@inisial__is03: ig:Ruangcerita 🥀

Ruangcerita🥀
Ruangcerita🥀
Open In TikTok:
Region: ID
Wednesday 19 August 2026 12:15:14 GMT
10593
1046
1
53

Music

Download

Comments

bg_dennn3
bg_dennn :
sepakat
2026-08-19 12:25:10
0
To see more videos from user @inisial__is03, please go to the Tikwm homepage.

Other Videos

Một năm sau. Mùa mưa Bangkok lại đến. Những giọt nước lăn dài trên khung kính phòng bệnh quen thuộc. Chiếc hộp nhạc vẫn nằm bên cửa sổ. Con búp bê gỗ đã ngừng xoay từ lâu. Chiếc lò xo bên trong cuối cùng cũng hỏng hẳn. Giống như có những thứ trên đời, dù cố gắng đến đâu cũng không thể quay trở lại thời điểm ban đầu. Earn vẫn nằm đó. Yên lặng. Không tỉnh lại. Nhưng cũng không rời đi. Các bác sĩ gọi đó là một kỳ tích sinh học. Falada lại thấy đó là một sự tàn nhẫn. Bởi giữa sống và mất, đôi khi khoảng cách còn đau hơn cả chia ly. … Một năm. Ba trăm sáu mươi lăm ngày. Không có lần nào Earn mở mắt. Không có lần nào gọi tên cô. Không có lần nào siết lại bàn tay đang nắm lấy mình. Nhưng Falada vẫn đến. Mỗi ngày. Không sót một ngày nào. Buổi sáng trước khi vào ca. Buổi tối sau khi tan làm. Có những hôm cô ngồi kể chuyện cả tiếng đồng hồ. Có những hôm chỉ im lặng nắm tay Earn. Giống như ngày xưa. Ngày cả hai còn trẻ. Còn tin rằng tình yêu là thứ chỉ cần đủ yêu sẽ không bao giờ mất đi. … Chiều hôm đó. Falada ngồi cạnh cửa sổ. Trong tay là cuốn sổ cũ của Earn. Trang cuối cùng đã sờn đi vì được đọc quá nhiều lần. “Nếu chị ấy vẫn từ chối…” “Thì mình vẫn sẽ tiếp tục.” “Bởi vì mình chưa từng hết yêu chị.” Falada mỉm cười. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Một năm qua cô đã đọc những dòng này không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần nào cũng đau như lần đầu tiên. … Cô quay sang nhìn người con gái trên giường. Mái tóc đã dài hơn. Khuôn mặt vẫn dịu dàng như vậy. Chỉ là không còn đáp lại cô nữa. Falada nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ấy. Ngón áp út vẫn đeo chiếc nhẫn cầu hôn năm nào. Chiếc nhẫn mà lẽ ra Earn phải nhận được từ mười năm trước. Trong một buổi tối ngập tiếng cười. Trong vòng tay của người mình yêu. Không phải giữa một căn phòng bệnh lạnh lẽo như thế này. … “Earn.” Giọng cô rất khẽ. “Chị từng nghĩ.” “Nếu em tỉnh lại.” “Chị sẽ đưa em đi rất nhiều nơi.” “Sẽ bù đắp cho em.” “Sẽ yêu em thật tốt.” Cô dừng lại. Khóe môi run lên. “Nhưng hóa ra.” “Con người luôn nghĩ mình còn thời gian.” Ngoài cửa sổ. Mưa vẫn rơi. Nhẹ nhàng. Đều đặn. Giống hệt ngày Earn đứng dưới mưa chờ cô. Giống hệt ngày Earn ôm chiếc bánh banana coffee đến tìm cô. Giống hệt ngày cô quay lưng bỏ đi. … Suốt một năm qua. Falada đã nghĩ rất nhiều. Về tình yêu. Về hận thù. Về những cái tôi cố chấp. Về những lời chưa kịp nói. Về những cái ôm bị bỏ lỡ. Về những cuộc điện thoại không gọi. Về những lần người ta chọn im lặng thay vì hỏi thêm một câu. Rồi cuối cùng đánh mất cả một đời. … Cô cúi xuống. Áp trán mình lên bàn tay Earn. Giống như hàng trăm lần trước. Nhưng lần này. Trong lòng lại bình yên lạ thường. “Bác sĩ Falada.” Một điều dưỡng trẻ đứng ngoài cửa. “Đến giờ rồi ạ.” Falada khẽ gật đầu. Cô đứng dậy. Chỉnh lại chăn cho Earn. Như một thói quen. Rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô ấy. Một nụ hôn rất khẽ. Đầy yêu thương. Đầy tiếc nuối. … Trước khi bước ra khỏi cửa. Falada quay đầu nhìn lại lần cuối. Ánh chiều tà phủ lên chiếc giường trắng. Lên người con gái cô yêu. Lên chiếc nhẫn trên ngón tay ấy. Đẹp đến nao lòng. Và trong khoảnh khắc đó. Cô bỗng hiểu một điều. Có những tình yêu không chết vì hết yêu. Mà chết vì người ta nghĩ mình còn thời gian. Đợi thêm một ngày. Đợi thêm một tháng. Đợi công việc xong đã. Đợi hết giận đã. Đợi người kia mở lời trước đã. Đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo hơn. Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa sẽ chờ bất kỳ ai. … Falada mỉm cười giữa dòng nước mắt. Rồi khẽ nói. Như nói với Earn. Cũng như nói với tất cả những người còn đang yêu nhau ngoài kia. “Hãy ở bên nhau khi còn có thể.” “Hãy nói lời yêu thương khi còn có thể.” “Hãy lắng nghe khi còn có thể.” “Hãy tha thứ khi còn có thể.” “Bởi đến một ngày nào đó…” Giọng cô nghẹn lại. “…điều đau đớn nhất không phải là mất đi một người.” “Mà là biết rằng mình đã từng có cơ hội giữ họ lại.” Cánh cửa khẽ khép lại. Bên trong. Earn vẫn nằm yên dưới ánh chiều muộn. Bên ngoài. Falada chậm rãi bước đi. Mang theo tình yêu lớn nhất đời mình. Và cũng mang theo bài học mà cô phải trả giá bằng cả tuổi trẻ mới hiểu được: Đừng đợi. Nếu còn yêu, hãy nắm lấy tay nhau khi vẫn còn có thể.
Một năm sau. Mùa mưa Bangkok lại đến. Những giọt nước lăn dài trên khung kính phòng bệnh quen thuộc. Chiếc hộp nhạc vẫn nằm bên cửa sổ. Con búp bê gỗ đã ngừng xoay từ lâu. Chiếc lò xo bên trong cuối cùng cũng hỏng hẳn. Giống như có những thứ trên đời, dù cố gắng đến đâu cũng không thể quay trở lại thời điểm ban đầu. Earn vẫn nằm đó. Yên lặng. Không tỉnh lại. Nhưng cũng không rời đi. Các bác sĩ gọi đó là một kỳ tích sinh học. Falada lại thấy đó là một sự tàn nhẫn. Bởi giữa sống và mất, đôi khi khoảng cách còn đau hơn cả chia ly. … Một năm. Ba trăm sáu mươi lăm ngày. Không có lần nào Earn mở mắt. Không có lần nào gọi tên cô. Không có lần nào siết lại bàn tay đang nắm lấy mình. Nhưng Falada vẫn đến. Mỗi ngày. Không sót một ngày nào. Buổi sáng trước khi vào ca. Buổi tối sau khi tan làm. Có những hôm cô ngồi kể chuyện cả tiếng đồng hồ. Có những hôm chỉ im lặng nắm tay Earn. Giống như ngày xưa. Ngày cả hai còn trẻ. Còn tin rằng tình yêu là thứ chỉ cần đủ yêu sẽ không bao giờ mất đi. … Chiều hôm đó. Falada ngồi cạnh cửa sổ. Trong tay là cuốn sổ cũ của Earn. Trang cuối cùng đã sờn đi vì được đọc quá nhiều lần. “Nếu chị ấy vẫn từ chối…” “Thì mình vẫn sẽ tiếp tục.” “Bởi vì mình chưa từng hết yêu chị.” Falada mỉm cười. Nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Một năm qua cô đã đọc những dòng này không biết bao nhiêu lần. Nhưng lần nào cũng đau như lần đầu tiên. … Cô quay sang nhìn người con gái trên giường. Mái tóc đã dài hơn. Khuôn mặt vẫn dịu dàng như vậy. Chỉ là không còn đáp lại cô nữa. Falada nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ấy. Ngón áp út vẫn đeo chiếc nhẫn cầu hôn năm nào. Chiếc nhẫn mà lẽ ra Earn phải nhận được từ mười năm trước. Trong một buổi tối ngập tiếng cười. Trong vòng tay của người mình yêu. Không phải giữa một căn phòng bệnh lạnh lẽo như thế này. … “Earn.” Giọng cô rất khẽ. “Chị từng nghĩ.” “Nếu em tỉnh lại.” “Chị sẽ đưa em đi rất nhiều nơi.” “Sẽ bù đắp cho em.” “Sẽ yêu em thật tốt.” Cô dừng lại. Khóe môi run lên. “Nhưng hóa ra.” “Con người luôn nghĩ mình còn thời gian.” Ngoài cửa sổ. Mưa vẫn rơi. Nhẹ nhàng. Đều đặn. Giống hệt ngày Earn đứng dưới mưa chờ cô. Giống hệt ngày Earn ôm chiếc bánh banana coffee đến tìm cô. Giống hệt ngày cô quay lưng bỏ đi. … Suốt một năm qua. Falada đã nghĩ rất nhiều. Về tình yêu. Về hận thù. Về những cái tôi cố chấp. Về những lời chưa kịp nói. Về những cái ôm bị bỏ lỡ. Về những cuộc điện thoại không gọi. Về những lần người ta chọn im lặng thay vì hỏi thêm một câu. Rồi cuối cùng đánh mất cả một đời. … Cô cúi xuống. Áp trán mình lên bàn tay Earn. Giống như hàng trăm lần trước. Nhưng lần này. Trong lòng lại bình yên lạ thường. “Bác sĩ Falada.” Một điều dưỡng trẻ đứng ngoài cửa. “Đến giờ rồi ạ.” Falada khẽ gật đầu. Cô đứng dậy. Chỉnh lại chăn cho Earn. Như một thói quen. Rồi nhẹ nhàng hôn lên trán cô ấy. Một nụ hôn rất khẽ. Đầy yêu thương. Đầy tiếc nuối. … Trước khi bước ra khỏi cửa. Falada quay đầu nhìn lại lần cuối. Ánh chiều tà phủ lên chiếc giường trắng. Lên người con gái cô yêu. Lên chiếc nhẫn trên ngón tay ấy. Đẹp đến nao lòng. Và trong khoảnh khắc đó. Cô bỗng hiểu một điều. Có những tình yêu không chết vì hết yêu. Mà chết vì người ta nghĩ mình còn thời gian. Đợi thêm một ngày. Đợi thêm một tháng. Đợi công việc xong đã. Đợi hết giận đã. Đợi người kia mở lời trước đã. Đợi đến khi mọi thứ hoàn hảo hơn. Nhưng cuộc đời chưa bao giờ hứa sẽ chờ bất kỳ ai. … Falada mỉm cười giữa dòng nước mắt. Rồi khẽ nói. Như nói với Earn. Cũng như nói với tất cả những người còn đang yêu nhau ngoài kia. “Hãy ở bên nhau khi còn có thể.” “Hãy nói lời yêu thương khi còn có thể.” “Hãy lắng nghe khi còn có thể.” “Hãy tha thứ khi còn có thể.” “Bởi đến một ngày nào đó…” Giọng cô nghẹn lại. “…điều đau đớn nhất không phải là mất đi một người.” “Mà là biết rằng mình đã từng có cơ hội giữ họ lại.” Cánh cửa khẽ khép lại. Bên trong. Earn vẫn nằm yên dưới ánh chiều muộn. Bên ngoài. Falada chậm rãi bước đi. Mang theo tình yêu lớn nhất đời mình. Và cũng mang theo bài học mà cô phải trả giá bằng cả tuổi trẻ mới hiểu được: Đừng đợi. Nếu còn yêu, hãy nắm lấy tay nhau khi vẫn còn có thể.

About