nhưng vẫn không chạm vào em. "Em có thể cho chị một cơ hội không?" Orm ngẩng lên. "Để làm gì?" "Để chị yêu em đúng cách." Orm nhìn chị. Rất lâu. Rồi em hỏi: "Nếu em quay lại..." Ling im lặng. "Chị có chắc mình sẽ không làm em đau nữa không?" "Chị chắc." "Chị có chắc mình sẽ không bỏ em vì một người khác nữa không?" "Chắc." "Chị có chắc..." Orm nghẹn giọng. "...sẽ không để em phải đứng một mình trong căn nhà đó nữa không?" Ling không trả lời ngay. Chị chỉ bước đến. Lần đầu tiên sau một năm... Ling ôm Orm vào lòng. Orm cứng người. Rồi đôi tay em từ từ vòng qua lưng chị. Cả hai cùng khóc. Không ai nói gì. Chỉ ôm nhau. Một cái ôm mà cả hai đã chờ quá lâu. Ling nhắm mắt. "Về với chị." Orm vùi mặt vào vai chị. "Em nhớ chị." "Em nhớ chị rất nhiều." "Chị cũng vậy." "Em ghét chị." "Em vẫn yêu chị." Ling siết chặt vòng tay. "Chị cũng yêu em." Một lúc lâu sau... Orm khẽ gật đầu. "Được." Ling sững lại. "Em nói gì?" "Em nói..." Orm ngẩng lên. "...được." Ling nhìn em. Nước mắt lập tức rơi. "Em đồng ý?" Orm gật đầu. "Ừ." Ling bật cười trong nước mắt. Chị đưa tay lau nước mắt cho em. "Vậy chúng ta về nhà nhé?" Orm nhìn chị. "Nhà nào?" Ling khựng lại. "Nhà của chúng ta." Orm không nói. Chỉ nhìn chị. Rồi khẽ gật đầu. Ling lấy chiếc nhẫn từ trong túi ra. Chiếc nhẫn đã được giữ suốt một năm. Chị cầm tay Orm. "Cho chị đeo lại được không?" Orm nhìn chiếc nhẫn. Nước mắt lại rơi. "Ừm." Ling từ từ đeo nó vào tay em. Chiếc nhẫn vừa vặn như chưa từng rời khỏi nơi đó. Ling cúi xuống. Nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay em. "Chị xin lỗi." Orm cười. "Em biết rồi." Ling nhìn em. "Về nhà nhé?" Orm gật đầu. "Vâng." Hai người bước ra khỏi cửa. Ling mở cửa xe. Orm đứng bên cạnh. Chỉ vài bước nữa thôi... họ sẽ thật sự trở về. ... #pov #lingorm #linglingkwong #ormkornnaphat

About